Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 532

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:12:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy giọng của Nhạc Nhạc, giọng điệu Hàn Vũ Tuyên nhẹ nhàng hơn một chút, " , em gái mới tỉnh."

 

"Em gái chứ ạ?" Nhạc Nhạc ghé sát , điện thoại.

 

"Có lẽ hoảng sợ một chút, cháu chuyện với em gái ?" Hàn Vũ Tuyên chủ động hỏi.

 

Nhạc Nhạc im lặng một lúc, bắt đầu vặn vẹo ngượng ngùng, bé bấu lấy bàn tay nhỏ của , bò qua nhào lòng Liễu Thanh Thư.

 

Liễu Thanh Thư thấy bé như , hiểu ngay suy nghĩ của bé, cô với Hàn Vũ Tuyên: "Lúc nãy ở bệnh viện, Nhạc Nhạc lo lắng, về nhà thỉnh thoảng còn hỏi em gái thế nào , là để hai đứa nhỏ chuyện với một chút ?"

 

Hàn Vũ Tuyên tự nhiên phản đối, cô đưa điện thoại cho con gái, còn giải thích phận của Nhạc Nhạc.

 

Vừa trai ở khu vui chơi, bé Manh Manh liền là ai .

 

Hai đứa nhỏ cầm điện thoại trò chuyện, giọng non nớt, đứa hỏi đứa trả lời.

 

Manh Manh cũng mới ba tuổi rưỡi, nhưng khả năng diễn đạt và hiểu , cứ dùng giọng mềm mại với Nhạc Nhạc: "Manh Manh , mấy ngày nữa là thể về nhà."

 

Nhạc Nhạc Liễu Thanh Thư và Cận Hằng, còn ngượng ngùng, lưng , cầm điện thoại tiếp tục chuyện với Manh Manh.

 

Liễu Thanh Thư dở dở , bé tưởng như thì họ sẽ thấy ?

 

Có điều, cô đang định xuống lầu rót ly nước, xỏ giày khỏi cửa.

 

ngoài, Cận Hằng liền theo sát phía .

 

Nhạc Nhạc vẫn đang trò chuyện vui vẻ với bạn nhỏ nhận ba đều ở đây.

 

Dưới lầu.

 

Liễu Thanh Thư thấy Cận Hằng theo, hỏi : "Anh uống nước ?"

 

Cận Hằng lắc đầu.

 

Liễu Thanh Thư rót cho ly nước, vốn định rót cho Nhạc Nhạc một ly, nghĩ sắp ngủ , bây giờ uống nước cho việc bé ngủ cả đêm.

 

Cô uống nửa ly nước, mở tủ lạnh thấy trái cây bên trong: "Rửa chút trái cây ăn nhé?"

 

Liễu Thanh Thư lời , vội vàng hạ thấp giọng, sợ Nhạc Nhạc thấy.

 

Trong nhà trẻ con đúng là khác hẳn, ăn chút gì cũng lén lén lút lút.

 

"Muốn ăn thì ăn, gì mà cẩn thận như thế?" Cận Hằng nổi bộ dạng lúc nào cô cũng sợ Nhạc Nhạc như .

 

"Anh còn ba đấy!" Liễu Thanh Thư lấy một chùm nho , mặt cạn lời , "Hèn chi nó sợ , cứ dùng uy quyền áp chế nó thế? Chẳng chút dáng vẻ cha con tình thâm nào cả, sửa ."

 

Cận Hằng sững .

 

Anh quen với cách thức như , mấy năm , một công tác là mười ngày nửa tháng, quan hệ cha con giữa và Nhạc Nhạc nhạt nhẽo.

 

cho rằng vấn đề gì, bởi vì cũng cha, một lăn lộn trưởng thành, bản bây giờ liều mạng như , là thể để cho con cái một cơ nghiệp to lớn.

 

Thời gian , cố gắng hết sức đổi cách thức giao tiếp với con trai, vô tình, thái độ giáo d.ụ.c cứng rắn đó trở .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-532.html.]

"Ăn chút nho ." Liễu Thanh Thư đặt chùm nho rửa sạch mặt Cận Hằng, bản ăn một quả , "Cũng ngọt phết."

 

Cận Hằng cô: "Vậy còn cô?"

 

"Hả?" Liễu Thanh Thư hái một quả nho khác, đang định ăn, nhất thời đang hỏi gì.

 

Cận Hằng: "Với tư cách là của Nhạc Nhạc, cũng nghĩa vụ và trách nhiệm cho nó một gia đình chỉnh ? Bù đắp tình yêu thương mất của nó?"

 

Tất nhiên, cho rằng tình cảm vợ chồng , đây là điều lợi nhất cho sự trưởng thành của đứa trẻ.

 

Mặc dù Liễu Thanh Thư quen với việc khác coi cô là của Nhạc Nhạc, nhưng khi Cận Hằng về chủ đề một cách nghiêm túc như , cô vẫn thấy tự nhiên.

 

" mà, em hiểu của hiện tại." Liễu Thanh Thư Cận Hằng, khi câu , đôi mắt của cô vẫn trong trẻo, nhắc nhở, "Anh hai mươi tám tuổi ."

 

Trong nhận thức của cô, hiện tại cô chỉ mới mười tám tuổi, Liễu Thanh Thư mười tám tuổi chỉ tình cảm sâu đậm với Cận Hằng mười tám tuổi.

 

Cận Hằng trải qua nhiều hơn cô tận mười năm.

 

Liễu Thanh Thư luôn cảm thấy, "cô " là cô, cho nên thời gian , cô cũng chỉ thiết tiếp xúc với Nhạc Nhạc.

 

Cận Hằng thấy những lời , giống như sét đ.á.n.h ngang tai, giống như yêu đột ngột với hợp .

 

Đặc biệt là, tại nhấn mạnh hai mươi tám? Bây giờ chê già ?

 

"Vậy cô coi là gì?" Trái tim từ từ chìm xuống, khó khăn hỏi miệng.

 

Liễu Thanh Thư ăn nho, tiện miệng đáp: "Bạn bè chứ , đợi đến lúc em 'out' về, em sẽ với của năm mười tám tuổi rằng sẽ giàu , còn một đứa con trai đáng yêu nữa!"

 

Nói đến chuyện , cô vẫn phấn khích.

 

Chỉ là nỡ xa Nhạc Nhạc, nhưng nghĩ đến việc về là thể ở bên Cận Hằng mười tám tuổi, tâm trạng cô sẽ hơn một chút, theo tình hình hiện tại, những năm qua họ cũng luôn ở bên , còn sinh một đứa con trai đáng yêu.

 

"Bạn bè?" Hai chữ , gần như là Cận Hằng rít qua kẽ răng, đầu tim như đ.â.m mấy nhát.

 

"Bạn ? Bạn ?" Liễu Thanh Thư thấy tâm trạng , dè dặt lên tiếng, "Dù em cũng , nhưng cũng rõ mà, chúng gần gũi nhất, đây là mối quan hệ cách nào cắt đứt ."

 

xong, cúi đầu giả vờ chọn nho, trong lòng cũng thấy hụt hẫng vô cùng.

 

"Liễu Thanh Thư."

 

Cận Hằng đột nhiên gọi cả họ lẫn tên cô, lòng Liễu Thanh Thư khẽ run, tưởng giận , theo bản năng liền ngẩng đầu lên.

 

Cô còn kịp phản ứng, chặn môi , Cận Hằng siết c.h.ặ.t gáy cô, bá đạo cạy mở hàm răng cô, quấn lấy đầu lưỡi cô triền miên, ngừng mút mát.

 

Anh hề cho Liễu Thanh Thư cơ hội hít thở, hôn mạnh bạo, cô liên tục lui bước, lưng tựa tủ lạnh.

 

Cận Hằng điên cuồng cướp đoạt từng chút khí trong miệng cô, một bàn tay còn nhẹ nhàng xoa nắn gáy Liễu Thanh Thư, cảm giác tê dại như luồng điện xẹt qua, khiến cả cô dần mềm nhũn.

 

Bàn tay của đang siết eo cô, vén vạt áo cô lên, mơn trớn vòng eo thon gọn của cô, nơi nào qua cũng dấy lên từng đợt sóng sánh.

 

Cảm giác , Liễu Thanh Thư quá đỗi quen thuộc.

 

Đối với cô mà giống như cách đây lâu, đè giường, hết đến khác, khi là bộ động tác , khi cũng thích sờ cô như .

 

 

Loading...