Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 514
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cận Hằng ở hàng ghế rõ điều đó.
Anh tìm một nguyên nhân, chính là xoay quanh chủ đề "".
Những bạn nhỏ khác Tiểu Nhạc Nhạc , điều đó chọc giận bé.
Điều cũng khiến Cận Hằng nhận rằng đứa trẻ lớn, mà con trai của bọn họ đủ thông minh và nhạy cảm, những chuyện sẽ ngày càng giấu giếm , chỉ là giải quyết thế nào, thậm chí đôi khi mối quan hệ cha con còn xử lý một cách tồi tệ.
Xe chạy thẳng đến trường học, đầu của Tiểu Nhạc Nhạc ngày càng cúi thấp.
Cận Hằng đỗ xe xong, Liễu Thanh Thư bế Tiểu Nhạc Nhạc xuống xe, bé chút kháng cự, cúi đầu lời nào.
"Nhạc Nhạc đến ?" Cô giáo Đào bước tới.
Đối mặt với cô giáo yêu thích , Tiểu Nhạc Nhạc hiếm khi phản ứng, tiếp tục rúc lòng Liễu Thanh Thư.
"Chúng đến nhà trẻ nhé." Liễu Thanh Thư Tiểu Nhạc Nhạc trong lòng, nhẹ giọng , "Hôm nay chỉ một Nhạc Nhạc học , cũng sẽ ở trường với con, xem Nhạc Nhạc ở trường những gì, vui ."
Liễu Thanh Thư đơn thuần chỉ đưa bé đến đây, cô xem rốt cuộc là chuyện gì.
Tiểu Nhạc Nhạc vốn đang chút kháng cự, thấy cô câu mới ngẩng đầu lên, dường như để xác nhận tính xác thực.
Giống như ba luôn bận rộn, là đưa học nhưng thường thì loáng cái biến mất tăm.
"Ba con cũng sẽ ở với con." Liễu Thanh Thư thêm.
Tiểu Nhạc Nhạc sang Cận Hằng.
Cận Hằng phủ nhận mà đưa tay xoa đầu bé.
Liễu Thanh Thư bế Tiểu Nhạc Nhạc trong trường, khẽ hỏi: "Lớp học của Nhạc Nhạc ở nhỉ?"
Tiểu Nhạc Nhạc thẳng dậy, chỉ lên tầng hai.
Liễu Thanh Thư tới, Tiểu Nhạc Nhạc thấy phía Cận Hằng cũng thong thả theo, trong mắt bé mới bớt sự kháng cự.
Vào đến lớp học, Liễu Thanh Thư hỏi: "Vậy ghế của Nhạc Nhạc ?"
Tiểu Nhạc Nhạc đang tìm thì đột nhiên từ cửa xuất hiện một bé gái buộc tóc đuôi sam, cô bé cất giọng trong trẻo hỏi: "Nhạc Nhạc ơi, đây là ?"
Nghe , Tiểu Nhạc Nhạc gì, phắt đầu , vùng vẫy xuống khỏi Liễu Thanh Thư.
"Mẹ quá, trẻ quá ." Cô bé đuổi theo lưng Tiểu Nhạc Nhạc, ríu rít .
Tiểu Nhạc Nhạc bê chiếc ghế của , dư quang vẫn luôn để ý Cận Hằng và Liễu Thanh Thư ở cửa.
Dì Lý , bé trai như là bởi vì ba của đều đặc biệt đấy!
Lúc tập thể d.ụ.c buổi sáng, các bạn nhỏ lượt xuống lầu.
Cận Hằng thực sự bận, đang ở trường nhưng điện thoại lúc nào ngừng, vì tiếng loa thông báo quá lớn nên vẫn luôn ở góc tường điện thoại.
Các bạn nhỏ đang tập thể d.ụ.c, Liễu Thanh Thư một bên quan sát.
Tiểu Nhạc Nhạc tập thỉnh thoảng đầu tìm ba, khi thấy Liễu Thanh Thư đang cầm điện thoại phim , bé nhanh ch.óng , tập luyện càng thêm nghiêm túc.
"Nhạc Nhạc, đến ?" Một bé gái khác .
"Oa ——" Một nhóc mập mạp Liễu Thanh Thư, "Nhạc Nhạc, quá, còn hơn cả tớ nữa."
Cậu nhóc mập ngày nào cũng khoe , đó cả bọn sẽ so xem ai hơn, nào Tiểu Nhạc Nhạc cũng xen lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-514.html.]
Hóa thảo luận về chủ đề là cảm giác như thế .
"Là thật ? Hay là chị thế?" Một bé để tóc nấm khác hỏi.
Tiểu Nhạc Nhạc nhíu mày, bé lén Liễu Thanh Thư, mắt chằm chằm chân , bặm môi thật nhanh: "Là tớ."
Lúc câu , lòng bàn tay nhỏ của bé đổ mồ hôi, cảm thấy chột .
Tiểu Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên thấy Liễu Thanh Thư cách đó xa hạ điện thoại xuống, dịu dàng, cô còn giơ ngón tay cái lên: "Nhạc Nhạc giỏi lắm!"
Các bạn nhỏ xung quanh lộ vẻ ngưỡng mộ:
"Mẹ thật đấy."
"Nhạc Nhạc, dịu dàng quá."
"Mẹ trông thật đấy, ba cũng trai nữa."
.....
Tiểu Nhạc Nhạc cúi đầu, bấu bấu đôi bàn tay nhỏ, trong đáy mắt ánh lên ý .
Cậu bé còn ghét học nữa , ngày nào cũng học!
Chương 227 Nữ phụ cho "bay màu" nay "sống " (16)
Cả ngày hôm đó, Liễu Thanh Thư đều ở nhà trẻ.
Lúc Tiểu Nhạc Nhạc lên lớp, Liễu Thanh Thư cùng trợ giảng ở một bên quan sát, khi bé hoạt động ngoài trời, cô cũng bên cạnh theo dõi.
Chiều nay còn hoạt động bóng rổ ngoài trời, cô giáo còn gọi Tiểu Nhạc Nhạc lên biểu diễn.
Tiểu Nhạc Nhạc cầm hai quả bóng rổ, khom , hai tay đồng thời đập bóng, nhịp điệu cực kỳ đều đặn.
"Oa ——" Tiếng kinh ngạc của Liễu Thanh Thư tuyệt đối là phát từ tận đáy lòng, cô sang Cận Hằng, một nữa cảm thán, "Lợi hại quá mất."
Cận Hằng con trai, Liễu Thanh Thư bên cạnh, trong lòng dâng lên bao cảm xúc, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn nhiều, mặt nở nụ .
Lúc Liễu Thanh Thư vội vàng lấy điện thoại , Tiểu Nhạc Nhạc đang dẫn hai quả bóng rổ tiến lên, lùi , xoay , cuối cùng là một động tác đổi tay.
Khi thầy giáo thể d.ụ.c dẫn đầu vỗ tay, Liễu Thanh Thư cũng vỗ tay theo, mặt tràn đầy niềm vui, còn cả sự tự hào mà chính cô cũng nhận .
Cả hai họ đều là trẻ mồ côi, từ nhỏ đến lớn đều dựa những hảo tâm tài trợ để học, gì năng khiếu gì.
Cận Hằng lên cấp hai thì hình như chơi bóng rổ cũng khá .
mà, Tiểu Nhạc Nhạc mới đang ở nhà trẻ thôi đấy.
Đây chẳng là một tiểu soái ca đa tài đa nghệ ?
Ai mà từ chối nổi một "nhóc con" đáng yêu và tài năng thế chứ? là đứa trẻ trong mơ của cô!
Khi cô giáo khen, Tiểu Nhạc Nhạc chút ngượng ngùng về phía Liễu Thanh Thư và Cận Hằng, thấy Liễu Thanh Thư ngừng vỗ tay, mắt sáng rực , khóe miệng nhỏ của bé lặng lẽ nhếch lên.
Hết giờ thể d.ụ.c, các bạn nhỏ mệt đến vã mồ hôi, cô giáo đưa các bé lên lớp, vội vàng giúp các bé quần áo để tránh cảm lạnh.
Tiểu Nhạc Nhạc sớm học cách tự lập, bé tự lấy quần áo từ trong cặp , một góc tự , thấy Liễu Thanh Thư đang thì chút ngại ngùng.
Cả khuôn mặt nhỏ và cổ đều đỏ bừng lên.
Liễu Thanh Thư dịu dàng, mẫu một động tác, bảo bé dùng quần áo để lau mồ hôi trán.