Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 512

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

‘Đậu phộng’ chính là đạn.

 

Tiểu Nhạc Nhạc trong lòng Cận Hằng thấy tên , đôi mắt đang nhắm nghiền cố gắng mở , bĩu môi : “Nhạc Nhạc thích ăn đậu phộng .”

 

Giọng trẻ con mềm mại mang theo vẻ vui, xua tan bầu khí đè nén trong xe, Liễu Thanh Thư chọc , cô nghiêng về phía Cận Hằng, đưa tay nắm lấy bàn tay múp míp của đối phương, khẽ dỗ dành: “Được , ngủ ngủ .”

 

Cận Hằng cô đang ở ngay sát bên , đôi môi mỏng khẽ mở: “Bất kể giấc mơ là thật , đều sẽ dạy bảo con trai thật , cố gắng để nó trở thành một phản diện nhỏ.”

 

“Là nhất định !” Liễu Thanh Thư lườm , nhấn mạnh, “Nhất định!”

 

“Ừm, nhất định.” Khóe môi Cận Hằng thoáng hiện nụ cực nhạt.

 

Liễu Thanh Thư chuyển chủ đề, cô nghĩ đến kết cục của , đưa tay chỉ : “Còn nữa, vì quá chèn ép Trịnh gia nên cho phá sản luôn đấy! Lo mà quản bản .”

 

Cận Hằng: “......”

 

Chuyện , đúng là thật.

 

Chương 226 Nữ phụ hết vai “c.h.ế.t sống ” (15)

Trở về biệt thự.

 

Cận Hằng cho dọn dẹp một căn phòng cho Liễu Thanh Thư ở , ngay gần phòng trẻ em của tiểu Nhạc Nhạc, chéo đối diện là phòng để đồ và phòng sách.

 

Liễu Thanh Thư gì thêm.

 

Anh đúng, cô ngoài an , hơn nữa chuyện vẫn rõ.

 

Cộng thêm chuyện giấc mơ nữa, cô quá rối bời .

 

Cận Hằng bảo mang đến một chiếc điện thoại di động, từng bước một dạy Liễu Thanh Thư cách dùng, đó giảng giải các chức năng.

 

Điện thoại bây giờ thông minh hơn mười năm nhiều, nhưng nhiều chức năng cũng khác mấy, Liễu Thanh Thư mày mò một hồi là hiểu .

 

chiếc điện thoại tiên tiến , cảm thấy khá thú vị.

 

Cận Hằng thấy cô lấy một mẩu giấy, đang nhập điện thoại, tò mò tới: “Số điện thoại ở thế?”

 

tìm một công việc, đây là của chủ cửa hàng.” Liễu Thanh Thư định lát nữa sẽ gọi điện cho đối phương, báo rằng cô đợi hai ngày nữa mới .

 

Lúc đó chủ cửa hàng bảo cô để điện thoại, nhưng cô điện thoại, đành dối là mất điện thoại, đang sim, ghi cách liên lạc của đối phương.

 

Liễu Thanh Thư vốn dĩ định hôm nay , nhưng bệnh của tiểu Nhạc Nhạc vẫn khỏi hẳn, họ lăn lộn ở bệnh viện cả ngày trời, Liễu Thanh Thư mệt rã rời, trạng thái cũng . Cô với đối phương một tiếng, đợi hai ngày nữa hãy đến.

 

“Công việc gì?” Cận Hằng hỏi.

 

“Làm lễ tân ở tiệm lẩu.” Liễu Thanh Thư cảm thấy chắc là hơn phục vụ một chút, một ngày hai trăm tệ.

 

Cận Hằng xong, mặt đen xì.

 

“Sao thế?” Liễu Thanh Thư thấy sắc mặt .

 

“Nếu cô , đợi một thời gian nữa sẽ tìm việc cho cô, đừng đến những nơi như .” Cận Hằng xong tìm lý do, nghiêm túc : “Hiện tại nhiều chuyện vẫn rõ, lúc để .”

 

Lời của Liễu Thanh Thư thức tỉnh.

 

Lúc còn chuyện quan trọng hơn.

 

Liễu Thanh Thư đành gọi điện cho chủ cửa hàng, bày tỏ sự xin , rằng đến .

 

Cứ xử lý xong những chuyện cấp bách , cô còn chẳng sẽ ở đến bao giờ, nhỡ ngủ một giấc về thì . Lúc thì đúng là thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-512.html.]

 

cũng là do Hàn Nhất Cẩn mở lời nhận , chủ cửa hàng ngược cũng vài câu khách sáo, bảo cô bận xong thì cứ qua bất cứ lúc nào.

 

Hai bên trò chuyện khách sáo vài câu mới cúp máy.

 

Liễu Thanh Thư cứ thế ở biệt thự.

 

Quần áo và giày dép, túi xách Cận Hằng mua cho cô đó đưa tới biệt thự, trong phòng để đồ ở tầng hai cũng quần áo của “cô ”.

 

Hai bức tường đầy ắp, Liễu Thanh Thư mà đờ cả .

 

Rất nhiều quần áo vẫn còn xé mác.

 

Cũng một món cũ, vết trầy xước, nhưng cũng xếp đặt ngay ngắn chỉnh tề, chứng tỏ Cận Hằng bao giờ nghĩ đến việc xóa bỏ dấu vết của “cô ”.

 

Dì Lý Liễu Thanh Thư ở giống như một nữ chủ nhân, còn thể tùy ý những “khu vực cấm” mà Cận Hằng dặn chạm , đặc biệt là thể tự nhiên phòng sách và phòng để đồ của nữ chủ nhân đó, bà càng thêm lo lắng sốt vó.

 

Người phụ nữ , sủng ái như , nếu mà thì tiểu Nhạc Nhạc t.h.ả.m .

 

Dì Lý thấy tiểu Nhạc Nhạc vẫn nhận điều gì, mấy ngày còn quậy phá đòi “đuổi” phụ nữ , bây giờ ôm tiêm mà cũng .

 

Chao ôi——

 

Đứa trẻ dù hiểu chuyện sớm đến thì cũng thiếu thốn tình , suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.

 

Biệt thự náo nhiệt hơn hẳn so với , tiểu Nhạc Nhạc ở nhà, Cận Hằng và Liễu Thanh Thư cũng ở đó.

 

Trước đây Cận Hằng chẳng mấy khi ăn cơm ở nhà, tiểu Nhạc Nhạc ở trường mẫu giáo, thức ăn cho đứa trẻ đương nhiên là chú trọng đơn giản và dinh dưỡng.

 

Giờ đông lên, nhiệm vụ nấu nướng cũng nặng nề hơn.

 

Cận Hằng bảo thư ký Lý tuyển thêm một dì Vương nữa để cùng phụ giúp với dì Lý.

 

Món ăn hôm nay phong phú gồm : thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, bò xào hành tây, nấm hương xào rau xanh, súp lơ xào, còn canh gà hầm.

 

Tiểu Nhạc Nhạc cũng ghế, dì Lý xới cơm xong đặt mặt bé.

 

Tay bé ngắn, đương nhiên là với tới .

 

Dì Lý gắp thức ăn bỏ bát cho bé, bà vốn định đút luôn nhưng Cận Hằng ngăn : “Để nó tự .”

 

Đứa trẻ bốn tuổi rưỡi , còn nhỏ nữa.

 

Dì Lý chỉ đành bên cạnh , tiểu Nhạc Nhạc dám lời ba, cầm thìa lên tự ăn.

 

Thấy miếng thịt bò dính một chút hành tây, bé gạt miếng thịt bò đó , tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

 

Cận Hằng cũng gắp thịt bò cho Liễu Thanh Thư, còn đặc biệt né hành tây , thấy chỗ nào dính là gắp ngay, khi bỏ bát Liễu Thanh Thư, cô kiểm tra mấy mới há miệng ăn.

 

“Cô Liễu thích ăn hành tây ?” Dì Lý khẽ hỏi.

 

Là một công ăn lương, bà thấy vẫn cần thiết tìm hiểu sở thích của vị tiểu thư .

 

“Vâng.” Liễu Thanh Thư cũng sợ đối phương thấy kiêu kỳ, vội vàng bổ sung, “ chỉ là ăn hành tây và rau mùi thôi, những thứ khác đều ăn hết.”

 

Cô cũng kén chọn chuyện ăn uống, cái gì cũng thể ăn tạm .

 

“Nhạc Nhạc cũng thích ăn hành tây và rau mùi .” Tiểu Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên, nhíu cái mày nhỏ , ngón trỏ bé xíu chỉ một sợi hành tây miếng thịt: “Có hành tây kìa.”

 

Cậu bé thích ăn, nhưng ba kén ăn, dì Lý cũng trẻ con kén ăn là .

Loading...