Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 510
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Liễu Thanh Thư càng thêm u sầu.
Cận Hằng từng cho cô tên con trai của Trịnh Lập Thịnh, mà cô , một nữa kiểm chứng những chuyện trong giấc mơ.
Nghĩ đến kết cục của Cận Nhất Dương và Cận Hằng, cô càng thấy buồn hơn.
Cận Hằng thấy Liễu Thanh Thư quan tâm đến chuyện của Trịnh Lập Thịnh như , thần sắc dần dần u ám xuống, há hốc miệng, cuối cùng vẫn nuốt hết những lời định trong.
Khi từ văn phòng bác sĩ trở , Liễu Thanh Thư vẫn còn chút thất thần, ngang qua lối rẽ , cô thắc mắc thêm vài cái.
Trịnh Lập Thịnh và Lâm Hạnh Ngữ còn ở đó, chỗ Lâm Hạnh Ngữ khi nãy cũng còn cái màn hình huỳnh quang nữa.
là kỳ kỳ quái quái.
Bác sĩ tiểu Nhạc Nhạc hôm nay thể xuất viện, nhưng nhóc con đang ngủ nên ai đ.á.n.h thức thằng bé dậy.
Dì Lý đang dọn dẹp đồ đạc, Cận Hằng thủ tục xuất viện, tâm trí Liễu Thanh Thư bay bổng, vẫn đang nghĩ về những chuyện trong mơ. Cô tiểu Nhạc Nhạc đang ngủ yên tĩnh giường, thằng bé xinh xắn đáng yêu như , là một nhân vật phản diện lớn chứ?
Cận Hằng bước , Liễu Thanh Thư đầu , đôi lông mày thanh tú nhíu , lộ vẻ bất mãn.
Chắc chắn là do dạy con .
Một phản diện lớn nuôi một phản diện nhỏ!
Cận Hằng bước đột nhiên chạm ánh mắt mấy thiện cảm của Liễu Thanh Thư, trong lòng nhuốm một tầng đau thương, đôi môi mỏng càng mím c.h.ặ.t, một lời lặng lẽ sang một bên.
Có lẽ là do gặp Trịnh Lập Thịnh nên cảm xúc của cô biến động .
“Bình thường chẳng bao giờ quan tâm đến con ?” Liễu Thanh Thư đột nhiên hỏi.
Cận Hằng tại cô hỏi chuyện , vẫn thành thật trả lời: “Công ty khá bận, mấy năm việc cũng nhiều, thường xuyên công tác——”
“Anh kiếm nhiều tiền như để gì? Con cái dạy bảo cho , cuối cùng chẳng cũng bằng ?” Liễu Thanh Thư nghĩ đến kết cục cuối cùng của phản diện nhỏ, giọng điệu chút trách cứ, “Anh dạy bảo nó , cũng chăm sóc nó đàng hoàng, tròn trách nhiệm của một cha!”
Cận Hằng hề phản bác, thậm chí còn chút áy náy, nhưng ánh mắt cũng cô sâu sắc.
Liễu Thanh Thư tại hiểu nỗi u sầu chan chứa trong ánh mắt đó của , sự chú ý của , cô bỗng cảm thấy chột và buồn bã, nhưng cô nhanh ch.óng lấy tinh thần: “Bây giờ vẫn còn cứu , đổi .”
Sao cứ như chuyện liên quan đến cô chứ?
Thôi bỏ , phản diện nhỏ mới bốn tuổi rưỡi, còn cách lúc trưởng thành xa lắm.
“Ừm.”
Cận Hằng lắng lời khuyên.
Lúc , tiểu Nhạc Nhạc giường tỉnh, bé dụi dụi mắt, sang Liễu Thanh Thư và Cận Hằng.
Liễu Thanh Thư thấy thằng bé, trong lòng trào dâng một tia thương xót, cô lập tức tươi tiến lên: “Nhạc Nhạc quá giỏi luôn, con đ.á.n.h bại quái vật nhỏ , bây giờ thể về nhà !”
Nghe , tiểu Nhạc Nhạc lộ một nụ , cúi đầu Ultraman bộ đồ ngủ của : “Ultraman cũng về nhà .”
“Thế ? Bạn với Nhạc Nhạc hả?” Liễu Thanh Thư vờ tò mò.
“Dạ!” Tiểu Nhạc Nhạc gật đầu, bé nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, một tay giơ lên, một tay đặt n.g.ự.c, giọng non nớt nhưng nghiêm túc, “Bay vèo một cái là mất tiêu , bay lên tận trời cao, bay ngoài trái đất luôn.”
Liễu Thanh Thư thấy khuôn mặt thằng bé đầy vẻ ngây thơ của trẻ con, cô cúi xuống, đưa tay bẹo cái má nhỏ của thằng bé: “Thế cơ ——”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-510.html.]
Cô tuyên bố, nhóc con Cận Nhất Dương chẳng là phản diện nhỏ gì cả, chẳng qua chỉ là một nhóc con đáng yêu mà thôi!
“Chúng về nhà thôi, hùng nhỏ.” Liễu Thanh Thư xoa xoa cái đầu nhỏ của bé.
Dì Lý dọn dẹp hành lý, tiểu Nhạc Nhạc bên mép giường, Liễu Thanh Thư thuận tay giúp bé giày.
Sau khi cô giày xong, tiểu Nhạc Nhạc còn xuống giường Cận Hằng bế lên.
Tiểu Nhạc Nhạc gối đầu lên vai ba, khóe miệng nén ý , thấy Liễu Thanh Thư đang , bé ngượng ngùng vùi đầu trong.
Một lát , tiểu Nhạc Nhạc ghé tai Cận Hằng khẽ gọi: “Ba ơi.”
“Hửm?”
“Nhạc Nhạc sợ bệnh nữa .” Cậu bé xong nhỏ giọng lầm bầm: “Bị bệnh cũng gì cả.”
Cậu bé cảm thấy bây giờ hạnh phúc.
Cận Hằng thấu hiểu ý tứ trong lời của con trai, bước chân khựng một chút, đó đưa tay xoa xoa lưng con, ôn tồn : “Bị bệnh , khỏe mạnh lớn lên.”
Khỏe mạnh và vui vẻ là mong ước của cô dành cho con trai.
Cận Hằng bế đứa bé phía , Liễu Thanh Thư và dì Lý theo .
Liễu Thanh Thư thấy câu đó của Cận Hằng dành cho Nhạc Nhạc, liền bước tới tiếp lời: “ , Nhạc Nhạc khỏe mạnh lớn lên, bình bình an an.”
Cái đầu nhỏ của tiểu Nhạc Nhạc tiếp tục gối vai Cận Hằng, đôi tay ngắn múp míp ôm lấy ba, khóe miệng nhỏ lặng lẽ nhếch lên, lén lút thầm.
Nếu ba như thì thôi.
Bãi đỗ xe.
Mọi lên xe.
Hôm nay tài xế, dì Lý và tài xế phía , Cận Hằng bế đứa bé cùng Liễu Thanh Thư ở phía .
Vách ngăn nhỏ ở giữa kéo lên, hiệu quả gian riêng tư cực .
Khi chiếc xe từ từ lăn bánh khỏi hầm gửi xe, ở góc cua, Liễu Thanh Thư một nữa thấy Trịnh Lập Thịnh và Lâm Hạnh Ngữ, cô chằm chằm Lâm Hạnh Ngữ, thậm chí còn hạ cửa kính xe xuống.
Lâm Hạnh Ngữ và Trịnh Lập Thịnh mới đỗ xe xong, đang lấy đồ từ cốp .
Trịnh Lập Thịnh thấy là Liễu Thanh Thư, đôi mắt lạnh lùng nheo .
Còn Liễu Thanh Thư rảnh để ý đến , cô đỉnh đầu của Lâm Hạnh Ngữ, mà Lâm Hạnh Ngữ cũng đang cô, vẻ mặt vẫn còn mang theo sự phiền muộn khó hiểu.
“Nhiệm vụ một chẳng thành ? Sao biến thành sáu mươi phần trăm thế ?” Giọng Lâm Hạnh Ngữ đầy vẻ sốt ruột, “Nhiệm vụ hai hiển thị mười phần trăm , giờ biến về ?”
Liễu Thanh Thư thấy Lâm Hạnh Ngữ rõ ràng hề mở miệng chuyện, mà cái màn hình huỳnh quang đầu cô bỗng sáng lên, bên tai cô đột nhiên truyền đến một giọng , điều thật sự khiến Liễu Thanh Thư giật nảy , cô vội vàng kéo cửa kính xe lên.
“Sao thế?” Cận Hằng lời còn dứt, Liễu Thanh Thư trực tiếp đưa tay qua, bịt miệng , qua cửa kính xe: “Anh đừng chuyện vội.”
Cận Hằng im lặng, ngoài cửa sổ.
Bên ngoài, Lâm Hạnh Ngữ vẫn đang giao tiếp với màn hình huỳnh quang, một giọng máy móc truyền đến: “Kiểm tra thấy nhiệm vụ thành, thể mở nhiệm vụ tiếp theo.”
Lâm Hạnh Ngữ chôn chân tại chỗ, Liễu Thanh Thư thấy giọng máy móc vang lên: “Nhiệm vụ một thành, nhiệm vụ hai thể mở.”