Y tá bưng khay tiêm bước phòng bệnh, Nhạc Nhạc thấy theo bản năng trốn, nhưng Liễu Thanh Thư bèn gồng lên chống chịu, nó còn hừ một tiếng phục.
Liễu Thanh Thư nhân cơ hội : "Chị y tá đến giúp Nhạc Nhạc đ.á.n.h bại quái vật nhỏ đây."
"Con mới sợ!"
Nhạc Nhạc miệng thì nhưng khi y tá gần, cơ thể nhỏ bé của nó vẫn nhịn mà run rẩy.
Cận Hằng thấy định tiến lên, nhưng Liễu Thanh Thư nhanh hơn một bước ôm cơ thể nhỏ bé của nó lòng, dịu dàng : " , chẳng gì sợ cả, chỉ đau một tẹo tèo teo thôi, đau tí nào ."
Cô xong bèn đưa bàn tay nhỏ nhắn , nhéo nhẹ một cái lên cánh tay múp míp của nó: "Chỉ đau một tẹo như thế thôi, đau đúng nào?"
Nhạc Nhạc gật đầu, nó định sang y tá đang thử kim tiêm, Liễu Thanh Thư lập tức đưa tay che đôi mắt nhỏ của nó , vùi đầu nó n.g.ự.c .
Khác với sự áp chế bằng sức mạnh của Cận Hằng, Liễu Thanh Thư nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lên mắt nó, mỉm : "Mắt Nhạc Nhạc sưng vù thành con ếch nhỏ kìa, mau ngủ thôi."
"Ngủ dậy một giấc là quái vật nhỏ Nhạc Nhạc đ.á.n.h bại ."
"Nhạc Nhạc ếch nhỏ, con là cún con." Nhạc Nhạc phản bác.
"Ai thế?" Liễu Thanh Thư .
"Dì Lý ạ."
Liễu Thanh Thư đoán chắc dì Lý đang về tuổi con giáp của nó.
Lòng bàn tay cô ấm áp mềm mại, áp lên mí mắt sưng húp của Nhạc Nhạc khiến nó chút luyến tiếc.
Trong tưởng tượng của nó, hẳn là dịu dàng như thế , vòng tay của đều ấm áp như thế .
Đầu ngón tay của Liễu Thanh Thư khẽ vuốt ve mí mắt sưng đỏ của Nhạc Nhạc, chạm cơ thể nhỏ bé của nó khẽ động đậy.
"Nhạc Nhạc chịu ngủ ngoan nên mắt mới mệt đấy." Liễu Thanh Thư xoa xoa lòng bàn tay mấy mới áp lên mắt Nhạc Nhạc.
Ngay lập tức một luồng ấm tràn , xoa dịu đáng kể sự khó chịu ở mắt.
Nhạc Nhạc ban đầu còn chút căng cứng cơ thể, quá gần gũi với Liễu Thanh Thư, khi cô lặp thao tác vài , cơ thể Nhạc Nhạc mềm nhũn , cơ thể nhỏ bé tựa lòng cô.
Đối với Nhạc Nhạc mà , Liễu Thanh Thư mùi hương thơm tho mềm mại.
Liễu Thanh Thư nắm lấy bàn tay nhỏ của Nhạc Nhạc, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cao của nó, đầu ngón tay xoa nhẹ mu bàn tay nó, đáy mắt tự chủ mà lộ vẻ đau xót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-504.html.]
Cận Hằng sang một bên, ngoài việc vắt khăn lông gì, dùng ánh mắt liếc sự chung sống của cặp " con" .
Nhạc Nhạc che mắt một lúc ngủ , dường như nó gặp ác mộng bắt đầu lóc, tay cũng ngừng vùng vẫy.
Liễu Thanh Thư nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t bàn tay đang cắm kim tiêm của nó, bế nó sang, nhẹ nhàng vỗ về lưng nó: "Sao thế? Nhạc Nhạc ngoan, ngủ nhé, ngoan nào."
Nhạc Nhạc ngay lập tức dỗ dành.
Liễu Thanh Thư đang dỗ dành nó thì đột nhiên thấy nó mơ màng gọi một tiếng: "Mẹ ơi——"
Giọng điệu của nó nũng nịu, còn mang theo vẻ ấm ức.
Trong phút chốc, động tác của Liễu Thanh Thư khựng , sợi dây đàn sâu thẳm trong tim cô dường như gảy mạnh một cái, vô dòng suy nghĩ rõ ràng ập đến với cô.
Cô định tiếp tục chuyện, đôi môi run rẩy.
Vô cảm xúc khó diễn tả cuối cùng chỉ hóa thành hành động.
Liễu Thanh Thư ôm c.h.ặ.t Nhạc Nhạc lòng, dùng má áp sát nó, bàn tay đang bế nó vô thức lắc lư nhẹ nhàng, dỗ nó giấc ngủ.
Cận Hằng quan sát từng hành động của cô, hốc mắt chút nóng hổi, bàn tay buông thõng siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Kết quả xét nghiệm của Nhạc Nhạc cho thấy nhiễm trùng vi khuẩn, viện theo dõi.
Cận Hằng thủ tục nhập viện, tiện thể bảo dì Lý mang quần áo cần thiết đến.
Liễu Thanh Thư vẫn luôn bế Nhạc Nhạc, hề đặt nó xuống.
Tay cô tê rần khỏi, khỏi tê.
Lúc y tá đến rút kim tiêm khi truyền hết t.h.u.ố.c, Liễu Thanh Thư vẫn còn đang bế Nhạc Nhạc.
"Hạ sốt , đặt đứa trẻ xuống để nó ngủ, cô cũng nghỉ ngơi một chút." Thấy Liễu Thanh Thư vẫn động tác gì, y tá mỉm : "Làm đều như cả, con cái cứ hễ ốm một cái là lòng rối bời theo."
Liễu Thanh Thư thấy lời đối phương là một trận thẫn thờ.
Tay cô mỏi nhừ, sự giúp đỡ của y tá mới từ từ đặt đứa trẻ xuống, đắp chăn cẩn thận.
Nhờ Liễu Thanh Thư liên tục chườm nóng, mắt Nhạc Nhạc giảm sưng nhiều.
Liễu Thanh Thư xuống giường vận động tay chân, cô sợ Nhạc Nhạc thức giấc nên chậm rãi bước ngoài.