Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 503
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
......
Cận Hằng đứt quãng, nhưng đối với Liễu Thanh Thư mà thì tất cả đều thật xa lạ.
cô ngắt lời, cứ lẳng lặng lắng .
Cô chỉ rõ ràng một điều là những chuyện quả thực cô thể , nhưng những chuyện tuyệt đối thể, ví dụ như lòng đổi và bỏ chồng bỏ con.
Hai trong phòng ăn lâu, thức ăn nguội cả nhưng đều ăn mấy miếng.
"Bây giờ để em ngoài chắc chắn thể yên tâm , cứ ở ." Cận Hằng với Liễu Thanh Thư: "Anh dọn dẹp cho em một căn phòng, cứ ở tạm ."
Suy nghĩ của Liễu Thanh Thư đang hỗn loạn, cô vẫn câu trả lời thì ngẩng đầu thấy dì Lý từ lầu vội vàng chạy xuống.
Dì Lý vẻ mặt lo lắng với Cận Hằng: "Cận , Nhạc Nhạc sốt !"
Chương 222 Nữ phụ ngoại tuyến “cải t.ử sinh” (11)
Nhạc Nhạc suốt cả một ngày, tâm trạng căng thẳng sợ hãi.
Khả năng chịu đựng của trẻ con vốn dĩ thấp hơn một chút, giày vò như Nhạc Nhạc ngủ ngon, tự nhiên là sốt .
Ban đầu chỉ là sốt nhẹ.
Cận Hằng bảo bác sĩ gia đình kê đơn t.h.u.ố.c, dỗ Nhạc Nhạc uống.
Nhạc Nhạc phản kháng việc uống t.h.u.ố.c, trực tiếp nôn hết.
Cuối cùng Cận Hằng còn cách nào khác, bèn bóp cằm thằng bé đổ t.h.u.ố.c .
"Hu hu hu——" Nhạc Nhạc đến xé lòng, Liễu Thanh Thư bên cạnh mà thắt cả ruột gan, cô vội vàng rót một ly nước, đợi Cận Hằng đổ xong t.h.u.ố.c thì đưa cho để cho thằng bé uống nước.
Vất vả lắm mới đổ t.h.u.ố.c , Cận Hằng bế Nhạc Nhạc dỗ dành hồi lâu, nhóc bĩu môi mới mơ màng ngủ nữa.
Kết quả là những hạ sốt mà trái còn sốt lên tới 39.6 độ, Liễu Thanh Thư con nhiệt kế mà chân tay bủn rủn, vội vàng giục Cận Hằng: "Mau đưa thằng bé bệnh viện , sốt cao quá !"
Cận Hằng lái xe, Liễu Thanh Thư bế đứa trẻ, một mạch đến bệnh viện.
Đứa trẻ bốn tuổi rưỡi, nhỏ thó một tẹo, Liễu Thanh Thư bế trong lòng thấy mềm mềm nóng hổi.
Lúc ở xe, Liễu Thanh Thư cúi đầu đứa trẻ giống Cận Hằng , trong lòng cô một cảm giác gần gũi kỳ lạ, vì đây là con của .
Bất kể kết hôn với Cận Hằng là cô, Liễu Thanh Thư cũng hề oán trách Cận Hằng trong lòng, cô chỉ nghi ngờ, mờ mịt, còn đối với đứa trẻ cô cũng từng nghĩ đến việc tổn thương nó.
Cậu nhóc ngủ yên giấc, khóe mắt vẫn còn vương lệ.
Liễu Thanh Thư đưa tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt ở khóe mắt thằng bé, thấy Nhạc Nhạc cử động một chút, cô vội vàng bế lên đung đưa nhẹ nhàng, đưa tay vỗ về đứa trẻ, cúi đầu dỗ dành cẩn thận.
Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu c.h.ặ.t, mặt giấu nổi vẻ lo lắng.
Cận Hằng thấy cảnh qua gương chiếu hậu, nhất thời chút thẫn thờ.
Bóng dáng của cô dường như trùng khớp với bóng dáng trong ký ức.
Nhạc Nhạc là trẻ sinh non, lúc mới chào đời thể chất , thường xuyên ốm.
Lần nào cô cũng như , bế con dỗ dành.
Hồi đó đúng lúc công ty đang phát triển thần tốc, Cận Hằng thể phân , thể lúc nào cũng ở bên cạnh hai con họ, Liễu Thanh Thư vì lo lắng cho con nên việc nghỉ ngơi sinh lắm.
Cận Hằng luôn cảm thấy với cô nên từng trách mắng cô điều gì, chỉ cảm thấy bản đủ , hổ thẹn với hai con họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-503.html.]
Đến bệnh viện, Cận Hằng đón lấy con trai, lập tức đưa phòng cấp cứu.
Bác sĩ sờ nhiệt độ cơ thể đứa trẻ, sắc mặt trầm xuống: "Sao nóng thế ?"
Vừa đo nhiệt độ, vượt quá 40 độ , sốt cao dễ gây co giật, bác sĩ khi kiểm tra xong lập tức kê t.h.u.ố.c tiêm.
Nhạc Nhạc thấy bác sĩ là mặt đầy vẻ kháng cự, ngừng lóc.
Đặc biệt là khi thấy y tá bước , nó gào t.h.ả.m thiết, giọng khàn đặc cả .
Nghe mà xót xa vô cùng.
Cận Hằng một phát giữ c.h.ặ.t lấy Nhạc Nhạc, khiến nó thể động đậy .
"Ba ơi—— ba ơi——" Nó ngừng gào , âm thanh đó khiến Liễu Thanh Thư nỡ , tim cô cũng như con d.a.o sắc lẹm cứa tới cứa lui.
Lúc y tá chuẩn tiêm, Liễu Thanh Thư ngoảnh mặt lùi ngoài.
"Hu hu, ba ơi, ba ——" Nhạc Nhạc Cận Hằng cưỡng ép giữ c.h.ặ.t để tiêm.
Sau đó để kiểm tra kỹ hơn, họ lấy m.á.u xét nghiệm công thức m.á.u một nữa.
Nhạc Nhạc đến còn chút sức lực nào, cứ ho liên tục.
Từ lúc bắt đầu ốm, nó Cận Hằng ép uống t.h.u.ố.c, đè tiêm và lấy m.á.u.
Nó Cận Hằng, nước mắt chảy dài, mặt đầy vẻ kháng cự và sợ hãi: "Không ba , ——"
"Bị ốm thì chỉ thể tiêm và uống t.h.u.ố.c thôi, nếu thì khỏi ." Cận Hằng vốn giỏi dỗ dành con trai, tay đang cầm miếng dán hạ sốt: "Ba dán cho con nhé."
"Không ba , ba xa." Nhạc Nhạc há miệng : "Ba xa."
Cận Hằng gần là nó lập tức quẫy đạp chân giường, phản kháng kịch liệt.
"Nhạc Nhạc!" Sắc mặt Cận Hằng trầm xuống, giọng gắt gỏng hơn: "Không quá nuông chiều bản như ."
Nhạc Nhạc lập tức động đậy nữa, đối với ba, trong lòng nó vẫn chút sợ hãi, nó rụt cổ , đôi vai nhỏ khẽ run rẩy, tiếp tục cúi đầu sụt sịt.
Dáng vẻ dám cử động.
"Anh đừng dọa con." Liễu Thanh Thư tiến lên, đưa tay ôm lấy Nhạc Nhạc.
Nhạc Nhạc ban đầu định vùng , nhưng sợ ba giận nên cử động nữa.
Liễu Thanh Thư cầm khăn giấy lau nước mắt cho Nhạc Nhạc, nhẹ nhàng : "Nhạc Nhạc đang đ.á.n.h quái vật đấy, đợi Nhạc Nhạc của chúng đ.á.n.h bại quái vật thì cơ thể sẽ nhanh ch.óng khỏe thôi, lúc đó thể ăn bánh ngọt , cho quái vật ăn ."
Cô dì Lý cho Nhạc Nhạc món bánh ngọt hương vani mà nó thích nhất, bình thường chắc nó ăn cũng ít.
Nhạc Nhạc lời cô thu hút sự chú ý, tâm trạng dịu nhiều, hoặc giả là động tác lau nước mắt của cô quá đỗi dịu dàng khiến nó chút luyến tiếc.
Cảm giác giống với dì Lý.
"Nam nhi đại trượng phu sẽ virus đ.á.n.h bại , uống t.h.u.ố.c tiêm xong là nhanh khỏi thôi." Liễu Thanh Thư xong Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc là tiểu nam nhi đại trượng phu giỏi nhất, đúng nào?"
"Con mới sợ !" Nhạc Nhạc lập tức đáp , còn lên giọng nhấn mạnh: "Con chẳng sợ tí nào luôn!"
Liễu Thanh Thư gật đầu, vô cùng khẳng định : "Cô lâu , Nhạc Nhạc chẳng sợ tí nào cả!"