Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 500
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xong xong .
Người phụ nữ đó mê hoặc Cận để leo lên vị trí chính thất .
Nhạc Nhạc đáng thương quá——
Nhạc Nhạc cúi đầu sụt sịt: "Cô của Nhạc Nhạc, ! Nhạc Nhạc mới cần !"
Mẹ xa sẽ cướp mất ba của nó!
Điện thoại của Cận Hằng vang lên, mới bắt máy, Nhạc Nhạc lập tức dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy , sợ ba mất.
Nghe giọng ở đầu dây bên , sắc mặt Cận Hằng ngày càng đen sầm .
Liễu Thanh Thư lên xe của Hàn Nhất Cẩn.
Sau đó xuống xe ở một ngã tư.
Rắc rối ở chỗ cô đến một nơi camera giám sát, trực tiếp đứt đoạn manh mối.
Đối phương hỏi: "Phía Hàn nhị thiếu cần đến hỏi một chút ạ?"
"Không cần." Cận Hằng đ.á.n.h động đến bất cứ ai, và chắc chắn Liễu Thanh Thư quen Hàn Nhất Cẩn.
"Tìm tiếp , tìm hết tất cả các nhà nghỉ, khách sạn cho !" Cận Hằng xong, dường như nghĩ điều gì đó bèn đổi ý: "Tìm ở những nơi rẻ tiền , những chỗ đăng ký chứng minh thư càng bỏ qua!"
Nếu tải chứng minh thư lên hệ thống thì sẽ phát hiện ngay lập tức, nhưng Liễu Thanh Thư bao nhiêu tiền, khả năng sẽ ở những chỗ đăng ký bằng máy tính.
Phải rằng Cận Hằng đủ hiểu Liễu Thanh Thư.
Chính vì đủ hiểu nên mỗi phân mỗi giây trôi qua đều thật sự dày vò.
Cận Hằng tự tìm, ít nhất thể phân tán sự chú ý, nhưng Nhạc Nhạc càng quấy rầy hơn, thằng bé chịu ăn mấy miếng cơm, chịu tắm rửa, nhất định bắt ba ở bên cạnh.
Nhạc Nhạc đến giọng khàn đặc, cứ ho liên tục.
Cận Hằng ở bên cạnh dỗ thằng bé ngủ, Nhạc Nhạc kéo chăn trùm kín cả hai , rúc trong chăn, ôm Cận Hằng gào t.h.ả.m thiết: "Hu hu hu——"
"Đừng nữa." Cận Hằng con như , lòng càng thêm khó chịu.
Bởi vì thể đoán , Liễu Thanh Thư chắc chắn cũng đang như thế , chỉ là đang ở nhà nghỉ nào thôi.
Còn tại ở nhà nghỉ, là vì trốn mà , dám công khai.
Cận Hằng mãi mà dỗ Nhạc Nhạc ngủ.
Hai cha con cứ thế giằng co mãi.
Ngày hôm .
Liễu Thanh Thư đến ngủ thức dậy.
Cô đắp khăn ướt lên đôi mắt sưng đỏ, khi ngoài bèn mua cho ba chiếc bánh màn thầu nhỏ giá một tệ, tìm việc .
Đội nắng gắt, tâm trạng , việc tìm việc của Liễu Thanh Thư mấy thuận lợi.
Mãi cho đến buổi chiều, Liễu Thanh Thư thấy một nhà hàng lẩu mới khai trương đang tuyển , từ bên ngoài thấy trang trí sang trọng, ban đầu cô còn đang do dự nên , nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn bước .
"Xin chào, đến ứng tuyển nhân viên phục vụ." Cô bây giờ bằng cấp gì cao, nhưng công việc phục vụ cô thạo vì mỗi kỳ nghỉ hè đều thêm.
"Đi theo ." Quản lý cửa hàng thấy ngoại hình cô khá bèn một câu.
Liễu Thanh Thư theo đối phương phòng họp phía .
Đi ngang qua một văn phòng, Hàn Nhất Cẩn đột nhiên đẩy cửa bước , thấy cô thì chút ngạc nhiên: "Sao cô ở đây?"
Liễu Thanh Thư thấy cũng ngẩn hai giây, đó thành thật đáp: " tìm việc."
"Tìm việc gì?" Hàn Nhất Cẩn nhướn mày.
"Nhân viên phục vụ."
Hàn Nhất Cẩn : "Cô định phục vụ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-500.html.]
Liễu Thanh Thư: "Ở đây hình như chỉ tuyển phục vụ thôi."
"Nếu cô việc ở đây thì lễ tân cửa , việc nhẹ lương cao, phục vụ thì phí quá." Hàn Nhất Cẩn sang quản lý cửa hàng: "Anh sắp xếp ."
"Dạ thưa Hàn tổng." Quản lý đáp ứng, thuận tiện đ.á.n.h giá Liễu Thanh Thư.
Liễu Thanh Thư còn bắt đầu ứng tuyển sắp xếp vị trí công việc.
Cô còn đang ngơ ngác thì quản lý : "Sao cô quen Hàn tổng ?"
Liễu Thanh Thư chẳng quen Hàn tổng nào cả.
Thấy cô ngơ ngác, quản lý lập tức : "Cửa hàng là do Hàn tổng và Lý tổng của chúng cùng mở đấy, đầu tư cả chục triệu tệ cơ, nhưng Hàn tổng là một phú nhị đại, cũng chỉ là đầu tư chơi chơi thôi."
Liễu Thanh Thư quan tâm những điều đó, cô chỉ ký túc xá để ở ? Nhà nghỉ đắt quá, cô ở nổi.
Quản lý với cô rằng nhanh nhất là ngày mai mới thể dọn , ngày mai cô thể đến ca tối luôn.
Vì Hàn Nhất Cẩn mở lời nên quản lý thủ tục đăng ký đơn giản, bảo cô ngày mai mang bản chứng minh thư và các giấy tờ liên quan qua, mới điền thông tin chi tiết.
Lúc Liễu Thanh Thư , Hàn Nhất Cẩn vẫn còn ở đó.
Hôm nay đổi một chiếc xe thể thao màu đỏ, chút phô trương.
Liễu Thanh Thư thấy bèn tiến lên cảm ơn.
"Cùng ăn một bữa nhé?" Hàn Nhất Cẩn chủ động hỏi.
" việc ." Liễu Thanh Thư lắc đầu.
Đáng lẽ cô nên mời ăn cơm, nhưng hiện giờ cô tiền.
Hàn Nhất Cẩn cũng cưỡng cầu: "Cô ở ? đưa cô về."
Liễu Thanh Thư cuối cùng vẫn để đưa về.
Nhìn bóng lưng cô rời , Hàn Nhất Cẩn khẽ một tiếng, nếu là những phụ nữ khác, lẽ còn nghĩ là lạt mềm buộc c.h.ặ.t, nhưng ở cô thì chẳng thấy một chút gì như thế cả.
Đơn thuần ngây ngô vô cùng, giống như một con thỏ trắng nhỏ. Có lẽ là vẫn thoát khỏi bóng đen của việc thất tình nên tâm trạng trông lắm.
Hàn Nhất Cẩn gọi một cuộc điện thoại và tên của cô.
Liễu Thanh Thư.
Nghe cũng đấy chứ.
Vì chỗ ở nên Liễu Thanh Thư chỉ thể ở thêm một đêm nữa.
Vừa về đến nhà nghỉ, sống mũi Liễu Thanh Thư cay xè.
Cô trùm chăn kín mít, tiếp tục .
Dù khi đến ký túc xá công ty thì thể thỏa thích nữa.
Liễu Thanh Thư đến hụt , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa: "Cộc cộc cộc——"
Ban đầu cô còn thấy.
"Cộc cộc cộc——"
"Ai đấy?"
Giọng của bà chủ vang lên: " đến đưa bàn chải đ.á.n.h răng."
Liễu Thanh Thư lau nước mắt, dậy .
Vừa mở cửa , Cận Hằng với khuôn mặt tiều tụy xuất hiện cửa phòng cô, quần áo nhăn nhúm hết cả, hai mắt quầng thâm lộ rõ, cằm lún phún râu, tóc tai rối bời, trông vô cùng thê t.h.ả.m.
Trong lòng còn đang bế một bé trai.
Bé trai đầu , đôi mắt nhỏ sưng húp lên vì , vì ngủ nên mắt thâm quầng như một con gấu trúc nhỏ.