Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 492

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bé Lạc Lạc thấy giọng quen thuộc mới ngẩng đầu lên, khi thấy Cận Hằng, trong đôi mắt nhỏ mừng rỡ áy náy.

 

Dì Lý ba , ba bận.

 

nên ngoan, gây thêm phiền phức cho ba.

 

“Lại đây với ba nào.” Bên trong quá hẹp, Cận Hằng chui , đưa tay thăm dò con trai: “Ba , con ngoài ?”

 

Bé Lạc Lạc ba chút nhếch nhác, chủ động đưa bàn tay nhỏ .

 

Cận Hằng nắm lấy tay con trai, dây cung trong lòng căng thẳng, cho đến khi bế đối phương , mới thở phào nhẹ nhõm, ôm con trai lòng dậy.

 

Bé Lạc Lạc khẽ tựa vai Cận Hằng, đó là bờ vai của ba, rộng lớn và ấm áp.

 

Tay Cận Hằng phủ lên lưng bé Lạc Lạc, nhẹ nhàng vỗ vỗ trấn an, đó kiên nhẫn lấy những chiếc lá cây dính bé, nhận lấy khăn giấy ướt từ tay dì Lý, giúp bé lau sạch bùn đất .

 

Cảnh tượng hai cha con như thế thường thấy, bé Lạc Lạc còn chút căng thẳng, giọng rụt rè: “Con xin ba.”

 

nên ngoan.

 

“Là ba chăm sóc cho con.” Cận Hằng khi lời cảm thấy bất lực.

 

Từ khi đứa trẻ chào đời, tình cảm giữa và Liễu Thanh Thư bắt đầu định, đó đòi ly hôn, cô gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, cách nào chấp nhận , còn từng tìm cô mấy tháng trời, công ty phát triển nhanh ch.óng, mấy năm nay phân kịp, khiến từng lúc bỏ bê con trai của hai .

 

Anh nợ Liễu Thanh Thư nhiều, nợ con trai cũng nhiều, thậm chí còn nên bù đắp như thế nào.

 

“Dì Lý sẽ chăm sóc con, ba .” Bé Lạc Lạc nghiêm túc , còn từ Cận Hằng xuống, hiểu chuyện : “Con đang chơi trốn tìm với cô giáo Đào, bây giờ tìm thấy thì về lớp học thôi.”

 

Cái cớ bé tìm càng khiến Cận Hằng đau lòng như cắt: “Hôm nay ba .”

 

Cận Hằng buông con trai , mà cứ thế bế bé ngoài, sẵn tiện xin nghỉ cho bé: “Ba đưa Lạc Lạc về , đợi tâm trạng nó hơn mới đưa đến đây.”

 

“Vâng ạ.” Cô giáo Đào tiễn họ tận cửa, mỉm : “Lạc Lạc chào cô nào.”

 

Bé Lạc Lạc cô giáo, một câu chào cô nhỏ, đó ôm c.h.ặ.t lấy Cận Hằng, trong ánh mắt nhỏ vô cùng thấp thỏm bất an, còn chút luống cuống.

 

Cận Hằng bế Lạc Lạc lên xe, ôm bé lòng.

 

Anh lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ dì Lý đưa cho, bôi t.h.u.ố.c lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng thoa lên những vết sưng bàn tay nhỏ của bé.

 

Trẻ con da dẻ non nớt, trong bụi cỏ giữa mùa hè đầy rẫy muỗi, bàn tay nhỏ của bé Lạc Lạc đốt nhiều chỗ.

 

Vì ngứa nên bé còn định đưa tay lên gãi.

 

“Bôi t.h.u.ố.c là khỏi ngay thôi, ngoan nào.” Cận Hằng giữ lấy tay nhỏ của con trai, tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho bé.

 

Bé Lạc Lạc lời, bé nhăn mặt chịu đựng.

 

Cận Hằng thấy bé thực sự khó chịu, sẽ dùng đầu ngón tay xoa xoa nhẹ, rũ mắt con trai ôn tồn : “Lần đừng trốn ở những nơi như thế , muỗi sẽ đốt, còn cả sâu bọ và rắn nữa, ba sẽ lo lắng lắm.”

 

Bé Lạc Lạc xong thì sợ hãi, thu nhỏ bé lòng Cận Hằng, ngoan ngoãn gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-492.html.]

Có lẽ sự ấm áp của hai cha con khiến họ xích gần hơn một nữa. Bé Lạc Lạc giơ bàn tay trắng trẻo mũm mĩm lên, sờ lên đầu Cận Hằng.

 

Cận Hằng theo phản xạ tránh , nhưng cử động.

 

Bé Lạc Lạc túm lấy một chiếc lá cây nhỏ trong mớ tóc của Cận Hằng, kẹp lấy đưa mặt , giọng sữa nồng nặc: “Ba ơi, lá cây .”

 

Trái tim Cận Hằng mềm nhũn một mảng lớn, xoa xoa đầu bé Lạc Lạc: “Con thể cho ba , tại chơi với các bạn ?”

 

Trước đây, bé Lạc Lạc luôn đòi nhà trẻ, vì ở nhà chỉ dì Lý bầu bạn, ai chơi cùng bé.

 

Đi nhà trẻ , bé mới hoạt bát hơn một chút.

 

Bé Lạc Lạc cúi đầu, nghịch chiếc lá tay phủ nhận: “Không chơi với các bạn ạ.”

 

Dì Lý từ ghế phụ đầu : “Lạc Lạc, chiều qua dì Lý mới đón con từ nhà trẻ về ? Chúng hứa hôm nay sẽ học ngoan mà.”

 

Trẻ con thỉnh thoảng chút tính khí, cộng thêm Cận Hằng bận đến mức về nhà, bà liền cho đối phương .

 

Ai ngờ hôm nay càng nghiêm trọng hơn.

 

Cận Hằng lời dì Lý , cúi đầu con trai.

 

Bé Lạc Lạc thấy lời dối bóc trần, cái đầu nhỏ cúi thật thấp, sợ ba thất vọng về , một hồi lâu mới lầm bầm: “Con học, ở nhà.”

 

Dì Lý: “Bạn nhỏ nào cũng học mà, ở nhà ai chơi với con, cũng cô giáo Đào.”

 

Bé Lạc Lạc dõng dạc phản bác: “Trẻ con thể cần học, học thì học, con tự chơi một , cần các bạn khác !”

 

xong mới sực nhớ đang ba bế, khí thế lập tức yếu hẳn .

 

Dì Lý phản bác đến mức lời nào, bà lo lắng và ngượng ngùng Cận Hằng: “Cận , ai dạy Lạc Lạc những điều cả, đây nó đều thích nhà trẻ mà.”

 

Bé Lạc Lạc dám ba, thể nhỏ bé cứng đờ, vùi đầu sâu hơn nữa.

 

“Hì.” Cận Hằng đột nhiên , ôm bé Lạc Lạc c.h.ặ.t hơn lòng , rũ mắt con trai: “Chắc là ở nhà trẻ gặp chuyện gì vui , điểm giống nó.”

 

Anh chủ động nhắc đến “phu nhân”, khiến dì Lý và tài xế hàng ghế đều ngẩn , hai họ ở Cận gia gần ba năm, từng thấy của bé Lạc Lạc, Cận tổng cũng bao giờ nhắc tới.

 

Người , dường như là từ cấm kỵ của Cận gia.

 

Bé Lạc Lạc từng nhiều hỏi dì Lý, tại các bạn khác ở nhà trẻ đều , còn của bé ?

 

Dì Lý trả lời , chỉ bảo bé đừng nhắc đến mặt ba, ba bé sẽ buồn.

 

Lúc , dì Lý cũng dám tiếp lời.

 

Bé Lạc Lạc vẫn luôn nhớ lời dặn của dì Lý, nhưng thấy ba chủ động nhắc đến , cộng thêm sự trêu chọc của các bạn ở nhà trẻ, bé ngẩng cái đầu nhỏ lên: “Mẹ cũng thích học ạ?”

 

Lời ngây ngô của bé vang lên trong xe, sắc mặt dì Lý lập tức biến đổi, dám thở mạnh.

 

Trong xe im lặng một lúc, giọng ôn nhu của Cận Hằng mới từ từ truyền đến: “Mẹ thích học, nhưng các bạn khác chơi với , nên mới giận dỗi học.”

 

 

Loading...