Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 489

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hửm?” Cận Hằng nắm lấy tay cô, há miệng c.ắ.n một miếng: “Em ăn mà ?”

 

Liễu Thanh Thư: “Anh giàu thế , đưa cho em ăn chắc chắn là bò bít tết tổng hợp ! Chắc chắn là đắt tiền đúng ?”

 

Cận Hằng nhướng mày, thấp giọng bật .

 

Cô lúc nào cũng thông minh như , miếng bít tết quả thực là mới vận chuyển bằng đường hàng tới.

 

Năm mười tám tuổi , hai họ cha nơi nương tựa, việc lấp đầy bụng còn là cả một vấn đề. Liễu Thanh Thư cứ canh cánh trong lòng ăn một bữa bít tết, giảm giá chỉ cần hai mươi chín tệ chín hào. Cô đợi đến khi cô lên đại học, cũng thêm là thể mời ăn , hy vọng đến lúc đó tiệm đừng dẹp tiệm.

 

Cận Hằng bảo cô rằng, thứ rẻ tiền như đều là thịt tổng hợp, ăn cho sức khỏe, Liễu Thanh Thư xong thì ỉu xìu mất một hồi lâu.

 

Lần ăn bít tết, tâm trạng Liễu Thanh Thư trở nên , nụ nở rộ mặt, cô cẩn thận nếm thử, vui vẻ đút một miếng tới bên miệng Cận Hằng: “Cho một miếng .”

 

Thịt bò mềm mượt mọng nước, hương vị phong phú.

 

Ngon cực kỳ luôn.

 

Cận Hằng định bảo cô ăn nhiều một chút, nhưng thấy món ăn cô đưa đến tận miệng, vẫn nhịn mà há miệng , múc cho cô một bát canh.

 

Liễu Thanh Thư ăn .

 

“Cười gì thế?” Cận Hằng hỏi.

 

Liễu Thanh Thư rũ mắt tiếp tục : “Anh của năm mười tám tuổi chắc chắn từng ăn miếng bít tết nào ngon thế .”

 

“Điều đó là chắc chắn .” Cận Hằng phủ nhận.

 

Có lẽ lúc đó còn đang gặm bánh mì khô giảm giá cũng nên.

 

Liễu Thanh Thư dường như cũng nghĩ đến điểm , chút đượm buồn.

 

miếng bít tết mặt, thầm nghĩ nếu thể mang về cho Cận Hằng năm mười tám tuổi nếm thử thì mấy.

 

Cận Hằng : “ mấy năm nay ăn đồ ngon đến phát ngán .”

 

Liễu Thanh Thư đột nhiên ngẩng đầu, trợn tròn đôi mắt sáng rõ, gương mặt còn mang theo chút tức giận, mỗi một biểu cảm đều như đang lên án những năm qua lén lút ăn bao nhiêu là đồ ngon lưng cô!

 

Anh cô, nhướng mày khẽ.

 

Liễu Thanh Thư nhét cả hai miếng bít tết miệng , bầu khí u sầu tan biến sạch sành sanh.

 

Sau bữa ăn.

 

Cận Hằng ném bát đũa dụng cụ ăn uống máy rửa bát.

 

Liễu Thanh Thư chạy đến bên cửa sổ, định kéo rèm để ngó nghiêng phong cảnh bên ngoài, giây tiếp theo Cận Hằng ôm ngang eo nhấc bổng lên, về phía phòng ngủ.

 

“Không , mấy ngày nay em đều .” Liễu Thanh Thư theo bản năng vùng vẫy, vùi đầu c.ắ.n vai : “Em đau lắm .”

 

Cận Hằng ăn no uống đủ là ngủ với cô.

 

Bữa nào cũng sót.

 

Mấy ngày nay đúng là lưu manh c.h.ế.t .

 

“Không ngủ với em.” Cận Hằng đặt cô lên giường.

 

Liễu Thanh Thư vẫn còn đang c.ắ.n , từ từ nới lỏng hàm răng nhỏ : “Đừng lừa !”

 

“Vậy thì ngủ.” Cận Hằng xong, bộ định cởi quần áo cô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-489.html.]

Liễu Thanh Thư hét lên một tiếng, đưa tay ngăn cản , trong lòng vùng vẫy bành bạch như con cá quăng lên bờ, nhưng loại võ mèo cào , Cận Hằng chỉ cần một tay thể nắm c.h.ặ.t hai tay cô, ấn lên đỉnh đầu.

 

Áp chế bằng sức mạnh tuyệt đối.

 

Liễu Thanh Thư nhớ đêm thi đại học xong cũng giống như thế , ấn xuống là cô nhúc nhích nữa, đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, cô vẻ mặt uất ức: “Anh thế nữa !”

 

qua mười năm, cảnh tượng đêm đó đối với Cận Hằng mà vẫn còn mới nguyên trong ký ức.

 

Anh khẽ thở dài một tiếng, buông tay , đó cúi chặn lấy đôi môi cô.

 

Cảm giác ấm áp mềm mại, là cô đang tồn tại chân thực.

 

Cận Hằng hôn đến mê đắm quấn quýt, hai tay siết c.h.ặ.t vòng eo thon thả của cô, kéo cô lòng , chuẩn xác và điêu luyện cạy mở cánh môi cô, từng tấc từng tấc mút mát trằn trọc dây dưa.

 

“Ưm ——”

 

Liễu Thanh Thư căng thẳng chỉ ôm c.h.ặ.t lấy , dần dần tước đoạt từng phân khí trong miệng, khi thở của cô trở nên dồn dập, Cận Hằng mới buông cô , bờ môi mỏng đó rơi xuống lông mày và mắt cô.

 

Đợi cô định thần , ôm c.h.ặ.t lấy cô, cúi đầu quấn lấy đầu lưỡi nhỏ nhắn của cô, tiếp tục sâu thêm nụ hôn .

 

Cận Hằng hôn hề vội vã bá đạo, nhưng cũng nửa phần nhượng bộ, hận thể cùng cô triền miên đến c.h.ế.t.

 

Hơi thở của Liễu Thanh Thư dần tăng nhanh, khắp bắt đầu đổ mồ hôi, đôi tay Cận Hằng du ngoạn cô, mang theo từng luồng điện, tê dại như thể điện giật .

 

Thân thể cô mềm nhũn như bùn, nhịn mà khép c.h.ặ.t đôi chân, dở dở .

 

Cận Hằng cô gái mặt đỏ bừng , ánh mắt dịu dàng quyến luyến giải thích: “Nếu giữ c.h.ặ.t em, để em cử động loạn xạ thì sẽ càng đau hơn đấy.”

 

Điều đang đáp chính là chuyện đêm đó.

 

Liễu Thanh Thư tủi vô cùng.

 

“Về còn đau như nữa ?”

 

Cận Hằng còn xong, mặt Liễu Thanh Thư đỏ hơn, nghĩ đến hình ảnh chủ động hoặc bán chủ động nghênh hợp, cô liền buông , đưa tay bịt c.h.ặ.t tai : “Anh đừng nữa!”

 

Anh đưa tay nhẹ nhàng kéo tay Liễu Thanh Thư , nhưng gì mà vòng tay cô lên cổ , đó cúi , nhắm thẳng môi cô, tiếp tục hôn xuống.

 

Động tác của Cận Hằng quá đỗi dịu dàng, Liễu Thanh Thư rõ ràng như , nhưng thể cô lập tức nhũn , để mặc đòi hỏi.

 

Giống như mấy ngày qua , nào cô cũng dễ dàng như thế, hề phản kháng, ngủ hết đến khác.

 

Đáng ghét thật mà!

 

Chương 216 Nữ phụ tuyến “cải t.ử sinh” (5)

Bữa tối vẫn là do Cận Hằng .

 

Anh là đầu bếp chính, Liễu Thanh Thư phụ bếp, thực cũng chẳng gì cần giúp đỡ, cô cứ quanh quẩn trong bếp, rửa hoa quả.

 

Rửa xong, Liễu Thanh Thư ăn một quả nho, thốt lên đầy kinh ngạc: “Nho ngọt và giòn quá !” Cô như thể phát hiện thứ gì đó ghê gớm lắm, cầm một quả nho tới, định nhét miệng Cận Hằng: “Anh cũng ăn một quả .”

 

Cận Hằng đang xào nấu, xoay định cho thêm đồ gia vị , cũng quên đầu ăn quả nho , nhân tiện : “Ngọt quá, lát nữa bữa cơm hãy ăn, nếu em sẽ ăn nổi cơm .”

 

Liễu Thanh Thư đáp .

 

Cô chậm rãi dời bước đến bên quầy bar, đưa tay định hái thêm một quả nho nữa.

 

Vừa hái xong, tay nắm lấy, Cận Hằng nâng tay cô lên, trực tiếp đưa quả nho miệng , nhân tiện bê luôn đĩa hoa quả .

 

Anh đến bên tủ lạnh, mở tủ lạnh cất , động tác dứt khoát trơn tru.

 

 

Loading...