Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 480
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố ý g.i.ế.c , tội danh hề nhỏ.
Nếu m.a.n.g t.h.a.i thì hình như giảm án một chút, nhưng lúc đó cô cũng nhà họ Chu đ.á.n.h cho một trận, may mắn như , đứa trẻ giữ , khi băng huyết thì đưa bệnh viện cấp cứu.
Dương Chu và Thôi Minh , Thôi nhắc mấy chuyện rắc rối nữa.
Theo bà thấy, đây thuộc về chuyện hổ của nhà ngoại Chân Kiều, cần thiết để Dương Chu , nhỡ còn ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.
Khi cả bàn ăn cơm, nhóc con cũng bên cạnh.
Mẹ Thôi nấu cho cô bé ít cháo, còn đặc biệt băm nhỏ thịt, thêm rau xanh và cà rốt, trông ngon mắt.
hôm nay nhóc con nhất quyết chịu ăn lấy một miếng.
Dương Chu đút một miếng, cô bé ngậm trong miệng, đó mặt nhè , nhè hết sạch, còn một tí tẹo nào.
Dương Chu đau đầu, đút hai miếng thấy đều như , là con nhóc đang dỗi , liền đưa bát cho Chân Kiều.
Mẹ Thôi lo lắng : "Là do nấu ngon ? Để bác nấu phần khác."
Chân Kiều nếm thử một miếng: "Không ạ, bình thường con bé ăn còn chẳng ngon bằng thế ." Cô xong, múc một miếng, đưa đến bên miệng nhóc con.
Bình thường lúc Dương Chu đút cơm cô bé thỉnh thoảng sẽ nũng một chút, nhưng Chân Kiều đút thì đều ngoan.
Hôm nay Chân Kiều đưa thìa đến bên miệng nhóc con , cô bé mím c.h.ặ.t môi, nhất quyết chịu mở .
"Sao thế con?" Chân Kiều hỏi.
Nhóc con giơ bàn tay bụ bẫm như khúc ngó sen của , chỉ trỏ lên bàn, miếng cháo trong thìa phía , nhíu cặp lông mày nhỏ, điên cuồng lắc cái đầu nhỏ của .
Cô bé diễn đạt ý tứ rõ ràng .
Bố lắm.
Tự ăn đồ ngon như , bắt cô bé ăn đồ ngon.
Cô bé ăn đồ bàn cơ!
Thấy , chọc đến nghiêng ngả.
Nhóc con thấy càng ăn, còn đưa tay bịt miệng .
Chân Kiều cũng thấy đau đầu .
Thôi Minh dậy bếp lấy bánh bao nhân thịt Thôi hấp sáng nay, để bát, bưng lên bàn, đó bộ dậy, "Chú cho đồ ăn , cho đồ ăn ngon đây."
Anh cầm bánh bao lên đưa qua.
Nhóc con thấy đúng là lấy từ bàn , lập tức dậy, cổ rướn dài, hai tay vươn về phía để đón, sợ Thôi Minh một lát nữa cho nữa.
Ánh mắt lộ rõ vẻ khát khao.
Thôi Minh lăn lộn: "Chú cho, chú cho, cầm lấy mà ăn."
Bánh bao nhân thịt còn to, nhóc con cầm bằng cả hai tay còn thấy vất vả, nhận xong cô bé lập tức ôm c.h.ặ.t lấy, sợ bố cướp mất, xuống liền xoay , lưng hướng về phía , cúi đầu gặm lấy gặm để.
Nhà họ Thôi ngớt, Chân Kiều và Dương Chu thì khóe miệng giật giật.
Thôi Minh còn lo lắng con bé ăn nhân thịt bên trong, Dương Chu xua tay: "Không ăn tới ."
"Vẫn trông chừng một chút." Mẹ Thôi .
Dương Chu miệng nhưng ăn hai miếng cơm vẫn dậy vòng qua đó xem thử.
Nhóc con thấy bố đến, cô bé càng nắm c.h.ặ.t bánh bao hơn, đó tiếp tục xoay , lưng hướng về phía Dương Chu.
Mà lúc , chính diện đối mặt với cả bàn .
Dương Chu càng tiến gần cô bé, cô bé càng vội, Chân Kiều thấy nhóc con dồn hết sức bình sinh, há to miệng tiếp tục c.ắ.n.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-480.html.]
"Cái c.ắ.n một miếng to lắm đây?" Mẹ Thôi .
Dương Chu chỗ cũ, vặn thấy nhóc con ngẩng đầu.
"Phụt ——" Thôi Minh là đầu tiên bật thành tiếng, ngay đó nhà họ Thôi cũng dứt.
Chân Kiều + Dương Chu: "......"
là một miếng thật to.
Gặm lâu như thế mà cái bánh bao cũng chỉ "thương ngoài da" chút xíu.
Chỉ rách một tẹo lớp vỏ mà thôi.
Nhóc con còn tưởng đang khen , một nữa há to miệng, ôm bánh bao cúi đầu, "oàm" một miếng.
Chân Kiều cũng bật .
Mấy năm tiếp theo, thương hiệu phát triển ngày càng nhanh.
Chưa đầy hai năm, thương hiệu thị trường đồ ăn vặt vị kho sả gần như chiếm vị trí bá chủ.
Để đủ hàng cung ứng, họ lượt mở thêm sáu xưởng sản xuất, ngoài , tại các trung tâm thương mại lớn cả nước đều quầy hàng của riêng .
Thực sự lớn mạnh, thương hiệu trở nên nổi tiếng khắp nhà.
Đến năm thứ ba thành lập thương hiệu, loại đồ kho cải tiến hương vị còn mở ít cửa hàng trực doanh bán tại chỗ, đó từ cửa hàng trực doanh biến thành thương hiệu nhượng quyền.
Vì danh tiếng , mùi vị ngon, thương hiệu nhượng quyền chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi mở gần một nghìn cửa hàng quốc, hơn nữa lượng vẫn đang tiếp tục tăng lên, ưa chuộng.
Khi bé Dương Hinh Nhụy lên mẫu giáo, Dương Chu thực sự mua một căn biệt thự lớn ở thành phố R, vườn vườn đều hoa cỏ cây ăn quả.
Còn cả một hồ bơi nhỏ.
Dương Chu gần đây đang lấn sân sang mảng lẩu, tạo dựng thương hiệu riêng của , hiện tại trông vẻ khá thuận lợi, tuy nhiên vẫn thấy đau đầu.
Không vì chuyện sự nghiệp.
Mà là vì lo lắng héo hon cho con gái nhà .
Kể từ khi bé Thang Viên học mẫu giáo, đám nhóc con theo đuôi con bé càng ngày càng nhiều, cứ hễ tan học là xếp thành một hàng.
Từng đứa một đều tranh thể hiện:
"Cháu chào chú ạ, cháu là Lý Hạo Hiên."
"Cháu chào dì ạ, cháu là Mang Quả, cháu thích Thang Viên ạ."
"Thang Viên ơi, tớ thể đến nhà chơi ?"
"Còn tớ nữa, còn tớ nữa."
......
Dương Chu tất nhiên sẽ đưa lũ nhóc về nhà.
Trên đường về, sầm mặt.
Chân Kiều mắng: "Anh đừng trưng cái bộ mặt như g.i.ế.c thế chứ, dọa trẻ con , chỉ là một lũ trẻ thôi, chúng nó thì tâm tư gì ?"
Dương Chu hừ trọng một tiếng: "Chẳng tại con gái chúng quá xinh , trông cho kỹ, để lũ nhãi ranh gần, quấy rầy con gái !"
"Sao chắc chắn là quấy rầy con gái ?" Chân Kiều hỏi ngược .
Dương Chu chợt nhớ tới lúc con gái còn vững dùng hai tay luân phiên vẫy vẫy đám con trai, lập tức im bặt, một lúc còn cãi bướng: "Anh bảo là !"
Trong mắt thì đó chính là của lũ nhãi ranh !
Kể từ đó, thiếu những bé trai vòi vĩnh đòi phụ đưa đến nhà họ để chơi cùng bé Thang Viên.