Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:00:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng." Chân Kiều gật đầu.

 

Nụ của Hà Minh Thành đậm thêm: "Em học khoa nào thế?"

 

"Khoa Luật."

 

"Trùng hợp quá, cũng , để đưa em báo danh." Hà Minh Thành về phía , "Em theo , đường sẽ nhanh hơn một chút."

 

"Vâng, cảm ơn ." Chân Kiều với Dương Chu phía : "Chúng thôi."

 

"Ừm." Dương Chu gì, theo.

 

Hà Minh Thành giới thiệu phong cảnh và lộ trình trong khuôn viên trường cho Chân Kiều, dáng vẻ thao thao bất tuyệt đó khiến ánh mắt Dương Chu trầm xuống.

 

Anh khinh thường khẩy một tiếng.

 

Đứa nhỏ trong lòng ngửa cổ, mặt đầy vẻ nghi hoặc ba, ánh mắt ngây thơ trong veo, từ từ định cho đôi tay nhỏ miệng.

 

"Còn ăn nữa." Dương Chu lập tức kéo tay bé , "Mẹ con đang trò chuyện với một con công hoa kìa."

 

Con công đó cứ xòe đuôi mãi.

 

"Ya!" Đứa nhỏ hài lòng với hành động của ba, nắm lấy tay ba, cúi đầu định c.ắ.n.

 

Bé giờ mọc răng , c.ắ.n hề nhẹ .

 

Dương Chu cứ né tránh, bé cứ bắt lấy, Chân Kiều dừng bước, vốn dĩ định chờ hai cha con, kết quả thấy họ đang chơi đùa vui vẻ nên cũng tranh thủ cùng Hà Minh Thành báo danh .

 

Hà Minh Thành: "Đến đây , em hàng thứ hai xếp hàng , đó đến hàng tiếp theo đăng ký, đó——"

 

Vì họ đến sớm nên vẫn mấy , Chân Kiều nhanh ch.óng đăng ký xong, nhận biểu mẫu, qua bên cạnh nộp phí nhận quân phục.

 

Mặt trời dần lên cao, Chân Kiều bảo Dương Chu đưa con đến chỗ râm mát.

 

Dương Chu lúc đầu còn chịu .

 

"Em bé lát nữa say nắng đấy!" Chân Kiều sốt sắng thúc giục.

 

Dương Chu tình nguyện sang một bên, cúi đầu với đứa nhỏ: "Mẹ con là đang mắng con, chứ mắng ba nhé!"

 

Đứa nhỏ lắc lắc cái đầu, nắm lấy tay Dương Chu vùi đầu c.ắ.n một cái.

 

"Suỵt——"

 

"Giống hệt con, cứ hở là c.ắ.n !"

 

Dương Chu tuy sang một bên nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt Chân Kiều, ban đầu con công hoa đó sang một bên tán tỉnh các cô gái khác, đợi Chân Kiều xong về.

 

"Đàn em Chân, xong chứ?" Hà Minh Thành .

 

Chân Kiều: "Vâng, cảm ơn đàn ."

 

"Không gì, đưa em ký túc xá." Hà Minh Thành đưa tay về phía cô, "Để cầm giúp cho."

 

"Không cần, cần ạ."

 

"Không mà."

 

......

 

Lúc Chân Kiều từ chối khéo, Dương Chu tiến lên, cầm lấy bộ quân phục của cô, đưa túi hồ sơ qua: "Mấy cái biên lai và biểu mẫu tay để đây , lát nữa mất."

 

"Vâng." Chân Kiều theo.

 

Hà Minh Thành Dương Chu, nhất thời quên mất vẫn còn một vị " vợ" ở đây.

 

Lúc Chân Kiều đến chỗ quản lý ký túc xá đăng ký lấy chìa khóa, Hà Minh Thành đứa nhỏ múp míp, tới khen một câu: "Anh , con gái trông đáng yêu thật đấy."

 

Lời khen tuyệt đối giả.

 

Đứa nhỏ cũng khen.

 

Dương Chu chẳng khiêm tốn chút nào: "Chủ yếu là , di truyền đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-463.html.]

Hà Minh Thành đưa tay định nắm lấy tay bé, bé vốn dĩ ngày thường thiện nhưng lúc rụt đôi tay múp míp , bĩu môi nhíu lông mày nhỏ, còn mặt sang hướng khác.

 

"Nhát lạ." Dương Chu trong lòng sướng râm ran.

 

là con của !

 

"Không , trẻ con đều thế cả." Hà Minh Thành gượng gạo.

 

Dương Chu: "Có lẽ cũng giống Chân Kiều."

 

Hà Minh Thành ban đầu còn kịp phản ứng, đó nụ khóe môi cứng đờ, thể tin nổi đứa trẻ, Chân Kiều đang từ cửa sổ .

 

Người ngây như phỗng.

 

"Đang tán dóc chuyện gì thế?" Chân Kiều hỏi.

 

Dương Chu như thể thấy sự chấn động của Hà Minh Thành: "Đàn khen con xinh, bảo là giống ."

 

"Ồ." Chân Kiều , đưa tay nắm lấy tay đứa nhỏ, cúi đầu hôn một cái, thấy mồ hôi mịn trán con, "Sao chảy nhiều mồ hôi thế , bế nào."

 

Đứa trẻ cứ Dương Chu ôm n.g.ự.c che kín.

 

Không thoáng khí.

 

Đứa nhỏ bế, đôi tay ngắn ngủn ôm lấy cánh tay cô, tựa vai cô, vẻ mặt đầy sự ỷ và mê luyến.

 

Còn Hà Minh Thành sớm tiếng "" của Chân Kiều cho kinh hãi đến mức hồn bay phách tán.

 

Mẹ, ư?

 

Ánh mắt cứ đảo qua đảo ba , cô kết hôn ? Còn sinh con ?!

 

Chân Kiều bế con, với Hà Minh Thành: "Cảm ơn đàn , em dọn dẹp ký túc xá đây."

 

Dương Chu xách vali: "Làm phiền ."

 

"Không, phiền." Hà Minh Thành chôn chân tại chỗ, đầu óc vẫn còn ong ong.

 

Quay cổng trường, mấy nam sinh vây : "Thế nào thế nào? Xin phương thức liên lạc ?"

 

Họ hôm qua canh chừng cả ngày, chẳng gặp mấy ai nhan sắc xuất chúng như .

 

Nếu Chân Kiều một , họ sớm lao tới .

 

Chủ yếu là cùng một vị " vợ", dám tay quá lộ liễu.

 

"Không ." Hà Minh Thành giờ vẫn còn choáng váng.

 

Anh còn nghi ngờ Chân Kiều đang chơi khăm .

 

Mọi thấy , dáng vẻ ủ rũ của , đoán chắc là vấp trắc trở nên cũng hỏi thêm nhiều.

 

Thấy tân sinh viên tới, nhao nhao tiến lên, nhiệt tình đón tiếp.

 

Trước cửa ký túc xá nữ.

 

Chân Kiều là đầu tiên đến ký túc xá.

 

Dương Chu cùng cô lau dọn giường chiếu xong, đặt hành lý xuống, cả gia đình ba về .

 

Sau lẽ cô cũng sẽ ở ký túc xá, nhưng sẽ thường xuyên.

 

Chiều tối hôm đó, cả gia đình ba còn đến công viên gần đó dạo một vòng, đứa nhỏ bé đang thả diều, cứ dán mắt chịu .

 

Họ cứ thế xem cả nửa tiếng đồng hồ.

 

Đứa nhỏ xem mà vô cùng hưng phấn nhún nhảy trong lòng Dương Chu.

 

"Ui chà chà——" Dương Chu ôm lấy bé, "Tiểu tổ tông của ba ơi, yên nào."

 

Anh càng thế, đứa nhỏ càng nhún nhảy, nhảy còn hăng hái, cứ như đang chống đối ba bé .

 

Ngày khi khai giảng, Chân Kiều mang một chiếc chăn đến trường.

 

 

Loading...