Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 452
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:00:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôi trường đại học đó là hạng bét trong nhóm song nhất lưu (Double First Class).
Tỉnh lị cũng chỉ quãng đường bấy nhiêu.
Chẳng ảnh hưởng gì đến đại sự.
, khác tỉnh thì giống .
“Vậy tính ? Cậu thật sự để vợ ?” Thôi Minh xong liền nhắc nhở.
Hai đều kết hôn, con , Chân Kiều đột nhiên tỉnh ngoài học, lúc về chuyện, cha Thôi Thôi đều giật , thi lo lắng cho vấn đề tình cảm của hai .
Con gái còn đầy một tuổi, đừng để gia đình tan nát nhé.
Chân Kiều đến đây, bàn tay đang nắm lan can kìm lòng mà siết c.h.ặ.t .
Cô nhất định sẽ đậu đại học, còn Dương Chu, dường như giờ vẫn để ý mấy, dốc lực ủng hộ những việc cô , ngờ cô sẽ thi xa đến .
Vậy để cô ?
Cũng đúng thôi, xa như mà.
Nếu để cô , cô nên lựa chọn thế nào?
Ngay khi suy nghĩ của Chân Kiều đang rối thành một nùi, giọng điệu khẳng định của Dương Chu truyền tới: “Đi chứ, nỗ lực thi đậu như ? Vợ đậu là đại học danh tiếng đấy nhé? Tấm gương cho con gái đấy! Tổ tiên hiển linh !”
“Đậu ở ở đó!”
Thôi Minh: “Vậy còn ?”
“Lão t.ử vẫn nghĩ phương án lưỡng kỳ mỹ!” Dương Chu bực bội bảo tránh sang một bên, “Tránh tránh , chiên cho cô ít đồ bột, buổi trưa cô chẳng ăn mấy cơm.”
Chân Kiều những lời Dương Chu , cảm thấy bất ngờ, nhưng dây cung trong lòng vẫn khẽ rung động.
Cô đợi một lát, lúc mới xuống.
Buổi tối.
Chân Kiều lấy quần áo mua cho hai cha con , cô đưa mấy chiếc áo ngắn tay cho Dương Chu: “Mau thử xem .”
Dương Chu : “Lại quần áo mới ?”
“Thay đổi thời tiết , dĩ nhiên mua cho hai ít quần áo mới chứ.” Chân Kiều đang cầm cái mũ nhỏ mua cho con gái xem, tiện thể thử đội cho cô bé, nếu thì giữ .
Dương Chu lời cô , ý càng thêm sâu.
Mặc dù lúc cha Dương còn sống, tiền tiêu vặt cho nhiều, mua quần áo giày dép hàng hiệu bao giờ chớp mắt, nhưng đều là tự mua, hoặc là kéo Thôi Minh cùng.
Mẹ Dương bao giờ mua cho cái quần cái áo đôi giày nào, đối phương suốt ngày chỉ ở bàn mạt chược.
Trong nhà ai quản Dương Chu, tự nhiên chạy ngoài, chơi bời chỗ chỗ , đ.á.n.h ẩu đả đều là chuyện thường ngày.
Chân Kiều thỉnh thoảng sẽ mua quần áo giày dép và đồ lót cho Dương Chu, lúc nhận đều vui.
Một cảm giác nên lời, tóm là nhớ đến, quan tâm, ấm áp.
Dương Chu quần áo xong , thấy cái mũ đầu con gái, khen ngợi: “Mẹ con mua cho con cái mũ quá!”
Tiểu nãi oa vốn dĩ định giật xuống, thấy lời Dương Chu , đột nhiên dừng động tác, bàn tay nhỏ mũm mĩm đưa lên sờ sờ, động tác ngốc nghếch đáng yêu vô cùng.
“Rất xinh!” Chân Kiều cũng khen, “Bảo bảo đội cái là càng thêm đáng yêu nhé.”
Tiểu nãi oa híp mắt hì hì.
Chân Kiều thấy Dương Chu cũng xong quần áo, cô dậy đến mặt , giúp chỉnh cổ áo: “Trông thanh thoát vặn lắm, hợp với , cần trả .”
“Ừm.” Nụ của Dương Chu lan tỏa nơi khóe miệng, cầm một chiếc áo khác phòng vệ sinh, “Anh chiếc thử xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-452.html.]
Lúc , Chân Kiều đang cầm chiếc váy nhỏ ướm thử con gái.
Tiểu nãi oa thấy chiếc váy nhỏ lấp lánh, bò tới lấy qua.
Cô bé đây là quần áo , ba thường xuyên mua cho cô bé.
Mặc sẽ khen xinh !
Chân Kiều đưa chiếc váy cho con gái chơi, ngước mắt bộ quần áo : “Chiếc cũng thể giữ , mặc trông tinh thần, màu sắc cũng tươi tắn hơn một chút.”
Dương Chu mới ngoài đôi mươi, mặc những đồ giảm giá, xám xịt già nua, trông chẳng giống một thanh niên chút nào.
Chân Kiều mua cho nhiều áo ngắn tay, nhiều lúc đều chọn tông màu nhạt để mua, trông cũng sảng khoái, chỉ điều khá dễ bẩn, máy giặt giặt sạch , đều giặt tay.
Lúc đầu là cô giặt, đó Dương Chu tự giặt.
Dương Chu: “Nghe em hết.”
Hai cha con đều quần áo mới, khuôn mặt tươi hớn hở, trông vài phần giống .
“Ngày mai đưa em trung tâm thương mại mua quần áo nhé?” Dương Chu với Chân Kiều.
Họ đều quần áo mới , cô thì .
Phải mua, mua thật nhiều bộ.
Chân Kiều: “Không cần .”
Dương Chu: “Vậy thì mua trang sức? Dạo em gì nào?”
“Đợi em nghĩ xong với .” Chân Kiều sợ mua lung tung, vội vàng lên tiếng.
Hồi lúc m.a.n.g t.h.a.i để dỗ cô vui, Dương Chu mua cho cô nhiều trang sức, may mà phần lớn đều là trang sức vàng, dù cô thích đeo thì ít nhất vẫn còn giá trị.
Gần đây Dương Chu xem trúng mấy món đồ trang sức xa xỉ nhẹ mạng, thỉnh thoảng mua cho cô vài món.
Có những thứ Chân Kiều thật sự thích, bán cũng bán .
Chẳng bằng trang sức vàng .
cô sợ sẽ nhụt chí nhiệt tình của Dương Chu, dù cũng nỗ lực tạo sự lãng mạn cho cô .
“Ừm.” Dương Chu gật đầu, “Nghĩ xong với , mua cho em.”
Chân Kiều thu dọn quần áo mua cho và con gái, ném giỏ quần áo bẩn, chuẩn ngày mai giặt, bảo Dương Chu cởi chiếc ném luôn.
Dương Chu cởi xong, cầm đồ ngủ liền tắm.
Đợi Dương Chu , con gái lim dim buồn ngủ, Chân Kiều đang nhẹ nhàng vỗ về cô bé, hát đồng d.a.o dỗ cô bé ngủ.
Lời lẽ của cô dịu dàng chậm rãi, nhẹ nhàng thanh thoát.
Chân Kiều nghiêng, chống đầu, chằm chằm khuôn mặt lúc ngủ của con gái, giữa đôi lông mày mang theo ý nhàn nhạt.
So với những thành tựu khác, cô cảm thấy đây là "tác phẩm" mà cô hài lòng nhất, đối với cô bé cũng là thật lòng yêu thương che chở.
Cảm giác đó, gì thể so sánh , khi đứa trẻ lớn lên từng ngày, Chân Kiều phát hiện càng yêu cô bé hơn, loại tình yêu đó, vô tư và cầu báo đáp.
Rất thuần khiết.
Chân Kiều khi sinh con, từng trải nghiệm qua loại tình cảm kỳ diệu , cảm giác tuyệt.
“Ngủ ?” Dương Chu tới khẽ hỏi.
“Vâng.”
Dương Chu tắt đèn, lên giường ôm Chân Kiều lòng, quên dặn: “Khi nào nghĩ gì thì với , dạo sắp thu về một khoản tiền, thể mua đồ đắt một chút.”