Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 440
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:56:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bé con mở to đôi mắt, tay nhỏ giơ lên, cái miệng nhỏ há .
"Ồ, ngoan lắm đúng ?" Dương Chu gật gật đầu, "Ba ."
Bé con dường như hiểu , cái lưỡi hồng hào nhỏ xíu thò , tiếp tục mấp máy môi, ư ử như chuyện.
Dương Chu: "Mẹ cũng con ngoan ? Ngoan ngoãn b.ú sữa ngủ đúng nào?"
Bé con phát âm thanh nhỏ xíu, móng vuốt nhỏ động đậy.
Chân Kiều hai cha con giao lưu chút rào cản, nhịn bật , với Dương Chu: "Con sắp đói đấy, đưa con cho em."
"Chúng b.ú sữa ngủ nhé." Dương Chu bế đứa bé đến cạnh Chân Kiều.
Anh đặt bé con xuống, khuôn mặt nhỏ của con bé nhăn .
Dấu hiệu sắp .
Chân Kiều vỗ nhẹ con gái: "Ba chuẩn tắm đấy."
Nghe thấy một giọng quen thuộc khác, bé con dừng cảm xúc , về phía phát âm thanh.
"Cái đồ tinh ranh ." Chân Kiều , ghé sát cho con b.ú.
Dương Chu tắm xong , thấy giường còn bóng dáng con gái, còn tìm một vòng.
"Con ngủ , chị Vương bế ." Chân Kiều .
"Ồ."
Chân Kiều thấy chút thất vọng, nụ càng đậm hơn: "Mau sấy tóc , kẻo lạnh."
Anh chắc chắn là sợ tiếng máy sấy tóc quá lớn con gái thức giấc.
"Ừm."
Dương Chu sấy tóc xong, leo lên giường, Chân Kiều tiện tay tắt đèn.
Cô xuống, Dương Chu vươn cánh tay dài , kéo cô lòng.
Chân Kiều ngã một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.
Mùa đông khá lạnh, cô sinh con xong gần đây mồ hôi lạnh, chị Vương một thời gian nữa sẽ , Dương Chu như một cái lò sưởi tự nhiên bên cạnh cũng thể sưởi ấm đôi chút.
Dương Chu ôm một lát, bàn tay bắt đầu yên phận.
Vén vạt áo cô lên luồn trong.
Gần đây cơ thể cô nhiễm lạnh nhiều mồ hôi, còn nhiệt độ cơ thể nóng hổi, khi làn da thô ráp của áp lên vùng bụng nhẵn mịn của cô, Chân Kiều rụt , định rút tay : "Làm gì thế ạ?"
Dương Chu ôm c.h.ặ.t lấy cô, vùi đầu cổ cô, lầm bầm : "Nhớ em quá, hôm nay nhớ em cả ngày ."
Cái đầu bù xù của cứ dụi tới dụi lui, quấn quýt.
Chân Kiều ôm lấy , xoa xoa đầu : "Sắp ngủ , đừng nghịch."
Dương Chu gì, tiếp tục quấn lấy cô, tay chân bắt đầu sờ loạn.
Nơi nào qua cũng dấy lên từng đợt sóng lòng, cơ thể Chân Kiều hết đến khác căng cứng, cứ thích trêu chọc cô như , cái đầu vùi trong cổ cô ngừng cử động.
Chân Kiều đột nhiên cứng đờ , định vươn tay đẩy .
Dương Chu nhất quyết cho, ngẩng đầu hôn lấy môi cô, mút thật mạnh, đó tiến quân thần tốc, quấn quýt môi lưỡi với cô, vô cùng bá đạo.
Cơ thể Chân Kiều dần dần mềm nhũn .
Đôi môi cứ thế trượt dần xuống , từ đôi môi đỏ mọng đến cằm, đến xương quai xanh.
Bộ đồ ngủ Chân Kiều mặc khá rộng rãi, kéo một cái là trượt xuống luôn, để lộ đôi gò bồng đảo đầy đặn, vì sinh con nên so với sự khác biệt lớn.
Nhìn thấy thần sắc của Dương Chu, khuôn mặt trắng nõn của cô lập tức ửng đỏ, thẹn quá hóa giận định đẩy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-440.html.]
Dương Chu vùi đầu xuống.
Ngay lập tức, Chân Kiều nóng bừng, ngón chân đều cuộn tròn .
Cảm giác tê dại như luồng điện xẹt qua khiến nhịp tim cô đập nhanh bao nhiêu nhịp.
Nửa đêm.
Chị Vương bế bé con qua b.ú sữa, Dương Chu cũng ngủ, đang chống cằm hai , còn đưa tay nắm lấy tay nhỏ của con gái.
Chân Kiều , trong đầu là những hình ảnh lúc nãy.
Cô giận dỗi, lưng cho con b.ú.
Đồ lưu manh!
"Hì." Dương Chu ở phía cô đột nhiên khẽ một tiếng.
Chị Vương ở đó, Chân Kiều cầm lấy chiếc gối ném qua: "Ngủ !"
Dương Chu gối ném trúng, vẫn hì hì, sáp tới ngủ cạnh hai con, ôm lấy Chân Kiều, vươn tay vỗ nhẹ bé con: "Mau ăn mau b.ú nào, ba sắp ngủ ."
Bé con thấy giọng của ba, động tác b.ú sữa khựng , đôi mắt cứ xoay liên hồi.
Như đang tìm ba .
Chân Kiều đưa tay bịt miệng Dương Chu .
Anh mà chuyện là bé con sẽ phân tâm ngay.
Trẻ sơ sinh vốn dĩ chẳng mấy sức lực, b.ú sữa cực kỳ tốn sức, mà còn phiền.
Dương Chu kéo tay cô xuống, hôn một cái lên mu bàn tay, càng tươi hơn.
Thoáng cái.
Chân Kiều hết tháng ở cữ, bé con mỗi ngày một khác, nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp.
Hôm nay cửa hàng kinh doanh, để tổ chức tiệc đầy tháng.
Dương Chu vốn định khách sạn tổ chức rình rang, nhưng ngoài lạnh thế , vả họ chẳng gom đủ nổi hai bàn tiệc, lớn gì? Thuê cái sảnh lớn lọt thỏm trong đó càng thêm ngại ngùng.
Chân Kiều bảo trang trí cửa hàng một chút, mấy bàn tiệc cho khí vui tươi là .
Dương Chu thuê đầu bếp mà trực tiếp đặt món ở khách sạn lớn, đến giờ họ sẽ mang qua.
Mẹ Thôi đến khi Chân Kiều và đứa trẻ, liền sang với Dương Chu: "Cháu chăm vợ và con khéo thật đấy, cả hai đều trắng trẻo mập mạp."
Bà là sự thật.
Sắc mặt Chân Kiều hồng nhuận, trông xinh hơn nhiều.
Cộng thêm việc cữ khỏi cửa nên càng trắng hơn.
Bé con thì khỏi , lớn lên trông thật xinh xắn, bao nhiêu yêu thích.
"Hai họ mà tăng thêm chút thịt nữa thì quá, bao nhiêu thịt dồn hết cháu ." Dương Chu bất lực lắc đầu. Cơm ở cữ của Chân Kiều một nửa là bụng , nên chỉ trong vòng ngắn ngủi một tháng, béo lên hơn mười cân.
"Cháu cũng béo mà." Mẹ Thôi .
Thực Dương Chu béo lên thật, chỉ là cao nên rõ thôi.
Mẹ Thôi , trong lòng Dương Chu thấy dễ chịu hơn hẳn.
"Nào nào nào, bà nội đeo cho con đôi vòng bạc nhỏ nhé, chúc con chúng lớn lên thật khỏe mạnh." Mẹ Thôi lấy từ trong túi một đôi vòng bạc, đeo tay bé con.
Chuyện vốn là việc của bà ngoại Lý Thu Hồng , Thôi thấy thương đôi vợ chồng lớn bên cạnh giúp đỡ chỉ bảo, nên đặc biệt mua một đôi.
Chân Kiều từ chối mà đường hoàng nắm lấy tay con gái: "Con cảm ơn bà nội nào."
Đôi mắt to của bé con láo liên xoay tròn, về phía Thôi.