Chị Vương bế đứa bé đưa cho Chân Kiều, tỉ mỉ dạy cô, còn khẽ : "Bé con lương thực ."
Chân Kiều đứa con gái trong lòng, sợi dây liên kết tình cảm kỳ diệu đó một nữa trở nên khăng khít.
Cái miệng nhỏ b.ú đưa tay chộp lấy Chân Kiều.
Đôi mắt con bé chắc là giống Dương Chu, đặc biệt to, cứ láo liên xoay tròn, chẳng đang cái gì.
Bú bao lâu, bé con chắc là no , còn động đậy nữa, Chân Kiều bế con bé , khóe miệng con bé còn dính sữa, cái miệng nhỏ há , mắt nửa nhắm nửa mở, chút mơ màng say sưa.
Dương Chu tới thấy con gái bộ dạng , thấy thật thú vị: "Đây là thế? Say sữa ?"
Nghe , bé con mở to mắt thêm một chút.
Rồi từ từ nhắm .
"Con say cũng nhẹ nhé." Dương Chu , tông giọng hạ thấp nhiều.
Anh dứt lời, bé con cố sức mở mắt.
Chân Kiều liếc mắt một cái, hiệu tiếng: "Đừng nữa."
"Ồ."
Dương Chu đáp lời, mi mắt bé con khẽ cử động.
Có lẽ cơn "say" đậm hơn nên con bé mở mắt nữa.
Chân Kiều phát hiện bé con dường như nhạy cảm với giọng của Dương Chu.
Hai ngày cô phát hiện hiện tượng , chỉ cần Dương Chu lên tiếng là bé con chút phản ứng, chỉ là đôi khi rõ ràng.
Một hai là trùng hợp, nhiều thì .
Tối hôm đó.
Chân Kiều cho con b.ú xong, chị Vương đang chuẩn bế đứa bé sang phòng bên cạnh ngủ.
Chỉ khi cho b.ú nửa đêm chị mới bế đứa bé qua đây, thời gian khác sẽ phiền giấc ngủ của sản phụ.
Từ lúc b.ú xong, bé con cứ suốt.
Khóc một lúc thì bắt đầu trớ sữa.
"Sao thế?" Chân Kiều bế đứa bé qua.
Cứ dỗ mãi mà vẫn .
Chân Kiều: "Có chỗ nào thoải mái ạ?"
Làm nên cũng nhạy cảm hơn nhiều.
Chỉ sợ con chỗ nào khỏe.
Chị Vương bế qua, kiểm tra quan sát: "Chắc là ." Chị bế lên nhẹ nhàng dỗ dành, đó sợ phiền Chân Kiều nghỉ ngơi nên lên tiếng: "Hay để bế con bé qua bên nhé? Cô cứ ngủ ."
"Không cần , ba con bé vẫn về." Chân Kiều bây giờ cũng ngủ .
Dương Chu mấy ngày nay đều xoay quanh hai con cô, tối nay bận muộn một chút.
Chị Vương bế con tiếp tục dỗ, lời lẽ dịu dàng: "Sao thế nhỉ? Không nhé ——"
Bình thường chị Vương chỉ cần dỗ dành một chút là bé con nhanh ch.óng yên giấc.
Hôm nay nữa, dỗ mãi .
Chân Kiều bế đứa bé qua, vẫn dỗ .
Nhìn con đến mức đỏ bừng cả mặt, đó là đang dùng hết sức để , mà thắt cả lòng.
"Sao thế thế?"
Cửa phòng đang mở, giọng của Dương Chu truyền tới từ phía cầu thang.
Tiếp đó là tiếng chạy nhanh lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-439.html.]
Dương Chu chắc là nhập hàng về, còn dính chút bụi bặm, bế con gái ngay mà ghé sát ngừng lo lắng hỏi: "Sao dữ thế ? Có chỗ nào thoải mái ?"
"Chắc là vấn đề gì ạ." Chị Vương tiếp tục dỗ.
Kết quả con bé to hơn.
"Oa u u u —— u u u ——"
Không chỉ mà còn quấy đạp lung tung.
Trông vẻ bồn chồn bất an.
Chân Kiều đón lấy đứa bé từ tay chị Vương, vỗ nhẹ dỗ dành.
Dương Chu ghé sát : "Đừng nữa mà, đói ?"
Chị Vương: "Vừa mới b.ú xong, trớ hết ."
"Trớ hết ?" Dương Chu càng sốt ruột hơn, định đưa tay bế nhưng tay và , liền lấy bộ đồ ngủ phòng vệ sinh.
Cửa phòng tắm đóng , bé con dường như dữ dội hơn.
là dùng hết sức bình sinh để gào lên?
Chân Kiều đứa con gái ngừng , Dương Chu, vọng phòng tắm: "Anh đừng tắm nữa, lát nữa lạnh quá, quần áo và rửa tay là ."
"Được." Dương Chu vốn dĩ cũng định tắm lâu.
Anh rửa tay, quần áo lao ngoài.
Dương Chu đứa con gái đến hụt cả , lòng đau như cắt, đón lấy con gái từ lòng Chân Kiều, cúi đầu ôn tồn : "Con yêu ơi, ba đây mà ——"
Thật kỳ diệu là bé con thấy câu , tiếng lập tức nhỏ , chuyển thành tiếng "u u u ——" khe khẽ.
Trông vẻ tủi .
Chính Dương Chu cũng ngẩn một lúc, dỗ con tiếp tục dịu dàng : "Ba đây mà."
Bé con lập tức nữa, khóe mắt còn vương giọt lệ, nắm đ.ấ.m nhỏ siết c.h.ặ.t.
Chương 196 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (38)
Chân Kiều thấy cảnh , chắc chắn là tác dụng của t.h.a.i giáo .
Trước khi đứa bé chào đời, Dương Chu rảnh rỗi là ghé sát bụng cô câu .
Anh cực kỳ mong đợi vai trò ba .
"Tiểu bảo bối nhận giọng của ba đấy." Chị Vương bên cạnh khen.
Chị nghề lâu , gặp những chủ nam đa mấy trách nhiệm, họ thấy thuê ở cữ là xong chuyện, nhiều khi chị đều ngủ cùng với bỉm, còn chủ nam thì ngủ khò khò ở phòng khác.
Chẳng hề đến nỗi khổ chăm con.
Trẻ sơ sinh nhận là chuyện thường thấy, nhưng nhận giọng của ba thì đúng là hiếm.
Hơn nữa, Dương Chu so với các ông bố khác thì tuổi đời vẫn còn khá trẻ, điều cho thấy trách nhiệm liên quan quá nhiều đến tuổi tác.
Trong lòng Dương Chu tự hào bao, lúc cúi đầu con gái, tình phụ t.ử dường như sắp trào ngoài, bế con khư khư chịu buông tay.
là đứa nhỏ của khác.
Bé con cũng giữ thể diện cho Dương Chu, hễ con bé , chị Vương chắc dỗ , nhưng chỉ cần Dương Chu chuyện với con là đa phần sẽ dịu đôi chút.
Đến tối, cửa hàng sẽ bận.
Dương Chu sẽ sắp xếp thỏa từ , để thời gian lẻn lên lầu bầu bạn với vợ con.
Lúc đang bế con gái, tới lui trong phòng.
Chân Kiều nghiêng giường, hai cha con .
Dương Chu khẽ đu đưa , tông giọng nhẹ nhàng: "Con yêu ơi, hôm nay ba ở nhà, con ngoan nhỉ?"