Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 425

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:53:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được ."

 

Chân Kiều: "Thử thêm mấy cái nữa, cả chiếc áo khoác nữa."

 

Đều do đích cô chọn, Dương Chu hớn hở thử ngay.

 

Hết cái đến cái khác, híp mắt vui vẻ.

 

Gu thẩm mỹ của Chân Kiều hơn nhiều, cuối cùng cô chọn hai bộ, Dương Chu mặc trông vai rộng eo thon, cả cao ráo hình dáng.

 

Một chiếc áo khoác len ấm áp cũng thời thượng.

 

Tuy nhiên, chiếc áo khoác len khi giảm giá vẫn tận một nghìn sáu, Dương Chu chấn động ngay lập tức: "Cướp bóc ?"

 

Chẳng trách biểu cảm của khoa trương như , quần áo hiện tại của đều là mấy chục tệ, là khách quen của sàn P.

 

Dù thường xuyên mua hàng nhái thương hiệu, nhưng thấy cũng tệ, chỉ là bền thôi.

 

rẻ mà.

 

Rẻ thì tiết kiệm tiền, dù bây giờ cũng là vợ con , vai trách nhiệm, thể tiêu xài tùy tiện?

 

"Yên lặng." Chân Kiều giơ tay, vỗ nhẹ một cái.

 

Dương Chu lập tức thu liễm biểu cảm.

 

Nhân viên bán hàng đầu tiên thấy cảnh đàn ông liều mạng cho mua, nhưng mặt phụ nữ chẳng chút tiếng nào.

 

Cô nàng lập tức chuyển mục tiêu, tập trung giới thiệu ưu điểm của quần áo cho Chân Kiều.

 

Chân Kiều lấy những bộ quần áo chọn đưa cho nhân viên, hỏi: "Có đồ ngủ ?"

 

"Có ạ, ở bên ." Nhân viên động tác mời.

 

Chân Kiều theo.

 

"Anh mặc đồ ngủ ." Dương Chu theo .

 

Chân Kiều: "Mùa đông sắp đến ."

 

"Mùa đông cũng mặc."

 

"Đến lúc đó lạnh ngắt, đừng gần em."

 

"......" Dương Chu lập tức ngậm miệng, "Vậy thì mặc thôi, để tự mua."

 

Bây giờ dùng sàn P thuận tay.

 

Nhắm chuẩn mấy đợt gom mua chung vạn , còn trợ giá, tham gia nhóm fan, nhận các loại phiếu giảm giá.

 

Cuối cùng đều rẻ!

 

Thời gian rảnh rỗi hiện tại của Dương Chu chỉ thích nghiên cứu những thứ .

 

Tuy nhiên, quần áo của bản thể rẻ, nhưng vợ và nhóc con chắc chắn dùng đồ , còn lý do thì, là đàn ông, da dày thịt béo, vợ con da dẻ mịn màng thế mà.

 

Phải dùng đồ .

 

Nhân viên bán hàng nhân cơ hội : "Chúng em hiện đang hoạt động, tiêu dùng năm nghìn sẽ tặng một bộ đồ ngủ nam và một hộp quần lót."

 

"Năm nghìn?"

 

Dương Chu đồng t.ử chấn động, định mở miệng, Chân Kiều sang, ánh mắt cô hề mang tính đe dọa, thậm chí còn chút dịu dàng: "Được mà."

 

"Đắt quá." Dương Chu nhỏ giọng , "Anh quen mặc quần áo đắt tiền thế nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-425.html.]

Đây là lời thật lòng.

 

Chủ yếu là năm cha Dương gặp chuyện, sống quá khổ, cơm đủ ăn, nợ nần chồng chất, suýt thì ngủ ngoài đường, gì còn chú trọng thương hiệu giá cả, cái mặc cái ăn là .

 

Chân Kiều chọn cho một chiếc quần jeans và một chiếc áo khoác mỏng.

 

Sau khi tính giảm giá thì vặn hơn năm nghìn một chút.

 

Dương Chu cứ ngăn Chân Kiều thanh toán, nhưng dám nhiều, chỉ dám khi cô trả tiền liên tục hỏi nhân viên: "Không thể giảm thêm nữa ? Giảm giá theo đơn hàng gì đó ? Hoạt động Quốc khánh mà ưu đãi bấy nhiêu thôi ?"

 

Nhân viên liên tục lắc đầu, cuối cùng tặng ba đôi tất cotton nam, đồng thời bảo rằng loại tất ba mươi chín tệ một đôi, thực sự là quyền hạn lớn nhất của cô nàng .

 

Dương Chu: "Không tất nữ ? Có thể để cho vợ ."

 

Nhân viên đưa tất cho : "Không ạ, ở đây chúng em chỉ bán đồ nam thôi."

 

"Ồ."

 

Dương Chu cầm ba đôi tất cotton, trong đầu liên tục tính toán.

 

Có lẽ do tiểu thương lâu nên nhạy cảm với từng đồng từng hào.

 

Trong lúc đang suy nghĩ, Chân Kiều thanh toán xong.

 

Vẻ mặt Dương Chu đầy đau xót, tiền sữa bột của nhóc con bỗng chốc hụt năm nghìn.

 

Trọn vẹn năm nghìn.

 

Một khoản tiền khổng lồ!

 

Nhân viên lấy ba chiếc túi giấy, xếp từng bộ quần áo gọn gàng bỏ .

 

Ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng : "Mấy chiếc áo ở cửa một trăm tệ hai cái bán ?"

 

Giọng quen thuộc, ánh mắt Chân Kiều lóe lên một cái, nhanh khôi phục , coi như thấy.

 

Nhân viên giọng điệu áy náy: "Chín mươi chín tệ một cái là giá hoạt động thấp nhất ạ, bình thường đều ba bốn trăm."

 

Hiện tại trong cửa hàng chủ đạo là các mẫu trẻ trung, những mẫu tuổi đều đang hoạt động, những chiếc ở cửa đều là mẫu của năm ngoái.

 

"Bây giờ sắp sang đông , mấy cái của cô đều là mẫu ngắn mùa hè, còn lẻ size nữa đúng ? Cô xem, mấy chiếc áo còn , đắt thế mà bán ?" Lý Thu Hồng cầm một chiếc áo nam, liên tục bới lông tìm vết, giọng điệu chê bai, "Toàn là chỉ thừa, chín mươi chín tệ một cái ai mua chứ? Một trăm tệ hai cái thì bán cho ."

 

Nhân viên đang xếp quần áo, vẻ mặt bất lực: "Đây là giá quy định của công ty, thực sự là thấp nhất ạ."

 

Họ thường xuyên gặp những khách hàng soi mói để ép giá, nhưng đây là thứ họ thể quyết định.

 

"Cô đừng giở trò đó , một trăm tệ hai cái, mua hai cái." Lý Thu Hồng tự tay chọn lựa, còn gọi cha Triệu ở phía xa: "Ông mau đây thử xem."

 

Cha Triệu thấy mất mặt, chịu gần, mặt đen : "Bà tự xem là ."

 

"Bà rốt cuộc ?" Triệu Mộng xa thêm một chút, hận thể giả vờ quen Lý Thu Hồng, "Con thật sự chịu thua , thế đưa bà theo, bà tưởng chỗ nào cũng là chợ rau chắc?"

 

thì , nhưng cũng ngăn cản.

 

mất mặt là Lý Thu Hồng, nếu giá giảm xuống thì hưởng lợi là nhà họ.

 

Người tính toán chi li tiết kiệm từng đồng bọn họ, đây là cách nhất quán của Triệu Mộng và cha Triệu.

 

Triệu Mộng và Thôi Minh chia tay, nhưng cô quen một trai nhà giàu hơn, hai coi như đang trong giai đoạn tìm hiểu, đối phương thời gian tới lẽ sẽ đến nhà.

 

Cho nên Triệu Mộng thúc giục Lý Thu Hồng mua cho cha Triệu bộ quần áo hồn một chút.

 

Triệu Mộng đương nhiên coi trọng quần áo ở chợ rau, trai thẻ thành viên của một tiệm lẩu trong trung tâm thương mại, cô trực tiếp đưa hai đến đây ăn cơm, giả vờ như chúc mừng sinh nhật cho Lý Thu Hồng.

 

Vì thế còn mua một chiếc bánh kem nhỏ mấy chục tệ.

 

 

Loading...