Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái .” Dương Chu chọn một chiếc kẹp tóc hình hoa màu sâm banh, nghiên cứu một lúc kẹp lên cho cô, đó nhận xét: “Đẹp! Cái tinh tế thật đấy.”

 

Nhân viên bán hàng chọn mấy đôi khuyên tai, Dương Chu lướt mắt qua liền nhíu mày: “Đây là mẫu mới ?”

 

“Dạ , mẫu mới tinh về hôm qua ạ.”

 

Dương Chu chẳng khách khí chút nào: “Thế thì đợt mẫu mới của các em .”

 

Chân Kiều cũng bật .

 

Thật là thẳng thắn.

 

Anh chỉ chọn một đôi trong đó: “Cái còn tạm .”

 

Chân Kiều đột nhiên phát hiện , mắt của khá , khả năng thẩm mỹ áp.

 

Hơn nữa, Dương Chu lẽ là đàn ông kiên nhẫn nhất mà cô từng thấy khi mua sắm cùng phụ nữ, ngừng chọn lựa trang sức cho cô, quyết tâm cho cô hơn.

 

Hai chọn lựa hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Dương Chu chốt hạ, mua ba đôi khuyên tai, sáu món phụ kiện tóc lớn nhỏ.

 

Anh cầm đồ quầy, còn thêm một câu: “Chỗ các em còn mẫu nào khác nữa ?”

 

Nhân viên bán hàng cũng bán thêm lắm chứ, nhưng chỉ thể tiếc nuối : “Dạ chỉ những mẫu đang bày đây thôi ạ.” Nói xong, cô lấy điện thoại : “Để em kết bạn với nhé, mẫu mới em sẽ gửi trực tiếp cho .”

 

Phải giữ chân khách hàng lớn chứ.

 

Đặc biệt là những vị khách hào phóng.

 

Dương Chu: “Được.”

 

Chân Kiều thực mua nhiều như , nhưng Dương Chu cứ khăng khăng bảo , nhất định mua.

 

Cô thầm thở dài.

 

Tuy đây cửa hàng đá quý gì, nhưng loại tiệm trang sức thuộc hàng xa xỉ phẩm nhẹ, mấy món khi giảm giá cũng mất hơn một nghìn hai trăm tệ.

 

“Anh thanh toán bằng gì ạ?” Nhân viên bán hàng hỏi.

 

Dương Chu rút từ túi một xấp tiền: “Thanh toán tiền mặt.”

 

Anh đếm tiền Chân Kiều giải thích với vẻ chột : “Tiền thu trong ba ngày qua đấy.”

 

Tiền những ngày đó nộp hết , tiền ba ngày nộp, chứng tỏ âm mưu từ lâu.

 

Nhân viên bán hàng nhận tiền mặt, vẫn chút ngạc nhiên: “Bây giờ ít mang nhiều tiền mặt thế lắm, thanh toán trực tuyến thôi.”

 

Dương Chu: “Thu tiền mặt mới lập quỹ đen chứ.”

 

Nhân viên bán hàng , Chân Kiều với vẻ cực kỳ ngưỡng mộ.

 

Chân Kiều dở dở , ánh mắt dừng Dương Chu, đáy mắt khẽ d.a.o động.

 

Cô đôi khi thấy Dương Chu khá keo kiệt, mua quần áo giày dép phân vân mãi, cô định mua cho thì cũng bảo thôi, đồ của vẫn còn mặc .

 

Theo lời Thôi Minh thì đây Dương Chu như .

 

Hai quen từ hồi cấp hai, lúc đó ở lớp bên cạnh, Dương Chu dùng điện thoại mẫu mới nhất, giày cả nghìn tệ một đôi, hào phóng thường xuyên mời khách.

 

Dương Chu bây giờ thì ?

 

Lúc Chân Kiều gặp , đang gánh nợ vai.

 

Cho nên quần áo thường tổng trị giá quá một trăm tệ, là hàng giảm giá ở vỉa hè, còn thấy bền, bảo là thì cần đồ quá.

 

Đôi khi Chân Kiều thực sự nổi, vứt của vài bộ, Dương Chu còn cuống lên, lải nhải bảo lãng phí là đáng tội.

 

Quá đáng nhất là đồ lót cũng mặc đến rách cả .

 

Chân Kiều mỗi nhớ chuyện là đầu óc đầy vạch đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-422.html.]

 

Sau , họ kiếm chút tiền, vẫn giữ thói quen đó, mở miệng là bảo áp lực lớn.

 

Chắc Thôi Minh cũng phát chán .

 

Sau khi Dương Chu thanh toán xong, cất chỗ tiền lẻ , nhận lấy túi từ nhân viên bán hàng, dắt Chân Kiều ngoài. Ra đến cửa, sang với cô: “Sau chúng thường xuyên ghé tiệm trang sức xem nhé, kiểu dáng nhà họ và tinh tế, mà đắt.”

 

“Không đắt ?” Chân Kiều cứ tưởng sẽ than phiền là đắt chứ.

 

Một món trang sức nhỏ xíu mà một hai trăm tệ .

 

“Không đắt mà,” Dương Chu xách xách túi đồ: “Có một nghìn hai trăm tám mươi tệ mà mua bao nhiêu đồ thế , em đeo lên bao.”

 

Chân Kiều: “......”

 

Mấy ngày còn chê cái quần lót nam giá hai mươi tệ là đắt c.ắ.t c.ổ.

 

Chương 189 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh (31)

Hai tiếp tục dạo quanh trung tâm thương mại.

 

Trong lúc đó, Dương Chu mua một ly sữa.

 

Tại chỉ mua một ly? Vì vợ uống hết, uống nốt chỗ thừa, nếu thì lãng phí.

 

Chủ đạo chính là cái gì cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì cần tiêu thì tiêu.

 

Chân Kiều uống vài ngụm sữa đưa chỗ còn cho Dương Chu, uống cảm thán: “Sau khi nhóc con chào đời, chi phí ăn uống của nhà chắc cũng chẳng tăng thêm bao nhiêu .”

 

“Sao thế?” Chân Kiều thắc mắc.

 

Dương Chu: “Anh chỉ cần giải quyết đồ thừa của hai con là đủ , cũng no bụng mà.”

 

“......”

 

Nghe vẻ tội nghiệp .

 

mới nghĩ , Dương Chu xoa xoa bụng cô: “Tốt quá mà——” Anh cúi đầu bụng cô, “Đợi con lớn lên bố cho con uống sữa, giờ bố uống hộ con nhé.”

 

Nói xong, uống một hết sạch chỗ sữa còn , tiện tay ném cái ly thùng rác bên cạnh.

 

Chân Kiều: “Trẻ con uống sữa.”

 

, uống sữa.” Dương Chu nhẹ nhàng vỗ vỗ bụng cô, “Sữa thì đủ nhé, ngoan ngoãn lớn khôn.”

 

Dạo một vòng ở tầng một, hai lên tầng hai.

 

Chân Kiều vốn dĩ cảm thấy chẳng gì cần mua, cô chỉ vì chịu nổi Dương Chu cứ lải nhải mãi nên mới coi như ngoài hít thở khí.

 

Kết quả là khi mua hơn một nghìn tệ trang sức, Dương Chu dắt cô tiệm túi xách.

 

Túi xách trong trung tâm thương mại ở thành phố nhỏ chắc chắn hàng hiệu xa xỉ.

 

Tuy nhiên, Chân Kiều thích nhiều mẫu túi xa xỉ, đôi khi chỉ coi như vật trang sức cho phận, nhiều cái túi cứng khó dùng, còn tốn công bảo dưỡng, sử dụng cẩn thận từng tí một.

 

Cái thương hiệu túi thủ công ngách trông khá , đặc sắc riêng, Dương Chu bước bắt đầu chọn lựa.

 

Dương Chu bảo nhân viên lấy cho mấy cái để Chân Kiều xem qua.

 

Chân Kiều: “Bây giờ em cũng dùng đến mấy .”

 

Hiện tại họ dành phần lớn thời gian ở cửa hàng, cộng thêm việc cô đang ở giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, càng dạo phố, mua về cũng lãng phí.

 

Cho nên hiện tại cô cơ bản mua sắm gì cả.

 

“Đẹp thì cứ mua, để đấy dùng cũng mà.” Dương Chu .

 

Chân Kiều mấy cái túi mang , cô gương, ướm thử lên cô, ngớt lời: “Đẹp quá .”

 

 

Loading...