Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 421

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh nghĩ đơn giản thôi, dù cũng là một ít tiền, già dễ dàng gì, lúc thanh toán thì tính luôn đó.

 

Chân Kiều : “Anh nghĩ là vì chút tiền đó ?”

 

“Không .”

 

“Thế nếu đưa tiền thì chẳng khách sáo quá ? Lần mang đồ gì qua sợ chúng nghĩ họ bán lấy tiền.” Chân Kiều hề trách móc mà tiếp tục : “Sự giao thiệp giữa với chính là qua , dùng tiền thanh toán một là xong.”

 

Dương Chu: “Nếu họ cứ mang tới mãi thì lắm nhỉ? Cứ tìm lý do nào đó trả .”

 

Chân Kiều đưa câu trả lời: “Dịp lễ tết , đến lúc đó mua thêm một phần quà mang qua cho bà cụ.”

 

Như trả ân tình, sâu sắc thêm mối giao thiệp.

 

Dương Chu hiểu, mặt nở nụ thật tươi, tiến tới “chụt” một phát thật chuẩn má cô: “Vợ đúng là lợi hại!”

 

Dì giúp việc , thấy cảnh thụt vòi trong.

 

Họ đang mở cửa hàng, bên ngoài là qua tấp nập, Chân Kiều thấy một chú xe điện ngang qua đang ngoái đầu họ, ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Chân Kiều hổ giận, đang định mắng Dương Chu thì xoa xoa bụng cô: “Ngoan nhé nhóc con, bố việc đây, kiếm tiền mua sữa cho con!”

 

Dứt lời, chân như bôi mỡ.

 

Chuồn thẳng.

 

Thấm thoắt đến tháng mười, sắp bước mùa đông.

 

Mấy ngày gần đây thường xuyên mưa.

 

Cứ mưa là nhiệt độ giảm đột ngột.

 

Tranh thủ hôm nay nắng, Dương Chu đưa Chân Kiều ngoài dạo một chút.

 

Cô vốn , nhưng dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành mãi mới chịu .

 

Hai bằng xe , tháng họ mua một chiếc xe , giá cũng đắt, hơn một trăm nghìn tệ, còn mua trả góp trong hai năm.

 

Việc trả góp là do Dương Chu kịch liệt yêu cầu, Chân Kiều ngăn cản nổi.

 

Chủ yếu là vì trả góp lãi suất, thêm nữa là Dương Chu tiêu quá nhiều tiền mặt, vì nhóc con sắp chào đời , mà Chân Kiều nỗ lực kiếm tiền như , để cô lo âu thiếu cảm giác an .

 

Nếu vì Chân Kiều tháng t.h.a.i lớn, và khám t.h.a.i tiện thì Dương Chu cũng chẳng mua, cái xe ba bánh cũ đó đủ cho tung hoành khắp nơi .

 

Thôi Minh trái cực kỳ chấp niệm với xe , chỉ chờ công việc định là lập tức tậu xe mới ngay.

 

Anh còn hỏi Dương Chu khi nào mua xe.

 

Đàn ông mà, kiếm chút tiền lẻ là việc đầu tiên nghĩ tới chính là mua xe.

 

Trước đây họ thảo luận nhiều nhất cũng là chủ đề tiền thì mua chiếc xe gì để màu.

 

Lần Dương Chu phản bác : “Tao còn vợ con nuôi, mua xe gì? Lãng phí tiền bạc!”

 

Thôi Minh ngơ ngác.

 

Sau đó thấy Dương Chu lấy xe, liền nhảy dựng lên: “Chẳng mày bảo mua xe ?”

 

Dương Chu lý lẽ hùng hồn: “Mua chiếc xe cho vợ con thôi, bất đắc dĩ mà.”

 

Thôi Minh: “......”

 

Dưới góc của Dương Chu thì đúng là như . Anh thấy Chân Kiều thoải mái xe, chịu cảnh xóc nảy của xe ba bánh gió thổi nắng hắt, trong xe điều hòa, âm nhạc, lòng vui tả xiết.

 

“Đây chính là động lực phấn đấu của đàn ông mà.” Dương Chu phát cảm thán, vẻ mặt mãn nguyện.

 

“Cái gì cơ?” Chân Kiều ở ghế phụ rõ lời lẩm bẩm của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-421.html.]

 

“Không gì.” Dương Chu thắt dây an cho cô, theo thói quen xoa xoa bụng cô, “Hôm nay đưa con và dạo trung tâm thương mại, thích cái gì cứ với bố nhé.”

 

“Mua hết!”

 

Chân Kiều cạn lời.

 

Đứa trẻ chào đời thì kiểu gì chứ?

 

Nói nhảm.

 

Dương Chu lập tức đưa câu trả lời: “Con cứ đạp đạp , nhưng mà nhẹ thôi đấy! Không thì bố mua cho !”

 

Chân Kiều: “......”

 

Trẻ con.

 

Hôm nay trung tâm thương mại náo nhiệt, bãi đỗ xe hầm hết chỗ, Dương Chu nhanh mắt thấy ngay bên ngoài trung tâm thương mại một chiếc xe sắp rời , lập tức chờ.

 

Người đ.á.n.h xe ngay.

 

Vô cùng mỹ.

 

Xuống xe, Dương Chu nắm c.h.ặ.t t.a.y Chân Kiều trung tâm thương mại, dắt cô đến cửa hàng quần áo nữ.

 

“Em mua .” Chân Kiều từ chối.

 

Dương Chu: “Lâu lắm đưa em mua quần áo ?”

 

“Có mặc .” Chân Kiều nhỏ câu .

 

Cô luôn là khá chú trọng đến vóc dáng, ăn mặc trang điểm tinh tế, giờ sợ ảnh hưởng đến con nên mỹ phẩm cũng chẳng mấy khi dùng.

 

Sau khi mang thai, nhiều quần áo mặc nữa, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

 

Cô mua nhiều nhất là váy ngủ và đồ bầu, vì váy ngủ tiện lợi.

 

Cộng thêm bận rộn nên mua mạng cho nhanh gọn.

 

“Sắp mặc mà, thấy là mua thôi.” Dương Chu nhận sự đổi cảm xúc tinh tế của Chân Kiều, bèn dắt cô rẽ qua tiệm trang sức bên cạnh.

 

Bên trong bán nhiều khuyên tai và trâm cài tóc.

 

Dương Chu nghiêm túc chọn lựa, đó đeo thử cho Chân Kiều.

 

Khuyên tai dùng cồn lau sạch mới đeo , Dương Chu sợ cô đau nên luôn cẩn thận từng chút một.

 

“Đừng cử động nhé.”

 

“Vâng.”

 

Hai sát , thở của Dương Chu phả bên tai Chân Kiều, nóng bỏng như lúc họ tựa giường .

 

Chỉ là bây giờ đang ở trong trung tâm thương mại, xung quanh sáng trưng, còn nhân viên bán hàng chằm chằm.

 

Tim Chân Kiều bỗng đập nhanh một cách kỳ lạ, lòng thầm dậy lên những gợn sóng lăn tăn.

 

“Chờ chút.” Tay Dương Chu chạm dái tai cô, mang theo một luồng điện tê dại, Chân Kiều nghiêng đầu, bắt gặp khuôn mặt đầy ý của .

 

Dương Chu chính là như , bất kể bận rộn mệt mỏi thế nào, mỗi ngày đối diện với cô đều hớn hở, chẳng chuyện gì mà vui thế .

 

“Đẹp quá , chúng mua cái nhé.” Dương Chu xong còn hỏi nhân viên bán hàng: “Còn kiểu nào khác em?”

 

“Dạ , hôm qua mới về thêm nhiều mẫu mới lắm, đều hợp với vợ ạ.” Nhân viên bán hàng là tinh ý, lập tức mỉm tìm.

 

Dương Chu nắm lấy tay Chân Kiều, dắt cô sang một bên, kén chọn xem xét.

 

 

Loading...