Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm Thôi Minh đến khu ổ chuột.

 

Có lẽ vì áy náy và ngượng ngùng, còn ghé ăn chực như khi, đặt hai con gà mái già xuống xong, đợi Dương Chu và Chân Kiều chuyện vội vã rời .

 

Trên mặt và tay đều vết cào, xem xảy ít tranh chấp với Triệu Mộng.

 

Dương Chu mặc kệ , còn tìm tính sổ chuyện dẫn loại phụ nữ gì đến kìa.

 

Khi Chân Kiều kể về những chuyện trải qua hồi nhỏ, tim Dương Chu như tan nát.

 

Dù gia đình cũng tan nát, nhưng vẫn thể nổi việc cô chịu ấm ức.

 

Từ trưa hôm đó, Dương Chu cũng dẫn theo Chân Kiều, ban ngày tuyệt đối để cô ở nhà một , rời một lát cũng yên tâm, về bên cô.

 

Chân Kiều tưởng Triệu Mộng về là Lý Thu Hồng cùng lắm là một lát sẽ tìm đến ngay.

 

sẽ giống như đây, đòi công bằng cho cô con gái riêng quý báu .

 

Nếu , một kế ở nhà họ Triệu ?

 

Lần Lý Thu Hồng trụ lâu, đến tận ngày thứ ba mới tới.

 

Người cùng nhiều, chỉ bố Triệu, Triệu Mộng trốn biệt tăm, hiếm khi đến xem kịch, thật là lạ.

 

Lúc đó, Dương Chu đang băm móng giò, Chân Kiều ăn sáng xong, ghế lười, bật quạt cầm nửa quả dưa hấu ăn, miếng nối tiếp miếng .

 

"Được ." Dương Chu thấy cô ăn ngon lành, ngẩng đầu khuyên ngăn: "Ăn đủ nhiều ."

 

"Ăn thêm một miếng nữa." Cô múc một thìa ở giữa, ngọt giòn.

 

Dương Chu: "Miếng cuối cùng thôi đấy."

 

Chân Kiều gì, vẫn ôm quả dưa hấu, ăn xong vùi đầu múc tiếp.

 

Dương Chu quá hiểu cô , ngay khi cô động tác, liền dậy, đôi chân dài sải bước về phía cô.

 

Chân Kiều nhận ý đồ của , tăng tốc độ, vùi đầu sâu hơn.

 

"Hì." Anh bật , xuất hiện mặt cô với tốc độ nhanh hơn.

 

Chân Kiều giơ thìa lên: "Nè——"

 

Đút cho .

 

Dương Chu thừa đó là mưu mẹo, cô bướng bỉnh lắm, dễ gì tỏ ngoan ngoãn, nhưng vẫn nhịn , cúi đầu ăn.

 

Chẳng còn cách nào khác, cứ chiêu của cô khuất phục.

 

"Ngọt ?" Chân Kiều còn dịu giọng hỏi.

 

"Ngọt." Dương Chu đáp ngay một tiếng.

 

Vợ đút t.h.u.ố.c độc cũng thấy ngọt.

 

"Em cũng thấy ngọt." Chân Kiều , chuyện với múc dưa hấu, định thừa lúc để ý sẽ tống miệng .

 

Vừa động tác , cổ tay thanh mảnh liền tóm lấy, Dương Chu xoay tay cô , đầu rướn về phía , trực tiếp ăn luôn.

 

Ánh mắt chứa đầy ý , còn mang theo một tia đắc ý vì thấu hiểu ý đồ của cô, đó tầm mắt của cô, bế quả dưa hấu khỏi lòng cô, từng chút một lấy chiếc thìa trong tay cô .

 

Chân Kiều nắm c.h.ặ.t chiếc thìa.

 

Dương Chu rút từng chút một.

 

"Anh dám!" Chân Kiều nghiến răng, gương mặt nhỏ nhắn tức giận bừng bừng, còn cao giọng: "Dương, Chu!"

 

To gan thật đấy.

 

"Không dám." Dương Chu hì hì nhăn nhở, tay buông , chỉ bế quả dưa hấu , mặt cô, lấy một chiếc thìa lớn, lưng hai ba miếng là ăn sạch dưa hấu.

 

Thật bụng ghê, còn lưng về phía cô.

 

"Dương Chu!"

 

"Hửm?"

 

"Lại đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-413.html.]

 

"Ừ."

 

"Dương Chu!"

 

"Hửm?"

 

"Lại đây!"

 

Dương Chu ngoảnh đầu , dưa hấu đầy miệng, còn đang gặm một miếng lớn, giọng rõ ràng: "Ngay đây."

 

Chân Kiều: "......"

 

Trước mặt cô, Dương Chu gặm hết nửa quả dưa hấu.

 

"Anh xong đời ." Chân Kiều giọng nhàn nhạt .

 

Đừng tưởng hôm qua kiếm hơn năm nghìn tệ giao cho cô là hôm nay thể gì thì .

 

"Ối giời ơi, xin phu nhân tha cho tiểu nhân." Dương Chu vứt vỏ dưa hấu thùng rác, dáng vẻ khiêm nhường, tới xổm bên cạnh cô: "Em buồn ngủ ? Anh bế em nhà ngủ nhé? Nghỉ ngơi nhiều cho em và nhóc con."

 

"Đừng chạm em." Chân Kiều gạt tay .

 

Kết quả là Dương Chu đưa cả hai tay tới, hì hì: "Cứ chạm cứ chạm——" Anh chỉ chạm tay, mà khắp cả , đặc biệt là cái bụng, còn khẽ lướt qua: "Của , đều là của hết, tất cả đều là của !"

 

Nhìn cái xem.

 

Thật đáng ghét.

 

Chân Kiều đẩy , cứ sáp .

 

Hai giống như trẻ con, trốn kẻ chạm, quấn quýt rời, ngây ngô đến mức chơi cùng một chỗ.

 

"Bộp——"

 

"Cứ chạm cứ chạm."

 

Chân Kiều tát một cái mu bàn tay Dương Chu, những thu liễm mà còn càng hăng hái hơn, xoa xoa mu bàn tay hai cái, vẫn đầy ý vị, còn khẽ vui vẻ.

 

Người là thích ngược thì là cái gì?

 

Chân Kiều ban đầu giả vờ nghiêm mặt, đó kìm nhếch môi, dỗ dành đến mức mặt mày rạng rỡ.

 

Bỗng nhiên, hai vị khách mời mà đến.

 

Chân Kiều khi thấy Lý Thu Hồng, thần sắc thu , cô dậy định trong nhà.

 

Thậm chí lấy một cái.

 

Trong mắt đối phương, cô chẳng qua là con gái của một tên g.i.ế.c , là nỗi sỉ nhục của bà .

 

Lý Thu Hồng thấy Chân Kiều định , liền chạy bước nhỏ tới, nghiêm giọng : "Mày đó cho tao!"

 

Chân Kiều .

 

Lý Thu Hồng cái bụng nhô lên của cô, càng chứng thực những gì Triệu Mộng , bà liếc Dương Chu, quát tháo: "Tao bảo mày liên lạc với gia đình nữa, hóa là để đàn ông to bụng, những việc mày thật chẳng khiến tao bất ngờ chút nào."

 

Trong mắt Lý Thu Hồng, Chân Kiều - đứa con gái của tên tội phạm , thể tiền đồ gì?

 

"Tao từ lâu !" Lý Thu Hồng hừ mạnh một tiếng.

 

"Bà cái gì?" Chân Kiều dừng bước, nhướn mí mắt, vô cảm .

 

Lý Thu Hồng: "Loại chuyện bại hoại phong tục , sớm muộn gì mày cũng thôi!"

 

Y hệt như bố mày.

 

Mất mặt hổ!

 

Chân Kiều: "Có bại hoại bằng bà ?"

 

Lý Thu Hồng chẳng là ngoại tình trong hôn nhân, quyến rũ bố Chân, cuối cùng chồng cũ bỏ ?

 

Nói về chuyện vô đạo đức, bại hoại phong tục, Lý Thu Hồng mới đúng là bậc thầy.

 

Chỉ một câu khiến Lý Thu Hồng tức xanh mặt, bà nhanh ch.óng sắc mặt của bố Triệu, răng nghiến răng trắc: "Chân Kiều! Cái con đốn mạt mày chuyện với tao như thế hả?! Năm đó sinh mày , đáng lẽ dìm c.h.ế.t mày luôn!"

 

 

Loading...