Chân Kiều xuống chẳng động đậy, để mặc Dương Chu giúp cô lau mặt và cổ.
Lau xong, Dương Chu kéo tay cô qua, lau sạch cho cô.
Thời tiết vốn dĩ nóng nực, lau xong, Chân Kiều cảm thấy cả khoan khoái vô cùng, cô giãn chân mày, với : "Cảm ơn nha."
"Có gì mà cảm ơn, em m.a.n.g t.h.a.i vốn đủ vất vả ." Dương Chu kéo chiếc chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên cho cô.
Chân Kiều mang thai, bên cạnh chỉ mỗi , còn cùng chịu khổ, Dương Chu nghĩ đến là thấy áy náy.
Sau khi đắp chăn cho cô xong, nhịn đưa tay đặt lên bụng của cô.
Bây giờ bụng cô lộ rõ, nhô lên một chút.
Dương Chu thấy thật kỳ diệu, trong bụng cô đang nuôi dưỡng một sinh mạng nhỏ.
Khi bàn tay lớn của phủ lên bụng cô, cả kìm trở nên dịu dàng, động tác vô thức nhẹ hết mức thể, sợ cô đau.
Bỗng nhiên, bụng Chân Kiều khẽ đá một cái, trúng ngay lòng bàn tay Dương Chu.
Một cái chạm nhẹ.
Đồng t.ử Dương Chu chợt giãn , trong khoảnh khắc đó nín cả thở, vẻ mặt chấn động Chân Kiều.
Chân Kiều bộ dạng của , thấy thật buồn : "Nhóc con nhà mới chào hỏi đấy."
Lần đầu tiên cô cảm nhận t.h.a.i máy cũng thấy kỳ diệu.
Có điều đây chắc là một em bé lười, thích cử động lắm.
Dương Chu ngày nào cũng treo câu kiếm tiền nuôi nhóc con miệng, nhưng thực tế đối với sinh mạng và vai trò cha, vẫn còn mơ hồ.
Cái chạm khiến tim run lên, ngay đó mềm nhũn đến mức còn gì để .
Nhóc con nhà đấy.
Dương Chu cứ đặt tay lên bụng Chân Kiều, mãi rời , cảm nhận thêm nữa, nhưng bụng cô hồi lâu vẫn động tĩnh gì.
Chân Kiều ngáp một cái: "Em ngủ ."
"Ngủ ." Dương Chu vẫn nhúc nhích.
Ngay lúc Chân Kiều đang mơ màng sắp ngủ, Dương Chu mới dậy, còn cúi hôn cô một cái.
"Ưm?" Chân Kiều mơ màng mở mắt .
Dương Chu xoa đỉnh đầu cô: "Anh việc, em ngoan ngoãn ngủ ."
"Vâng."
Chân Kiều đáp khẽ, nhắm mắt .
Anh thấy cô ngủ say, khóe môi ngậm , điều chỉnh điều hòa lên thêm một độ, lặng lẽ đóng cửa ngoài.
Khi Thôi Minh dẫn Triệu Mộng đến, Dương Chu đang xếp hai thùng chân vịt kho xong tủ lạnh.
"Cậu dậy sớm kiếm tiền ." Thôi Minh bây giờ chế biến từng sọt nguyên liệu, đó đều là tiền cả.
Tùy tiện thôi cũng mấy trăm tệ.
Người bình thường kiếm bao lâu?
Thôi Minh rưng rưng.
Triệu Mộng mặc váy, xuống xe điện thuận tiện, cô khó chịu hỏi Thôi Minh: "Bao giờ mới lấy xe?"
Không nghiệp xong sẽ mua xe ?
Đến lúc đó cũng tiện, cái xe điện rách gì? Cô thấy hổ c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-409.html.]
Cô học ở tỉnh lỵ, nếu Thôi Minh mua xe thì thể đến thăm cô bất cứ lúc nào, chở cô hóng gió, để cô nở mày nở mặt mặt bạn học và bạn cùng phòng.
"Lát nữa hãy ." Thôi Minh bàn nhiều.
Công việc của còn định, mua xe gì chứ?
Triệu Mộng hài lòng với thái độ của , sắc mặt lập tức sa sầm, chỗ nào cũng thấy mắt.
Đầu óc cô chắc lừa đá mới nhất định theo đến cái nơi tồi tàn .
Dương Chu: "Ăn chân vịt ?"
Triệu Mộng theo tiếng , ánh mắt chợt lóe lên.
So với ngoại hình trung quy trung củ của Thôi Minh, diện mạo của Dương Chu nghi ngờ gì là nổi bật, cao ráo, gương mặt thanh tú.
Vì quá nóng, trong lán bí bách, Dương Chu lúc nãy cởi trần việc, thấy Thôi Minh dẫn bạn gái đến mới vội vàng tròng một chiếc áo thun trắng ngắn tay.
Triệu Mộng cũng thấy cơ bụng và vóc dáng của , nhất thời chút xao động.
Lúc , cái lán và căn nhà cũ nát vốn thèm để mắt tới đột nhiên thấy mắt, cô còn thu vẻ mặt hầm hầm.
Thôi Minh bảo ăn, mấy ngày ăn nhiều , hôm qua mang qua cho Triệu Mộng, đối phương cũng chẳng nhận tình, hà tất lãng phí.
"Cho bạn gái ăn ." Dương Chu vẫn gắp một đĩa, từ tủ lạnh lấy dưa hấu , dứt khoát bổ vài miếng: "Ăn chút dưa hấu , thời tiết nóng quá."
Anh tuy mỉa mai hằng ngày, nhưng cũng Thôi Minh coi trọng cô bạn gái sinh viên , lười mất mặt .
Dương Chu sang một bên, lấy hai chiếc ghế, Triệu Mộng: "Ngồi ."
"Cảm ơn." Triệu Mộng chút e thẹn.
Dương Chu cô , đầu tiếp tục bận rộn.
Thôi Minh lấy cho Triệu Mộng một miếng dưa hấu, Dương Chu hai chiếc quạt trong lán hướng về phía họ để thổi mát, đó bước tới cầm một miếng dưa hấu ăn.
"Vợ ?" Thôi Minh hỏi.
Dương Chu chuyện vẫn khó , chuyện như Chân Kiều, Thôi Minh cảm thấy EQ của Chân Kiều cao hơn Dương Chu nhiều.
Nghe , động tác ăn dưa hấu của Triệu Mộng khựng .
Người bạn của Thôi Minh vợ .
Người phụ nữ đây còn là nhân viên phục vụ quán lẩu, còn mang thai.
Trước đây Triệu Mộng chẳng thèm để Dương Chu và vợ mắt, chẳng qua chỉ là một kẻ bày vỉa hè và một cô phục vụ, cô đến đây là để tìm cảm giác ưu việt, vì từ sáng sớm dậy trang điểm .
Hai chẳng qua là hạng ngay cả cấp ba cũng nghiệp, trong mắt cô , họ thuộc tầng lớp thấp nhất của xã hội.
Chỉ là Triệu Mộng ngờ Dương Chu trai như , khiến chút rạo rực.
Chỉ là nghèo quá.
Cha đều mất cả, chút trợ lực nào, chỉ thể bày hàng vỉa hè.
Tuy nhiên, cô vẫn nhịn đem ngoại hình của Dương Chu đặt cạnh Thôi Minh để so sánh, trong lòng chút cân bằng.
Dương Chu tiếp lời Thôi Minh: "Cô đang ngủ trong nhà."
Thôi Minh xong gì thêm.
Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nghỉ ngơi nhiều là bình thường.
Triệu Mộng đột nhiên một câu: "Cô ngoài giúp việc ?"
Thôi Minh Dương Chu hằng ngày bận, chuẩn nhiều nguyên liệu tối mới thể bày hàng, cô vốn tưởng rằng vợ của cũng chịu khổ theo.
Ban ngày ban mặt mà trốn trong nhà ngủ ?