Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 405
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay thời gian chút sớm, nghĩ cô cả ngày khỏi cửa, liền đạp xe ba bánh chở cô một vòng quanh bờ sông cho thoáng mát.
Chân Kiều ăn bánh ngọt với : "Anh đừng phiền Thôi Minh, đơn vị nào hết."
Cô dự định của riêng .
"Vào đơn vị bao, khác tốn mười mấy hai mươi vạn cũng chẳng cái cửa ." Dương Chu vẫn đang khuyên nhủ cô: "Hơn nữa, chúng vội, đợi em sinh con xong ."
Chân Kiều thấy còn tốn mười mấy hai mươi vạn thì cạn lời.
Điều cạn lời nhất chính là, đây quả thực là sự thật, cơ hội còn tranh giành, chắc giúp.
Cách đây lâu, chị bán xiên que mới với cô, con trai chị gái chị vẫn tìm việc , một họ hàng cửa, nhưng nộp ba mươi vạn, đó thể doanh nghiệp nhà nước nhân viên hợp đồng, định thể diện, mỗi tháng bốn năm ngàn tệ!
Cha vì công việc của con trai mà bạc cả đầu, đang chạy vạy khắp nơi gom cho đủ ba mươi vạn.
Dương Chu thấy cô lời nào, khổ khẩu bà tâm : " tổng thể để em theo bày hàng rong mãi chứ? Phải chịu bao nhiêu khổ cực? Người khác thế nào?"
Anh xong, xoa xoa đỉnh đầu cô: "Nếu bỏ chút tiền mà giải quyết , nhất định sẽ đưa em !"
Lời Dương Chu dứt, Chân Kiều nhét cho một miếng bánh ngọt, giọng điệu cô thản nhiên: "Đừng mấy lời ngốc nghếch nữa, dự định của riêng ."
Chẳng là lời ngốc nghếch ?
Lời với lời chị bán xiên que gì khác chứ?
Tốn tiền, đưa , đời coi như định, cha coi như thành nhiệm vụ, cũng yên tâm .
Ổn định cái gì?
Cha đều dốc sạch vốn liếng gia đình, mấy chục vạn dễ dành dụm .
Dương Chu ăn bánh ngọt rõ chữ: "Em còn nhỏ, em hiểu ."
Chân Kiều nhét cho thêm một miếng: " là hiểu, nhưng cứ thiết thực chăm chỉ việc, đầu óc linh hoạt một chút thì sống cũng chẳng kém ai ."
Người ở những nơi càng nhỏ bé càng sự chấp niệm, dường như một đơn vị t.ử tế thì sẽ là một kẻ thất nghiệp, nghề nghiệp cũng xuất hiện sự phân chia cao thấp.
Cảm giác ưu việt và hào quang dường như tồn tại lúc nơi.
Theo thứ tự, cái hạng bày hàng rong như họ thuộc về tầng lớp thấp nhất của xã hội.
"Một thiết thực chăm chỉ việc là mà?" Dương Chu sợ cực khổ.
Chân Kiều đầu , vô cảm mím môi nhếch khóe miệng: " thích bày hàng rong, ?"
"Hì." Dương Chu .
Đùa ?
Dương Chu để tâm.
Ngày hôm .
Dương Chu dậy sớm nhập hàng về, còn mua cả đồ ăn sáng cho Chân Kiều.
"Sữa đậu nành, quẩy, b.ún, bánh tart trứng, hạt dẻ, nho, dưa hấu—" Dương Chu lượt trưng bày "chiến lợi phẩm" của .
Anh chỉ nhập nhiều hàng, còn mua cho Chân Kiều nhiều món ngon.
Dương Chu dỡ hàng : " thấy món súp cay hôm qua thể cải tiến một chút, trưa nay nấu cho em ăn nhé?"
"Được." Chân Kiều xong, tiếp tục bận rộn việc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-405.html.]
"Bận cái gì thế? Mau đây ăn sáng , chọn món em thích mà ăn." Dương Chu dừng động tác tay , bước tới hỏi.
"Làm nước sốt cho món nộm." Chân Kiều đang đổ vừng và các gia vị khác nồi.
"Món nộm? Tối nay còn định bán món nộm ? Vẫn mua nguyên liệu mà."
Chân Kiều: "Lát nữa chị Phương sẽ xử lý nguyên liệu mang qua, chị mang bán."
Chị Phương chính là chị bán xiên que ở sạp bên cạnh.
Sau khi món đồ kho của nhà họ nổi tiếng, đối diện mọc thêm hai sạp bán đồ kho và món nộm, chị bán xiên que chị cũng ít món nộm ban ngày mang bán.
Công việc kinh doanh xiên que của nhà chị mấy khả quan, con cái trong nhà học, gánh nặng lớn, ban ngày kinh doanh xiên que khó , thấy khác bán món nộm, họ cũng bán, nhưng họ nghiên cứu lâu mà mùi vị ngon.
Chân Kiều xong liền bày tỏ, cô món nộm.
Hai cuối cùng bàn bạc cùng hợp tác, vợ chồng chị bán xiên que xử lý xong nguyên liệu mang qua, Chân Kiều chịu trách nhiệm nấu nước sốt.
Vợ chồng họ mang bán, thể chia năm năm.
Chân Kiều lùi một bước, cho họ sáu, lấy bốn.
Món nộm lợi nhuận lớn, ngon nước sốt là trọng điểm, cô cũng thể tự bán, nhưng họ cần xử lý quá nhiều nguyên liệu, nếu bán món nộm ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh đồ kho, vả đối diện một sạp đang bán .
Nếu vợ chồng họ xử lý xong nguyên liệu, chỉ cần nấu nước sốt thì sẽ tốn bao nhiêu thời gian.
Trong lúc Chân Kiều đang chuyện, vợ chồng chị bán xiên que tới nơi.
"Sao hai đến sớm thế?" Chân Kiều bước tới.
"Chúng nghĩ, đến sớm một chút, dọn hàng sớm thì thể kiếm thêm chút đỉnh." Anh chồng gãi gãi đầu đầy ngại ngùng: "Cô cần giúp gì thì chúng cũng thể ."
"Đã nấu xong ." Chân Kiều .
Hôm nay là ngày đầu tiên thử nghiệm, nên cô quá nhiều nước sốt, cũng dặn vợ chồng họ nên chuẩn quá nhiều nguyên liệu.
Món nộm chẳng qua là rong biển, ngó sen, váng đậu, miến, nấm kim châm, bánh đa nem... và các món chay khác.
Mặc dù giá nguyên liệu đắt, nhưng lượng lớn cũng tốn tiền.
Hai vợ chồng bưng nước sốt lên xe, với Chân Kiều: "Vậy chúng dọn hàng đây, sớm thì chợ cũng đông ."
Chân Kiều: "Vâng , nếu dễ bán thì chị với em nhé."
Chị bán xiên que cực kỳ tự tin: "Nước sốt cô , chấm đế giày cũng thấy thơm!"
Hai xong liền lái xe .
Chân Kiều đầu , thấy Dương Chu đang , đáy mắt chút phức tạp.
"Sao ?" Chân Kiều thắc mắc.
Dương Chu xót xa: "Em còn đang mang thai, đừng quá vất vả."
Món nộm Chân Kiều , từng ăn qua.
Mùi vị quả thực ngon, nhưng trong nhà ba sạp hàng , nghĩ đến việc bày thêm hàng, việc sản xuất đồ kho còn chẳng kịp bán.
Mặc dù việc nước sốt cho khác bán tiết kiệm thời gian sức lực, chẳng tốn bao nhiêu vốn liếng, nhưng cô vẫn còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà.
Nếu vì thiếu tiền, cảm giác an , thì ai vất vả như chứ? Trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện kiếm tiền.
Dương Chu cũng là khi cha Dương gặp chuyện, đột ngột từ một gia đình khá giả rơi xuống vực thẳm, lúc nợ nần còn từng ngủ gầm cầu, đó mới nỗ lực kiếm tiền.