Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 401
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước đường gừng Chân Kiều nấu đều dùng loại đường nâu hảo hạng, gừng tươi cho mạnh tay, mùi vị nấu cực kỳ thơm. Cho dù là bắt chước thì cũng thiếu chút phong vị đó.
Hơn nữa, năm tệ một cốc, căn bản thể đ.á.n.h chiến tranh giá cả. Những sạp hàng rong khác từ sớm bán năm tệ một cốc , nguyên liệu còn đầy đặn bằng cô, chỉ mùi đường gừng nhàn nhạt, thạch đen cũng chẳng mấy sợi, cốc càng tinh tế bằng loại cô chọn.
Chân Kiều dựa việc bán lượng lớn.
Cô bán nhiều, một buổi tối hai ba trăm cốc. Mấy ngày một phòng tập gym tổ chức kỷ niệm thành lập, đều đặt từ chỗ cô hơn một trăm hai mươi cốc.
Mùi vị là công nhận.
Thêm đó sạp của cô ngay cạnh hàng đồ kho, một dãy đều là bàn ghế của nhà họ bày , khách còn thể trò chuyện, ăn chút đồ kho.
Ưu thế lớn.
Ngay cả khi thêm hai ba đối thủ cạnh tranh, cũng chẳng hề ảnh hưởng đến việc đồ uống của cô bán hết sạch mỗi tối.
Thậm chí còn vì bán nhiều, Chân Kiều bận đến tối tăm mặt mũi.
Dương Chu bảo cô nghỉ ngơi nhiều hơn, Chân Kiều còn phản bác: "Bận rộn thế , mỗi ngày đều sống sung túc, ngày tháng cứ thế trôi qua thôi."
Cô nghĩ, như cũng , mười tháng sẽ trôi qua nhanh.
Còn thể phân tán sự chú ý, cần nếm trải sự gian khổ khi mang thai.
Sự thật chứng minh, Chân Kiều vẫn nghĩ quá đơn giản.
Ốm nghén tuy đến muộn nhưng chắc chắn sẽ đến.
Hôm nay trời chút mưa, nên dọn hàng.
Dương Chu dậy sớm mua nguyên liệu, định nấu cho cô món gì đó ngon ngon, tẩm bổ cho tổ tông nhỏ nhà .
Hai thời gian bận rộn, vẫn nấu cho cô một bữa đại tiệc thật phong phú, vỗ béo cô.
Dương Chu cảm thấy áy náy.
Chân Kiều bước , thấy một bàn thức ăn, là những món cô thích.
Chân gà chua cay, bò cà ri, cá sốt chua ngọt, trứng xào cà chua cho thật nhiều cà chua, canh vịt già măng chua... còn bánh màn thầu chiên ngọt lịm!
Chân Kiều lộ vẻ vui mừng, bước nhanh tới, cầm một cái bánh màn thầu chiên bỏ miệng, đang nheo mắt tận hưởng thì đột nhiên một cơn buồn nôn ập đến.
Cô thậm chí kịp chạy nhà vệ sinh, chộp lấy thùng rác bên cạnh, bắt đầu cúi nôn khan.
"Sao , ?" Dương Chu dọa cho giật , vứt cả xẻng nấu ăn, vội vàng lao tới.
Chân Kiều nôn đến mức sắp cả mật xanh mật vàng, cô Dương Chu đỡ lấy, cả rã rời còn chút sức lực, lả trong lòng , ch.óp mũi ửng hồng, hốc mắt đẫm lệ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thở dồn dập .
Chương 179 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (21)
Dương Chu bế Chân Kiều trở giường, cô đó với vẻ mặt yếu ớt.
"Uống chút nước ấm cho ấm dày." Dương Chu ngoài rót một ly nước, đó đỡ cô dậy, từ từ bón cho cô, vẻ mặt lo lắng: "Sao tự nhiên nôn ? Sáng nay vẫn còn mà."
Lời còn dứt, Chân Kiều bịt miệng, liên tục nôn khan.
Ngay cả hai ngụm nước mới uống xuống cũng thoát khỏi phận.
Nôn đến cuối cùng, dày trống rỗng, nhưng vẫn liên tục nôn khan buồn nôn.
Chân Kiều mồ hôi đầm đìa, cả kiệt sức, khó chịu đến mức đau cả n.g.ự.c, vì dùng sức quá mạnh nên nước mắt trào .
Dương Chu bế thốc cô lên bệnh viện.
Như đối mặt với kẻ thù lớn.
Anh đăng ký của vị bác sĩ chủ nhiệm .
Vừa trong, Dương Chu một tràng dài, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t hề giãn , cứ như gặp chuyện kinh thiên động địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-401.html.]
Dương Chu xong liền hỏi: "Bác sĩ, bây giờ ạ? Cô còn đang mang thai, thể uống t.h.u.ố.c."
Không là .
Lần khiến một phen hú vía.
Bác sĩ sắc mặt đổi: "Ốm nghén là phản ứng bình thường."
"Ốm nghén?" Dương Chu - cha mới nghề - hiểu chuyện đó.
Ngay cả Chân Kiều, cô cũng chỉ qua, đến khi xảy mới khó chịu đến nhường nào.
Bác sĩ: "Ăn ít chia nhiều bữa nhé, cố gắng tránh ngửi thấy những mùi kích thích, giữ tâm trạng vui vẻ."
Dương Chu đưa Chân Kiều khỏi phòng khám.
Bác sĩ kê đơn t.h.u.ố.c, kiểm tra, chỉ dặn dò vài câu cho họ về nhà.
Dương Chu một bàn đầy thức ăn, Chân Kiều một miếng cũng ăn nổi.
Thậm chí vì ngửi thấy mùi măng chua, cô chạy sang một bên nôn khan: "Mang , mang ngay!"
"Được , mang ngay." Dương Chu vội vàng bưng , chân như bôi mỡ, mang càng xa càng .
Từ ngày trở , Chân Kiều mới sự gian khổ của việc mang thai.
Có lúc cô nghĩ, liệu ngày lành của kết thúc .
Ngửi thấy mùi khói dầu, nôn.
Ngửi thấy mùi ớt, nôn.
Ngửi thấy những mùi kỳ kỳ quái quái, nôn.
Mọi lúc nơi, thậm chí chẳng vì , cứ nôn nôn nôn mãi.
Cân nặng của Chân Kiều sụt giảm nhanh ch.óng, những lúc cả ngày trời ăn thứ gì, Dương Chu cũng rầu rĩ theo.
Cứ mỗi cô nôn, mặt trắng bệch.
Thức ăn nấu xong, Chân Kiều liên tiếp mấy ngày ăn một miếng, Dương Chu cũng ăn vô.
Hôm nay, Chân Kiều đột nhiên nảy ý định ăn súp cay (ma lạt thảng), Dương Chu lập tức mua, mua về đến cửa, do dự nên mang .
"Sao ? đói ." Chân Kiều thúc giục.
"Đến đây, đến đây." Dương Chu bước , dựng chiếc bàn nhỏ lên đặt giường, mở túi đưa cho cô.
Mới đầu Chân Kiều ăn ngon lành, nhưng trái tim đang treo ngược của Dương Chu vẫn hạ xuống.
Quả nhiên, còn ăn xong sắp nôn.
"Phải bây giờ?" Dương Chu vò đầu bứt tai, Chân Kiều cả ngày ăn gì, cuống cuồng cả lên.
Chân Kiều còn sức lực, giường lẳng lặng trần nhà.
Cứ nôn mãi thế , ăn uống gì thì .
Sau đó phát hiện , chỉ ăn màn thầu và uống Coca lạnh mới thể giảm bớt cơn nghén.
Chân Kiều dựa màn thầu và Coca lạnh để duy trì sự sống.
Dương Chu lo lắng màn thầu bên ngoài an , màn thầu đều là do tự tay hấp cho Chân Kiều.
Không ăn miếng lớn, sẽ nôn ngay.
Không ăn quá no, còn ăn từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ.
Giống như đang chơi trốn tìm với cái dày .