Nữ Phụ "Làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-04-09 13:57:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ Diệp run rẩy: “...”

*Anh nghĩ bụng bạn tư tưởng tiến bộ như , ngược nổi bật tư tưởng của đủ chính đáng.*

Lớp học của Thẩm Văn Bác nhận sự công nhận rộng rãi từ quần chúng công nhân, khi ông giảng bài xong, tất cả vỗ tay, khí vô cùng nhiệt liệt.

Tất cả trong nhà máy dệt Phi Yến đều bắt đầu tôn kính gọi ông là “thầy Thẩm”.

“Thầy Thẩm giảng bài đặc biệt thực tế! Ông là giáo viên dạy nhất mà từng gặp.”

“Ông giảng bài chúng đều hiểu! cũng khỏi yêu thích hóa học !”

“Hóa học và vật lý đều thú vị.”

...

Bác sĩ Diệp lão Thẩm bên cạnh ủng hộ yêu mến, trong lòng cũng chút ghen tị thầm kín, *khi nào cũng thể tỏa sáng như , một tiếng vang lừng.*

*Quần chúng đều yêu nuôi heo, lẽ nào lên lớp – dạy thiến heo ?*

*Còn dùng những lời lẽ đặc biệt thông tục để dạy thiến heo... Không , căn bản ,* bác sĩ Diệp tinh tế .

Giáo sư Thẩm một tiến bộ để ý đến những suy nghĩ nhỏ nhặt tinh tế của bên cạnh. Sau khi công nhận, giáo sư Thẩm cảm thấy lớp học của chỉ giới hạn ở việc nuôi heo, ông cũng dạy một kiến thức hóa học.

Tâm tư của Thẩm Văn Bác trở nên hoạt bát. Dù chất lượng học viên công nông binh ở đại học cũng chỉ , dạy ở mà chẳng là dạy? Tuy hạ phóng, nhưng lương của ông cũng giảm.

Thế là Thẩm Văn Bác chủ động đề xuất ý kiến với Tần Tưởng Tưởng: “Lúc nhà nước khuyến khích tự học các loại kiến thức, bao gồm toán lý hóa, cho một tài liệu tự học.”

Tần Tưởng Tưởng gật đầu: “Nhà bộ ‘Tùng thư tự học Toán Lý Hóa’ do Nhà xuất bản Thượng Hải phát hành.”

*Người đàn ông c.h.ế.t tiệt mua khi quân ngũ, bây giờ là vật trang trí phòng khách trong nhà họ.*

Thẩm Văn Bác kinh ngạc: “Có đủ bộ ?”

“Có đủ.”

Thẩm Văn Bác kinh thán : “Tần xưởng trưởng, khâm phục tinh thần tự học cầu tiến của cô!”

Tần Tưởng Tưởng: “?????” *Tuyệt đối chuyện đó!*

“Vậy thì quá , vì nhà nước khuyến khích tự học toán lý hóa, cũng hướng dẫn học toán lý hóa cơ bản, mở lớp toán lý hóa cho công nhân trong nhà máy. Có thể mượn bộ sách , để học toán lý hóa ?”

Tần Tưởng Tưởng *nghĩ bụng đúng là ma quỷ, dẫn học toán lý hóa. Thẩm giáo sư cô, cùng với đàn ông c.h.ế.t tiệt đều là một giuộc.*

*Tuy nhiên, loại ... cô thích!*

Dạy khác học, dạy cô học là . Đợi khác học , nuôi heo hơn, dệt vải hơn, giày hơn... *Cá mặn Tần Tưởng Tưởng chỉ trông cậy điểm thôi.*

“Tốt, , thầy Thẩm, bộ sách giao cho thầy, hy vọng nó thể tỏa sáng trong tay thầy!”

“Cút , toán lý hóa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-386.html.]

Tần Tưởng Tưởng sớm thấy bộ sách đó trong nhà chướng mắt, bây giờ lý do chính đáng , cho chúng nó cút , chuyển nhà.

“Tần xưởng trưởng, cô là xưởng trưởng của nhân dân!”

“Cô mang hạt giống hy vọng đến đây.”

Tần Tưởng Tưởng: “...Đây là sách chồng mua, đặc biệt thích.”

Giáo sư Thẩm : “Vợ chồng cô đều là những , học tập hai .”

“Bộ sách đó khá nặng, sẽ cho lái xe ba bánh chở cả bộ sách đến, thầy Thẩm cứ từ từ nghiên cứu, dạy lên lớp.”

Tần Tưởng Tưởng trong lòng thầm: *Tạm biệt, toán lý hóa.*

*Đợi đàn ông c.h.ế.t tiệt trở về, sẽ phát hiện sách của biến mất .*

Tần Tưởng Tưởng mới gửi một bộ “Tùng thư tự học Toán Lý Hóa” đến, thì bên cán bộ địa phương nhà máy dệt Phi Yến cho Thẩm Văn Bác dạy học cho công nhân nhà máy dệt, hồn vía đều bay mất.

Cán bộ lão Lý: “Không nuôi heo ? Không ở trong chuồng heo ? Sao còn dạy công nhân nữa!”

Mấy cán bộ phê duyệt cho giáo sư Thẩm và bác sĩ Diệp đến đều sợ ngớ , vội vàng đạp xe đạp điên cuồng đến nhà máy dệt Phi Yến.

Cán bộ lão Lý: “Xưởng trưởng các cô ở ? Thẩm giáo sư đó ở ?”

“Anh thể dạy công nhân? Đây là công khai đầu độc công nhân.”

Người của nhà máy dệt Phi Yến : “Thầy Thẩm dạy hữu ích, thầy dạy nuôi heo, pha thức ăn chăn nuôi.”

“Làm bánh bao bột nở cho heo.”

Cán bộ lão Lý: “???? Bánh bao bột nở? Đâu nhiều lương thực cho heo ăn bánh bao bột nở.”

“Đó chỉ là một phép ẩn dụ thôi!”

“Chỉ cần các ông thử bài giảng của thầy Thẩm là ngay!”

“Lúc đang đúng lúc lên lớp đấy.”

Cán bộ lão Lý Thẩm Văn Bác là dạy nuôi heo, lúc mới yên tâm một chút. Ông theo công nhân đến “Phòng học nuôi heo”, tấm biển nuôi heo sơn đỏ ở cửa cho trấn động.

Trong tưởng tượng của ông , ông còn tưởng sẽ gặp một lão học giả năng lung tung, tay cầm sách giáo khoa tiếng Tây, bảng đen những công thức mà ai cũng hiểu, học sinh bên hoặc là buồn ngủ rũ rượi, hoặc là ông đầu độc...

Và khi bước “Phòng nuôi heo”, đầu tiên thấy là khẩu hiệu màu đỏ và những bức tranh tuyên truyền heo béo phía , khí quen thuộc gần gũi khiến ông thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Văn Bác bảng đen phát hiện lão Lý và những khác cũng ngừng giảng bài, miệng tiếp tục : “Tại luôn phân heo ủ phân cần ủ hoai? Đó chính là mời một đám ‘ em bùn lầy’ đến việc. Những em bùn lầy tên khoa học là ‘vi khuẩn phân hủy’, họ sẽ gặm nát phân , biến thành phân bón độc mùi, đất mới thích ăn!”

“Nếu các trực tiếp bón phân heo tươi xuống đất, đó chính là ‘đốt cây con’, cũng giống như nhét thẳng một nắm bắp nguyên hạt miệng , các ăn tiêu hóa ? Chắc chắn sẽ đau bụng!”

 

 

Loading...