Nữ Phụ "Làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-04-09 13:57:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà trợ lý : “ , xem qua tài liệu, những học nuôi heo , đa là xuất từ học viên công nông binh, còn công nhân xã viên công xã, đây đều xuất từ nông thôn, ở nhà từng nuôi heo.”

“Có một tên là Vương Vũ Hoa, đây cũng là học viên công nông binh, cô tinh thần học tập cao nhất, nhưng Dương Tri Hạ thành tích của cô ở trường đây thực sự lắm, nền tảng kém...”

Tức là “dù kém, nhưng tinh thần học tập cao”.

Tần Tưởng Tưởng: “Cho Vương Vũ Hoa đến gặp .”

Tần Tưởng Tưởng cũng quan tâm nền tảng học tập kém gì cả, chỉ cần tinh thần nuôi heo cao là . Quốc gia ai nuôi heo? Đều là nông dân nuôi heo. Trong nông dân bao nhiêu hiểu văn hóa?

Vương Vũ Hoa từng là học viên công nông binh, dù nền tảng văn hóa kém đến mấy, cũng hơn nông dân ở quê.

“Xưởng trưởng, học nuôi heo khoa học!” Tên Vương Vũ Hoa khá quê mùa, dáng vẻ cũng khá quê mùa, là một cô gái mặt tròn da ngăm đen, đôi tay cô thô ráp, lớn lên ở nông thôn.

Tần Tưởng Tưởng: “Cô nghĩ kỹ chứ? Thân phận của giáo sư Thẩm nhạy cảm, để ông dạy cô ?”

“Hừ! Cái là gì, xưởng trưởng, cô tại thể trở thành học viên công nông binh ? Bởi vì nhà chúng là hộ nghèo nhất làng, mắt đều gần như mù , nhà chúng tư tưởng , nghèo mà vinh quang!”

“Chính vì nhà chúng quá nghèo quá khổ, mới thể trở thành học viên công nông binh.”

Ý ngầm của Vương Vũ Hoa là, cô “gốc rễ chính thống”, trong thời đại ai xuất hơn cô nữa.

Những năm bãi bỏ kỳ thi đại học, đó tuyển sinh sinh viên công nông binh. Vương Vũ Hoa đề cử năm 1970, trở thành sinh viên công nông binh, học một khóa cấp tốc hai năm, phân công đến nhà máy dệt.

Lý do cô đề cử là vì gia đình nghèo, tư tưởng , cô đến từ một làng chài núi nghèo khó và lạc hậu.

Nếu theo cách tuyển chọn của kỳ thi đại học, như cô thể cả đời cơ hội học đại học, chỉ thành phố nền tảng văn hóa , thể tham gia kỳ thi đại học, sách thi đại học.

Những nghèo như họ cả đời chỉ cày cuốc đồng.

Tuy nhiên, nền tảng văn hóa của Vương Vũ Hoa thực sự quá kém. So với con em cán bộ thành thị như Dương Tri Hạ, cô theo kịp bài giảng, học vất vả, cũng học những thứ đó tác dụng thực tế gì, nhưng cô cũng là đầu tiên trong làng họ ngoài thế giới.

Học kỹ thuật dệt hiện đại, nhưng trong vùng núi nghèo máy dệt, còn bằng dệt vải thủ công. Vương Vũ Hoa khá buồn bực vì những gì học thể đóng góp cho quê hương.

kỹ thuật nuôi heo thì khác! Đây mới là kỹ thuật mà học viên nông thôn họ cần cấp thiết nhất, là thứ thể giúp ích nhiều nhất cho quê hương.

Ở nhiều vùng nông thôn, nuôi heo vẫn là phương pháp thô sơ, thể nuôi trăm cân, đạt đến hai trăm cân .

Còn heo của nhà máy họ, ăn thức ăn chăn nuôi lên men, lớn nhanh quá, hơn nữa ăn cũng là cám mì, dây khoai lang và những thứ dễ kiếm ở nông thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-383.html.]

“Dù liều mạng, cũng học một nghề nuôi heo, sẽ về dạy cho trong làng!”

Tần Tưởng Tưởng: “Mở một lớp học nuôi heo nông trại.”

Nghe những lời kiên định của Vương Vũ Hoa, cộng thêm xuất ưu tú như của đối phương, thì “lớp học nuôi heo” vô cùng cần thiết .

Thẩm Văn Bác vốn là giáo sư đại học, ông chắc thể mở lớp dạy học nuôi heo và pha thức ăn chăn nuôi chứ? Dạy cái gì mà chẳng là dạy.

Thế là Tần Tưởng Tưởng tìm Thẩm Văn Bác, đề nghị mở một “lớp học nuôi heo” trong nhà máy, để Thẩm Văn Bác giáo viên thức ăn chăn nuôi.

Thẩm Văn Bác kinh ngạc: “ mở lớp dạy học? Dạy nuôi heo?”

Ông tưởng khi hạ phóng, xa rời bục giảng, nhiều cơ hội giáo viên. Bây giờ ông mới đến nhà máy dệt Phi Yến mấy ngày, dùng kiến thức hóa sinh để pha chế thức ăn chăn nuôi lên men, sắp trở thành giảng viên của “lớp học nuôi heo”.

Cái cũng quá kỳ lạ .

“Đồng chí Thẩm, hy vọng ông sẽ dạy lớp học hóa học nuôi heo!”

Thẩm Văn Bác há miệng: “ phận của ... dạy khác là hại , xưởng trưởng, chính cô cũng chú ý.”

“Những chủ động học nuôi heo ít là học viên công nông binh, xuất tư tưởng lắm.”

Thẩm Văn Bác đến học viên công nông binh, ông liền thở dài một : “Những học viên công nông binh , trình độ đồng đều, đa nền tảng văn hóa quá kém, hơn nữa giáo trình yêu cầu, chăm sóc học sinh kém nhất, để ai bỏ , điều chỉnh việc giảng dạy theo tiến độ học tập của kém nhất.”

Thẩm Văn Bác đây là giáo sư đại học, ông cảm thấy vô cùng đau đầu với những học viên công nông binh , trình độ đồng đều, giảng dạy còn chăm sóc học sinh kém nhất, như thể bồi dưỡng nhân tài?

Những nhân tài ưu tú đó đều trì hoãn !

Chính những vấn đề thực tế , Thẩm Văn Bác và các giáo viên đại học khác nhiều phản ánh lên cấp .

Thẩm Văn Bác: “Nhiều học sinh ngay cả bảng tuần nguyên tố cũng nhận hết, những đến học đại học, thật sự là hoang đường.”

“Đồng chí Thẩm, đừng bận tâm đến bảng tuần nguyên tố nữa, mắt giải quyết vấn đề ăn thịt heo quan trọng hơn!”

“Hiện tại tinh thần học tập cao nhất tên là Vương Vũ Hoa, cô cũng là học viên công nông binh. Theo lời cô , cô thể chọn học đại học, chính là vì gia đình họ nghèo nhất và khổ nhất, cần cải thiện nhất. Quê hương họ thật sự ở một nơi nghèo khó mà ông thể tưởng tượng , nền tảng văn hóa yếu kém, bằng thành phố.”

 

 

Loading...