Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-02-06 05:04:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Niệm sáng sớm thức dậy thấy cha đang ăn sáng ở lầu, quả nhiên tinh thần hơn hẳn.

 

"Cha!"

 

Thẩm Cương Nghị thấy cô xuống lầu, mỉm xoa xoa đầu cô, đó đưa ly sữa mạch nha pha xong cho cô.

 

"Dậy ? Ăn sáng ."

 

"Cha, cha về để đưa con học đúng ạ?"

 

Thẩm Cương Nghị cứng miệng, trả lời cô vô cùng khẳng định: " ."

 

Sau khi Thẩm Niệm thấy câu trả lời khẳng định của cha , rõ ràng việc ăn sáng, ngoài, thậm chí đến cổng trường đều hăng hái.

 

"Bé ngoan!"

 

Giọng của Thẩm Âm truyền đến từ phía , Thẩm Niệm sự đồng hành của Thẩm Âm cũng thuận lợi bước khuôn viên trường.

 

"Đi thôi, chị đưa em ."

 

"Tiểu Âm, bé ngoan nhờ cháu chăm sóc nhé."

 

"Bé ngoan tiếp xúc nhiều với bên ngoài, cháu dẫn dắt em nó thêm chút nhé."

 

Ngụy Thục Phấn trong lòng thực sự chút yên tâm, mặt Thẩm Phú Quý càng đầy vẻ sầu muộn, cháu gái đột nhiên học, ông vẫn kịp thích nghi.

 

"Bà Thẩm bà cứ yên tâm , bé ngoan cháu ạ."

 

Thẩm Âm vỗ n.g.ự.c cam đoan với Ngụy Thục Phấn, Ngụy Thục Phấn tin tưởng cô bé, hai đứa con gái ở bên cũng thể chăm sóc lẫn .

 

"Bé ngoan , cơm trưa bà để trong cặp sách cho cháu đấy."

 

"Buổi trưa cháu nhớ mang căng tin hâm nóng ?"

 

"Còn cả tiền tiêu vặt nữa, cháu luôn mang theo bên , nếu đói thì cháu căng tin mua đồ ăn."

 

"Bình nước cũng đổ đầy nước ấm , nếu hết thì cháu nhớ lấy nước đấy."

 

"Nhớ ?"

 

Ngụy Thục Phấn khâu một cái túi nhỏ bên trong quần áo của cô, hơn nữa cái túi nhỏ còn cúc bấm, chuyên dùng để đựng tiền.

 

"Con nhớ ạ."

 

Thẩm Niệm một chút cũng chê bà nội lải nhải, đợi bà nội dặn dò xong, cô hôn bà nội một cái cùng Thẩm Âm trường.

 

Cô thì chẳng chút áp lực tâm lý nào, nhưng bốn lớn ở nhà thì trong lòng luôn thấp thỏm lo âu cho cô.

 

"Về thôi."

 

Về đến nhà, Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn lúc mới hỏi Thẩm Cương Nghị chuyện Thượng Hải.

 

"Thằng hai, sáng nay lông mày con cứ nhíu suốt, Chi Chi cũng lời nào, xảy chuyện gì ?"

 

Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn cực kỳ hiểu con trai , chỉ là lúc sáng vì mặt cháu gái nên mới hỏi.

 

"Con ạ."

 

Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn trừng mắt một cái, Thẩm Cương Nghị lúc mới thành thật kể chuyện.

 

Chương 431 Thẩm Cương Nghị gặp nguy hiểm

Thẩm Cương Nghị lúc xuất phát Thượng Hải vốn dĩ là buổi sáng, đó vì đưa Thẩm Niệm mua cặp sách nên mới đổi sang buổi chiều, nhờ mà thoát một kiếp nạn.

 

"Ngày con xuất phát một cây cầu sập ạ."

 

"Có ít rơi xuống."

 

" lúc thời gian sập cầu là buổi trưa, nếu sáng hôm đó con xuất phát thì đúng lúc con cũng đang ở cầu ạ."

 

Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn thấy lời của Thẩm Cương Nghị thì tim suýt nữa ngừng đập, sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-522.html.]

 

"May quá, may mà con xuất phát buổi sáng."

 

"Mẹ bảo bé ngoan là ngôi may mắn của nhà mà, đa tạ là bé ngoan."

 

Thẩm Cương Nghị là một đàn ông to lớn cũng thấy sợ hãi, nếu cũng ở cầu thì hiện tại mồ yên mả .

 

"Cũng may hôm đó cùng hai con mua cặp sách."

 

"Nếu chuyện gì, em......."

 

Phương Chi nhịn nấc lên, cô kìm nén cảm xúc cả một buổi sáng, bây giờ mới bộc phát .

 

"Không , mà."

 

Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn trong lòng cũng sợ hãi, họ thể tưởng tượng nổi nếu thằng hai chuyện gì thì cái nhà sẽ thành bộ dạng thế nào.

 

" là lời xưa sai, đàn ông thương vợ yêu con thì vận may sẽ ."

 

"Tiền là kiếm bao giờ hết, con hãy dành nhiều thời gian hơn cho vợ con."

 

Trong lòng Thẩm Cương Nghị cũng cảm thấy như , nếu ngày hôm đó vì sợ con gái thất vọng mà cùng vợ con dạo phố.

 

Thì hiện tại tính mạng của cũng chẳng còn, lấy cơ hội đây trò chuyện cùng gia đình.

 

" đúng đúng, tiền là kiếm bao giờ hết."

 

"Sau con lái xe cũng lái chậm thôi, chú ý tình hình phía ."

 

Ngụy Thục Phấn vội vàng an ủi nhà, Thẩm Cương Nghị lái xe tải vốn dĩ cẩn thận, cũng chính thói quen cẩn thận bao nhiêu năm nay giúp tránh ít rủi ro.

 

"Mẹ, cứ yên tâm ạ."

 

Thẩm Niệm ngày đầu tiên học thì hề cha suýt nữa thì mất mạng, cô là học sinh chuyển trường, đột ngột chuyển lớp 11 nên chút thích nghi.

 

Đây vốn dĩ là một tập thể, đều quen , cô chuyển cứ như một ngoài cuộc .

 

Cũng may Thẩm Âm ở đó, Thẩm Âm dẫn dắt cô kết bạn, những bạn học chơi với Thẩm Âm đều sẵn lòng chơi cùng cô.

 

Sau một ngày, Thẩm Niệm dựa tài ăn tích lũy nhiều năm của thiết lập tình bạn với vài bạn nữ.

 

Vừa tan học Thẩm Niệm thấy Ngụy Thục Phấn, Thẩm Phú Quý cùng Thẩm Cương Nghị, Phương Chi đang đợi ở cổng trường.

 

"Ông bà nội! Cha !"

 

Thẩm Niệm nắm tay Thẩm Âm chạy , Ngụy Thục Phấn một ngày thấy cháu gái , nên nhớ nhung lắm.

 

"Ôi chao, bé ngoan ơi. "

 

"Thế nào ? Hôm nay học ? Cùng các bạn chung sống ?"

 

"Tốt ạ, con ."

 

Thẩm Niệm , cứ tinh thần của cô là ngay, chỉ cần cô thể thể nhảy, thì chứng tỏ hôm nay cô gặp chuyện gì .

 

"Tốt , Tiểu Âm đến nhà bà Thẩm ăn cơm nhé."

 

Thẩm Âm đồng ý ngay, cha cô vẫn tan , một ở nhà cũng buồn chán.

 

Thế là cô về nhà một tờ giấy để cho cha , rõ ăn cơm xong Thẩm Cương Nghị sẽ đưa cô về, bảo cha cần lo lắng.

 

Thẩm Âm để mảnh giấy thao tác thường xuyên , cô hễ nhà là Thẩm Quốc Huy và Lương Hân Kỳ cần xem cũng cô chạy .

 

Để mảnh giấy xong, Thẩm Âm lúc mới theo Thẩm Niệm về nhà ăn cơm.

 

Cha tung tích của là một chuyện, nhưng báo cáo rõ ràng là một chuyện khác.

 

Để tránh ăn đòn, Thẩm Âm vẫn thành thật.

 

 

Loading...