Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 484

Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:57:53
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Em còn mang về cho ông bà nội Chu, ông bà nội Võ, còn chú Trương và nữa.”

 

Thẩm Niệm mang cá của thôn Thẩm gia về cho ở Thủ đô nếm thử, Thẩm Minh Lãng xuống rửa sạch chân cho cô bé.

 

“Đợi khi đến bắt cũng muộn, lúc đó bắt mang về mới tươi, đủ cho chúng ăn .”

 

“Dạ, khi đến bắt tiếp!”

 

Thẩm Chính đám trẻ sông, đó nhíu mày, Thẩm Niệm... vẫn như .

 

“Đi thôi.”

 

Thẩm Chính dắt Thẩm Âm về, Thẩm Niệm Thẩm Minh Lãng đưa , Thẩm Minh Hiên xách xô nước chạy lạch bạch theo .

 

Vừa về đến nhà, Ngụy Thục Phấn thấy tâm trạng cũng trở nên rạng rỡ hẳn lên, thế là theo lời dặn của Thẩm Niệm, bà đưa một con cá cho Thẩm Chính và Thẩm Âm mang về.

 

“Bà nội Thẩm, bọn cháu lấy ạ.”

 

“Ông nội cháu tối nay cả nhà ăn cơm chung, bà cứ nấu luôn ạ.”

 

Tối nay hai nhà định ăn cơm cùng , thế nên Thẩm Chính cũng mang về, trực tiếp để Ngụy Thục Phấn nấu luôn.

 

“Được, tối nay chúng nấu ăn.”

 

“Ông bà Minh của các cháu cũng đến, ông bà Minh nhớ các cháu lắm đấy.”

 

“Vâng ạ.”

 

Thẩm Niệm còn đang định tìm cơ hội đến chuồng bò cơ, cô vạn ngờ ông bà Minh đến nhà ăn cơm.

 

nghĩ cũng đúng, ông bà nội Chu và ông bà nội Võ đều xe chuyên dụng đón về Thủ đô .

 

Người trong thôn bây giờ ai dám bắt nạt những ở chuồng bò nữa, chỉ sợ đắc tội với họ.

 

Cuộc sống của ông bà Minh trong thôn chắc chắn cũng hơn nhiều, thậm chí đôi khi dân làng còn cùng họ trò chuyện nọ.

 

Việc cũng tự do hơn , trong thôn hoạt động gì cũng sẽ mời họ cùng tham gia.

 

Lương Hân Kỳ tan sớm, xách một miếng thịt lớn đến nhà giúp chuẩn bữa tối, Phương Chi và Lương Hân Kỳ hai chị em nấu cơm trò chuyện, đừng là sảng khoái đến nhường nào.

 

Thẩm Niệm và Thẩm Âm ôm Mao Mao chơi, chim nhỏ cây cũng lớn , còn thêm cả chim non mới.

 

“Em mang cả Mao Mao và chim nhỏ Thủ đô.”

 

Thẩm Niệm trở về nhất định mang Mao Mao và chim nhỏ theo, nếu mang , ở Thủ đô cô sẽ nhớ lắm.

 

“Cậu mang tớ cùng luôn .”

 

Thẩm Âm cũng theo cô, Thẩm Quốc Huy bước chân cửa suýt chút nữa thì trẹo chân.

 

Con gái ... con đừng diễn trò nữa mà.

 

Đợi thêm vài tháng nữa ? Ở nhà chỗ nào con hài lòng ?

 

Trong lòng Thẩm Quốc Huy lo lắng khôn nguôi, con gái lúc nào cũng chỉ ngoài, thế ông xin phục chức sớm hơn .

 

“Khụ khụ!”

 

“Ba!”

 

“Ừm, con thế?”

 

“Con Thủ đô với Bảo Bối ạ.”

 

“Không , Bảo Bối ở Thủ đô nhiệm vụ học tập nặng nề, con ai chăm sóc con?”

 

“Đợi năm ba đưa con .”

 

Thẩm Âm cũng thấy đúng, cô cũng nỡ rời xa cha , chỉ là thôi.

 

“Dạ , hứa đấy nhé.”

 

“Ừ, hứa .”

 

Thẩm Âm rõ chuyện trong nhà cho lắm, lúc Thẩm Quốc Huy và Lương Hân Kỳ nghỉ việc về thôn Thẩm gia, cô mới một tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-484.html.]

 

Cô cứ ngỡ cha đưa cô Thủ đô chơi, cô vạn ngờ sẽ sống ở Thủ đô, ước mơ xa rời Thẩm Niệm cuối cùng cũng sắp thành hiện thực.

 

“Tiểu Huy đến ?”

 

“Chú, thím ạ.”

 

“Ơi, mau , ba cháu ?”

 

“Ba cháu đang ở đại đội tán gẫu ạ, lát nữa ông qua.”

 

Ông tam thúc công đang ở đại đội, Ngụy Thục Phấn ngay đang bàn chuyện chính sự với ông nhà , nên cũng hỏi nhiều.

 

“Được, cháu , chuyện với chú hai.”

 

Thẩm Quốc Huy cũng khách sáo, trò chuyện với Thẩm Cương Nghị, Thẩm Minh Lãng và Thẩm Chính cũng thể tham gia góp vui vài câu.

 

“Nhìn kìa! Ba!”

 

“Bảo Bối, chúng chân núi chơi ?”

 

“Dạ!”

 

Thẩm Minh Hiên dẫn hai cô bé chân núi chơi, đừng Thẩm Minh Hiên ngày thường huyên thuyên ồn ào, nhưng khi chăm sóc khác thì hề sơ suất chút nào.

 

“Tiểu Hiên! Cháu trông chừng Bảo Bối và Tiểu Âm cho kỹ đấy nhé!”

 

“Cháu bà nội!”

 

Thẩm Minh Hiên trai 16 tuổi , chuyện gì nên chuyện gì nên trong lòng đều tính toán.

 

Cậu t.ử chân truyền của ông nội Võ, ông bà nội Võ coi như cháu ruột mà dạy dỗ, nhiều chuyện trong lòng thông suốt lắm.

 

Ồn ào chẳng qua là vì tính cách vốn thế, nhưng nếu thật sự tinh tế, cũng chẳng thể trở thành một bác sĩ giỏi .

 

Chương 400 Gần mực thì đen gần đèn thì rạng

 

Thẩm Niệm nhổ ở mấy củ "củ cải" mang về, về đến nhà chạy đưa cho Thẩm Cương Nghị xem.

 

“Ba! Ba !”

 

Thẩm Cương Nghị: “!!!”

 

“Khụ, con tự mang cất cho kỹ.”

 

“Dạ.”

 

Thẩm Niệm mang về phòng cất, cô mang về Thủ đô, mang về cho các viện sĩ nấu canh củ cải uống.

 

Thẩm Quốc Huy giả vờ như thấy, ông kiến thức rộng rãi, đời nào nhận đó là thứ gì, chẳng qua trong lòng đều tự hiểu với thôi.

 

Ông tam thúc công và Thẩm Phú Quý cũng về, mấy đàn ông đang trò chuyện, Thẩm Niệm híp mắt đem một củ "củ cải" tặng cho ông tam thúc công.

 

“Con cứ giữ lấy , ông .”

 

“Tam thúc công! Ông ạ?”

 

Thẩm Quốc Huy ba một cái, con trong nhà thứ như thế nhỉ?

 

“Có, tam thúc công cái gì cũng .”

 

Ông tam thúc công vuốt râu vẻ sâu xa, Thẩm Niệm lập tức hào hứng hẳn lên.

 

“Tam thúc công, ông cho cháu xem với.”

 

“Được, con sang nhà ông, ông cho con xem.”

 

Thẩm Quốc Huy: “!!!”

 

Lại còn thật !

 

Thẩm Quốc Huy Thẩm Chính và Thẩm Âm, hai đứa trẻ bình tĩnh, hóa cả nhà chỉ ông và vợ là ?

 

Lương Hân Kỳ bưng thức ăn , ông tam thúc công vẫn đang về chủ đề , nhưng Lương Hân Kỳ cũng bình tĩnh.

 

 

Loading...