Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 468

Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:48:53
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Thục Phấn từng đến hiện trường thi đấu bao giờ, thật bà chỉ xem cho thôi.

 

“Mẹ, Tiểu Tập thể một xem thi đấu.”

 

“Con và Nghị , thể cùng Tiểu Tập xem thử.”

 

Ngụy Thục Phấn mặt rạng rỡ nụ , sự sắp xếp bà thấy ! Bà mở mang tầm mắt ở những nơi lớn lao.

 

“Thành!”

 

Phương Ân Tập cũng về, Ngụy Thục Phấn sẽ cùng đến hiện trường thi đấu, chút căng thẳng trong lòng cũng giảm bớt phần nào.

 

Có bà Thẩm ở đó, nhất định thể cần lo lắng gì mà tham gia thi đấu.

 

Ngụy Thục Phấn ở cái nhà chính là cột trụ vững chắc, hễ là chuyện bà tay thì chuyện gì thành công.

 

Từ khi Thẩm Niệm nũng nịu với Ngụy Thục Phấn, Ngụy Thục Phấn cũng giảm bớt thời gian ngoài của , cơ bản bà đều ngoài buổi sáng chơi với ba đứa cháu trai.

 

Buổi chiều liền về nấu đồ ngon cho Thẩm Niệm, kẻo cháu gái bảo bối của bà trong lòng thấy bỏ rơi.

 

Chút tính toán nhỏ nhặt trong lòng Thẩm Niệm, Ngụy Thục Phấn rõ mồn một, thì Thẩm Niệm cũng là trẻ con.

 

Thấy các trong nhà chơi dắt theo, nó thể vui vẻ mới là lạ.

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa:

 

Rất nhanh thời gian đến tháng 8, ngày Phương Ân Tập thi đấu.

 

Ngụy Thục Phấn từ sớm mặc đồ chỉnh tề tinh tươm cùng Phương Ân Tập đến hiện trường thi đấu, bà xem Phương Ân Tập thi đấu mà cứ như xem cuộc họp trọng đại nào đó .

 

Vẻ mặt mặt nghiêm túc hơn bất cứ thứ gì, hận thể thế Phương Ân Tập lên sân trực tiếp cướp lấy cúp về.

 

Phương Ân Tập: “........”

 

Bà nội Thẩm, bà thật sự cần như thế.

 

Nếu Ngụy Thục Phấn mà cướp cái cúp thật, ban tổ chức thể trực tiếp phán Phương Ân Tập gian lận luôn .

 

“Tiểu Tập con đừng căng thẳng, thắng thua đều cả.”

 

“Đây đều là chuyện bình thường thôi.”

 

Ngụy Thục Phấn an ủi Phương Ân Tập, Phương Ân Tập đôi bàn tay run rẩy vì căng thẳng của Ngụy Thục Phấn mà rơi trầm tư.

 

“Bà nội Thẩm, con căng thẳng ạ.”

 

Cậu bé thật sự căng thẳng, thời gian qua sự chỉ dẫn của viện sĩ Lôi, kiến thức chuyên môn cũng như kho tàng kiến thức của sâu sắc hơn nhiều.

 

“Tốt , con thi cho nhé.”

 

Ngụy Thục Phấn miệng thì , nhưng bà nhấc nổi bước chân, chân bà bủn rủn .

 

Ngụy Thục Phấn hít một thật sâu, bà Ngụy Thục Phấn sống hơn nửa đời , chút chuyện nhỏ tính là gì.

 

Ngụy Thục Phấn điều chỉnh cảm xúc của , ngoài phòng thi chờ đợi, tay còn cầm bình nước của Phương Ân Tập.

 

Hiện giờ cuộc thi tổ chức trong trường học, phụ đều chờ bên ngoài, hiện trường thi đấu.

 

Đây cũng là để ngăn chặn hành vi gian lận, kẻo công bằng với các thí sinh khác.

 

“Cái thi bao lâu nhỉ?”

 

“Mất ba tiếng ạ.”

 

Ngụy Thục Phấn thấy lâu như càng thêm lo âu, bà cũng nếu Phương Ân Tập phát huy , bà ăn thế nào với ông bà thông gia cho nữa.

 

đứa trẻ tính tình nhạy cảm yếu đuối, vạn nhất tổn thương tâm hồn, chẳng sẽ càng thêm cô độc ?

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cuộc thi cũng kết thúc.

 

“Tiểu Tập, thế nào ?”

 

“Có uống nước ?”

 

Ngụy Thục Phấn thấy lời nào cúi đầu , trong lòng lập tức lộp bộp một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-468.html.]

 

“Tiểu Tập , cũng cả.”

 

“Con còn trẻ mà, còn nhiều cơ hội.”

 

“Bà nội Thẩm, câu cuối cùng hình như con lắm.”

 

Phương Ân Tập chút nản lòng, cúi đầu giọng buồn rượi, Ngụy Thục Phấn lo lắng bao nhiêu!

 

“Không , đây cũng chuyện gì lớn, thi một nữa là .”

 

Ngụy Thục Phấn vội vàng an ủi bé, kẻo rơi trạng thái tự phủ nhận bản .

 

“Con nghĩ xem, khác còn cách nào tham gia cuộc thi loại .”

 

“Con như thế hơn nhiều .”

 

Phương Ân Tập an ủi, cuộc thi cũng kết thúc, kết quả lát nữa sẽ , giờ buồn cũng vô dụng.

 

“Kết quả cuộc thi là buổi chiều mới ?”

 

“Dạ.”

 

“Vậy chúng ăn cơm .”

 

“Dạ.”

 

Ngụy Thục Phấn dắt ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh, hôm nay Ngụy Thục Phấn hào phóng vô cùng, đặc biệt bỏ tiền phiếu của an ủi Phương Ân Tập.

 

Buổi chiều kết quả cuộc thi cũng , khi Phương Ân Tập cầm chiếc cúp hạng nhất bước .

 

Lúc nên lời là Ngụy Thục Phấn........

 

“Tiểu Tập, con bảo câu cuối cùng ?”

 

“Dạ đúng ạ, đó là đề toán cấp ba, giám khảo con thành một nửa .”

 

“Các thí sinh khác đều thành , cho nên con thắng .”

 

Ngụy Thục Phấn: “.......”

 

Hóa mới là kẻ ngốc.

 

“Vậy thì ! Đây đúng là chuyện đại hỷ mà!”

 

“Ông bà, cha con chắc chắn sẽ vui lắm!”

 

Ngụy Thục Phấn vỗ đùi một cái, não bộ cũng thông suốt , chỉ cần thắng là , bà cũng chẳng quan tâm quá trình thế nào nữa.

 

“Cái cúp bằng thủy tinh ?”

 

“Dạ.”

 

“Vậy thì bảo quản cho , đừng để vỡ nhé.”

 

Đây là vinh dự đấy, nếu vỡ bà cũng thấy tiếc cho Phương Ân Tập, Phương Ân Tập gật đầu, bé chắc chắn sẽ bảo quản .

 

Đây là đầu tiên bé tham gia thi đấu, đầu tiên nhận cúp, bé trân trọng hơn bất cứ ai.

 

Hơn nữa bé còn mang về cho ông bà, cha xem, họ chắc chắn sẽ vui lắm.

 

Ngụy Thục Phấn kìm nén sự xúc động và niềm vui trong lòng, thế là lập tức bưu điện gọi điện thoại về tỉnh Cương.

 

Chương 387 Báo hỷ! Nhập ngũ

 

“Bà thông gia, là đây!”

 

“Á! Bà thông gia!”

 

Phương mẫu thấy giọng của Ngụy Thục Phấn lập tức xúc động hẳn lên. Họ đều hôm nay là ngày thi đấu của Phương Ân Tập.

 

Họ vẫn luôn đợi điện thoại, chỉ sợ bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng như thế .

 

cho bà , Tiểu Tập thi đấu đoạt giải nhất đấy!”

 

 

Loading...