trong lòng tự rõ thực sự cái gì.
Hạ Tịch Hy bóng lưng con trai thở dài một tiếng, bà chỉ hy vọng những gì con trai nghĩ đều như ý nguyện.
Thẩm Niệm hắt liên tục mấy cái, Lục Vệ Quốc và Ngô Đức Vũ đều tưởng cô bé cảm .
"Có mệt quá ?"
"Cháu mệt mà."
Thẩm Niệm cơ bản chỉ huy hai bọn họ việc, bản chỉ động động tay nhỏ, động động cái miệng, hoặc là đó.
"Vậy hắt mấy cái liền, là khám xem cho chắc."
Lục Vệ Quốc lo lắng hỏng cả , con trai cũng trạc tuổi Thẩm Niệm, trẻ con tầm tuổi mà ốm thì tội lắm.
"Vậy khám thôi."
Thẩm Niệm chạy vèo một cái ngay, cô bé đến phòng y tế sẵn tiện dạo vườn hoa ở lầu , còn cưỡi lên chiếc xe đạp mini nữa.
Hai cái chân nhỏ đạp hăng hái lắm, cô bé khám bệnh, sẵn tiện luôn bài tập vận động ngoài trời, một công đôi ba việc.
———
Thẩm Niệm vạn ngờ đợi lâu như mà vẫn thấy Chu Hoài An đến tìm , ngay lập tức Thẩm Niệm thấy giận .
Mình đợi đến hoa cũng tàn , kết quả là Hoài An mãi tới, chắc chắn là quên .
Hôm nay là sinh nhật 7 tuổi của Thẩm Niệm, cô bé càng cảm thấy tủi , trong lòng lẩm bẩm mắng Chu Hoài An lương tâm cả ngày.
Thẩm Niệm tức giận trở về nhà, khi thấy một chiếc xe quân sự đậu cửa nhà, cô bé liền tiến lên xem.
"Bé ngoan về đấy ?"
"Bà nội, ai đến ạ?"
"Cháu xem là ai kìa!"
Thẩm Niệm ngẩng đầu , đây chẳng là cô bé mới mắng thầm .......
Thẩm Niệm chột cực kỳ, nhưng đó liền nở một nụ thật tươi chạy lên phía , chống nạnh Chu Hoài An.
"Anh Hoài An, gạt ."
Thẩm Niệm mắng xong, liền kéo lấy Chu Hoài Lễ ở bên cạnh, ánh mắt đầy sự tra hỏi lộ liễu.
"Anh cũng gạt em."
Chương 341 Tủ lạnh và điều hòa
Chu Hoài Lễ khổ mà , đến tìm Thẩm Niệm lắm chứ, nhưng bố dám để tự cửa.
"Hừ."
Mắng xong hai em, Thẩm Niệm sà lòng ông bà nội Chu, chẳng thèm cho hai cơ hội giải thích.
"Bé ngoan, mau để bà nội Chu cho kỹ nào."
"Lâu như gặp cháu, bà nội Chu nhớ cháu phát điên ."
Ông bà nội Chu đối với cô bé vô cùng từ ái, Chu Chiến Uyên và Hạ Tịch Hy cũng kìm mà cô bé, gặp đứa trẻ là ba năm .
Lúc đó vẫn là một viên bột nhỏ mềm mại, ngờ hiện tại lớn thế , trở thành một tiểu thục nữ.
"Ông nội Chu, bà nội Chu."
"Bé ngoan còn nhớ chúng là ai ?"
Chu Chiến Uyên cố ý hỏi cô bé, cũng nghĩ Thẩm Niệm còn nhớ họ, vì lúc đó Thẩm Niệm còn quá nhỏ.
"Nhớ ạ, chú Chu, dì Chu."
Chu Chiến Uyên và Hạ Tịch Hy chút kinh ngạc về trí nhớ của cô bé, ngờ qua lâu như mà cô bé vẫn còn nhớ hai vợ chồng họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-412.html.]
Lúc đó cũng chỉ là khi Chu Hoài An, Chu Hoài Lễ rời khỏi tỉnh Cương, Thẩm Cương Nghị và Phương Chi dẫn Thẩm Niệm qua gặp mặt vội vàng một .
Lúc là đêm tối mịt mờ, cứ tưởng Thẩm Niệm quên từ lâu chứ.
"Vẫn còn nhớ cơ đấy."
"Bé ngoan nhớ mà."
Thẩm Niệm vô cùng tự tin, cô bé đều nhớ hết đấy nhé, đây là bố của Hoài An và Hoài Lễ.
Hạ Tịch Hy dịu dàng véo nhẹ cái má nhỏ của cô bé, đó liếc con trai lớn của , chê bai thu hồi ánh mắt.
Chỉ đó trộm, cũng lên đây chuyện với bé ngoan.
"Gầy gầy , gầy ít."
Bà nội Chu chỉ cảm thấy cô bé gầy , Thẩm Niệm vốn cân nặng luôn tăng đều cũng tự cảm thấy gầy.
" ạ, cháu gầy ."
"Tội nghiệp quá, bà nội Chu mang cho cháu bao nhiêu đồ ăn ngon đây."
"Xem , đây là sữa bột, đây là quần áo giày dép mua cho cháu."
"Còn sô cô la , kẹo và bánh ngọt cháu thích ăn nữa."
Thẩm Niệm thích ăn gì ông bà nội Chu đều rõ mồn một, chỗ nào họ rõ thì Chu Hoài An sẽ nhắc nhở.
"Cảm ơn ông nội Chu, bà nội Chu ạ."
"Bé ngoan thích lắm, nhớ nữa."
Cái miệng nhỏ của Thẩm Niệm ngọt c.h.ế.t , chẳng mấy chốc dỗ dành cho ông bà nội Chu vui mừng khôn xiết, ông nội Chu càng vang rộn cả căn nhà nhỏ.
"Hình như cao lên đúng ?"
"Chứ còn gì nữa, bé ngoan cao lên ít ."
Ngụy Thục Phấn gật gật đầu, Thẩm Niệm mới 7 tuổi, đừng cô bé má bánh bao, nhưng chiều cao hề tụt hậu. Cởi giày là cao 1m2 đấy.
"Cao lên , ."
"Cao lên mặc gì cũng , sức khỏe là quan trọng nhất."
Bà nội Chu kéo Thẩm Niệm dặn dò đủ thứ, hôm nay nhà họ Chu đặc biệt đến cùng đón sinh nhật với Thẩm Niệm, mỗi đều mang quà cho cô bé.
Không chỉ , Phó Quốc Huy một lúc cũng dẫn theo nhà đến khu đại viện, Trương Thư Ý sinh nhật cô bé cũng đến góp vui.
Thẩm Niệm hôm nay là tiểu thọ tinh, cô bé nhận quà vui vẻ nên cũng tha thứ cho Chu Hoài An .
Chu Hoài An đến là theo lưng cô bé, cô bé cũng theo rời, Thẩm Niệm giận đến mấy cũng tan biến hết.
"Đây là cái gì ?"
"Hộp nhạc."
Chu Hoài An tặng cho cô bé một cái hộp nhạc, thứ giá trị lắm.
Hộp nhạc màu xanh lam, bên in những hình vẽ khiêu vũ khác , đáy một cái công tắc, hễ mở là sẽ hát và xoay tròn.
Rất mắt, âm nhạc cũng .
Món quà của Chu Hoài An là tặng đúng tâm ý của Thẩm Niệm.
Con gái ở độ tuổi yêu cái , món quà yêu thích nhất gì khác ngoài những thứ .
Thẩm Niệm nhận quà, coi như là tha thứ cho sự biến mất và mất liên lạc của Chu Hoài An trong thời gian qua.
"Cảm ơn Hoài An."
Lễ phép cần Thẩm Niệm vẫn , Chu Hoài An ánh mắt dịu dàng cô bé, thấy cô bé cứ nghịch ngợm cái hộp nhạc mãi, trong lòng cũng vui lây.