"Thực sự thể ?"
"Mọi bình phản, là cứ định hãy tính?."
Phương Chi tuy sốt ruột, nhưng cũng nhà họ Chu vì chuyện của nhà họ Phương mà xảy biến cố gì.
Hạ Tịch Hi thấy lời của Phương Chi thì càng thêm tán thưởng bà , một phụ nữ đại cục trong lòng như Phương Chi thực sự hiếm .
"Yên tâm , từng bước một, sẽ cách thôi."
Phương Chi mỉm gật đầu, đúng , hiện giờ là một sự khởi đầu , từng bước từng bước một, từ từ chuyện sẽ lên thôi.
"Vâng, chúng từng bước một chậm rãi mà ."
Phương Chi mỉm tiễn nhà họ Chu lên xe, đối với hai đứa trẻ cũng dặn dò ít chuyện.
Chu Hoài An Chu Hoài Lễ đối với lời của bà đều coi trọng, đặc biệt là Chu Hoài An, đối với Phương Chi càng thêm tôn trọng.
"Về đến thủ đô chăm chỉ học hành, việc học lơ là."
"Đặc biệt là Tiểu Lễ, bài tập tản mạn."
"Dì Thẩm, dì yên tâm, con sẽ giám sát em trai ạ."
"Vậy thì , Tiểu An cháu cũng thế nhé, cứ mải học mà ăn cơm đúng bữa."
Chu Hoài An bóc mẽ mặt ông bà nội và cha cũng chút hổ, vội vàng hứa với Phương Chi.
"Con sẽ ạ... dì Thẩm."
"Thằng nhóc , còn ăn cơm đúng bữa thế hả?"
Chu mẫu nhịn cháu trai cả của , chuyện gì thế? Lúc cũng cái tật ?
"Bé ngoan cũng ở đó, cũng ai gọi cháu ăn cơm, cháu tự giác chứ."
Lời của Phương Chi thốt , đầu Chu Hoài An càng cúi thấp hơn, Chu Chiến Uyên và Hạ Tịch Hi liếc , đó con trai cả của .
Khá lắm con trai, trong lòng con hóa là giấu giếm cái tâm tư .
Chu Chiến Uyên nhịn mà đảo mắt trong lòng, thằng con cả của ông, đúng là trăm cái tâm cơ.
Lúc những ngày ở nông trường khó khăn thế cũng thấy nó kiều ngạo như , hiện giờ ngược cái thói kiều ngạo gì cũng lòi hết.
Đây là kiều ngạo, đây rõ ràng là bé ngoan gọi ăn cơm mà!
"Biết ạ... dì Thẩm."
Tai Chu Hoài An nhịn mà đỏ lên, nhà họ Thẩm mãi đến khi xe khuất cũng phát hiện điểm bất thường của .
Chu phụ Chu mẫu bình phản rời , giờ đây bốn vị tiền bối còn trong chuồng bò trở thành những thỏi vàng mười mà ai trong thôn cũng đeo bám.
Thẩm Chiêu Đệ thể tin nổi chiếc xe nhà họ Chu rời , kiếp ... tại thể khác biệt như .
Nhà họ Chu thể bình phản sớm tận 6 năm? Hơn nữa hai vị lão nhân nhà họ Chu cũng c.h.ế.t!
Còn cả Thẩm Hoài An Thẩm Hoài Lễ nữa, hóa là con cái nhà họ Chu!!!
Thẩm Niệm, vận may đến thế chứ? Leo lên nhà họ Chu!
Đó là nhà họ Chu mà!
Chu Chiến Uyên sẽ là tổng tư lệnh quân khu, Hạ Tịch Hi là cục trưởng cục giáo d.ụ.c!
Chu Hoài An và Chu Hoài Lễ chính là thái t.ử gia hàng thật giá thật ở thủ đô, bao nhiêu leo lên quan hệ.
Đặc biệt là Chu Hoài An, kiếp cô và chồng xếp hàng cả năm trời cũng gặp một gia chủ nhà họ Chu: Chu Hoài An.
Vậy mà sống ngay mí mắt suốt hơn hai năm trời! Mình mà chẳng phát hiện chút manh mối nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-410.html.]
Thẩm Chiêu Đệ chỉ thấy kiếp thật quá mỉa mai, cô thực sự ngày càng lòng tin nữa .
Cô thậm chí còn hoài nghi, kiếp thực sự thể sống hơn kiếp ?
Thẩm Chiêu Đệ chiếc xe ngày càng xa mà ngẩn hồi lâu, sự tồn tại của Thẩm Niệm chính là khắc tinh lớn nhất của cô kiếp !
Những thứ kiếp và gặp , Thẩm Niệm thể dễ dàng .
Ông trời ơi, cũng quá bất công .
———
Thẩm Niệm xong nghiên cứu liền chạy đến văn phòng Trương Thư Dịch gọi điện thoại về thôn họ Thẩm, Thẩm Phú Quý thấy loa phát thanh điện thoại từ thủ đô gọi về liền bỏ dở công việc trong tay chạy qua ngay.
"Ông nội ạ."
"Bé ngoan , thế cháu?"
Giọng điệu Thẩm Phú Quý vô cùng ôn tồn, cháu gái cưng của ông thật , bận rộn như thế mà vẫn quên gọi điện cho ông.
"Ông nội, Tiểu An ạ?"
"Thằng bé sáng nay cùng ông bà nội Chu của cháu về thủ đô , sắp tới là hai đứa gặp đấy."
Thẩm Phú Quý hớn hở kể cho con bé một vài chuyện của nhà họ Chu, Thẩm Niệm thấy ông bà nội Chu và Chu Hoài An Chu Hoài Lễ về thủ đô thì lập tức càng thêm vui mừng.
"Ông bà nội Chu của cháu về thủ đô chắc chắn nhiều việc ."
"Đợi nhà họ Chu định , tưởng rằng Tiểu An Tiểu Lễ cũng sẽ tìm cháu chơi thôi."
Thẩm Phú Quý con bé sốt ruột, nhưng lão Chu về thủ đô, là quan lớn như thế, chắc chắn một đống việc cần giải quyết.
"Dạ! Bé ngoan đợi ạ."
Thẩm Niệm và Thẩm Phú Quý ríu rít nhiều chuyện vụn vặt, cơ bản là Thẩm Niệm , Thẩm Phú Quý hớn hở đáp lời.
"Ông nội, con về ăn cơm đây ạ."
"Tốt , trời còn sớm nữa, mau về ăn cơm cháu."
"Dạ."
Thẩm Niệm cúp điện thoại, Thẩm Cương Nghị và Phương Chi là Thẩm Niệm gọi điện về liền đặc biệt chạy đến đại đội, nhưng kết quả Thẩm Phú Quý quên bẵng mất con trai và con dâu.
Chuyện đều xong, điện thoại cúp , lúc mới phát hiện con trai và con dâu đang chờ mòn mỏi.
"Cúp ạ?"
"Bé ngoan về ăn cơm , để chuyện tiếp nhé."
Thẩm Phú Quý lời cũng chút chột , ông chẳng dám là do mải chuyện vui quá mà quên mất hai .
Thẩm Cương Nghị và Phương Chi cũng nghi ngờ Thẩm Phú Quý, thấy con gái về ăn cơm , cũng chỉ đành đợi gọi điện chuyện tiếp.
Thẩm Phú Quý: "......."
Dọa c.h.ế.t ông già .
Thẩm Niệm hớn hở trở về nhà, con bé về đến nhà thấy chiếc tivi màn hình phẳng ở phòng khách!
"Tivi!"
"Bé ngoan về ?"
"Chiếc tivi là mới gửi tới đấy, còn cả chiếc xe đồ chơi nhỏ nữa."
Quốc gia chỉ gửi tivi cho Thẩm Niệm, mà còn gửi tới chiếc xe ô tô trẻ em đầu tiên sản xuất .
Chỉ điều chiếc xe ô tô trẻ em phòng nghiên cứu quân khu mượn , phía quân khu đang nghiên cứu loại xe quân sự kiểu mới, vẫn đang trong giai đoạn bảo mật."