Bành Y Y thể tưởng tượng cảnh nhà họ Chu trở đại viện, nhà họ Chu một hậu bối tài giỏi như Chu Hoài An.
Những trong đại viện, sẽ tuyệt vọng và lo sợ đến mức nào.
Chuyện của nhà họ Chu đồng nghĩa với việc ít gia đình sẽ điều tra, chỉ trong vòng một buổi chiều, đại viện mấy hộ gia đình đưa .
Không điều tra thì thôi, điều tra đào bới bao nhiêu chuyện, khiến cả đại viện xôn xao lo lắng.
Tham ô, thường xuyên liên lạc với nước ngoài, lén lút ăn buôn bán.
Thậm chí còn điều tra một mạng lưới đặc vụ cực lớn, đó chính là: buôn bán phụ nữ và trẻ em!!!
Điều tra từng tầng một, các thành phố hóa đều những "con sâu rầu nồi canh" buôn bán phụ nữ và trẻ em!
Đây đơn giản là một chuỗi thức ăn vô cùng thiện! Chuỗi thức ăn thật hảo!
Mà những trong chuỗi thức ăn , đều là của cơ quan nhà nước! Toàn bộ đều là đặc vụ!
Nhà họ Chu nắm trong tay nhiều bằng chứng tội phạm của kẻ thù như , thảo nào lúc đầu liên kết để tố cáo.
Những , định sẵn ý đồ là nhà họ Chu chỗ để trở , c.h.ế.t chỗ chôn!
Chỉ c.h.ế.t mới !
Chu Hoài An khi trả lời thẩm vấn xong, Phó Quốc Huy đưa về đại viện.
"Tiểu An..."
"Cô bà nội."
"Ôi, đứa nhỏ đáng thương của , chịu khổ , chịu khổ ."
Chu Nhã ôm lòng tới lui, gặp , Chu Hoài An giống như con thuyền trôi dạt biển tìm bến đỗ, cảm thấy vô cùng an tâm.
"Cô bà nội..."
"Không , , cô bà nội đây, ai dám bắt nạt cháu nữa!"
Chu Nhã đỏ mắt lau nước mắt cho Chu Hoài An, bà mấy năm gặp đứa nhỏ , ôm tới lui nỡ buông tay.
"Sao gầy thế hả cháu."
Chu Hoài An lúc tuy béo, nhưng cũng là một đứa trẻ gia đình nuôi dưỡng khỏe mạnh rắn rỏi.
mấy năm qua , cái vẻ ngông cuồng chịu khuất phục ngày xưa biến mất, đó là sự trầm mặc và cô độc.
Trẻ con nhà họ Chu, vốn dĩ đều sống phóng khoáng tự tại, nhưng luyện đến mức ngay cả dũng khí chính cũng còn nữa!
"Vào nhà chuyện , Tiểu An mấy tháng nay ở trong một căn nhà hoang ở ngoại ô."
"Chắc là chẳng giấc ngủ nào ngon."
Phó Quốc Huy hôm nay mới gặp , kéo hỏi chuyện hồi lâu.
Mới từ lời là tự ở trong căn nhà hoang ngoại ô suốt hơn nửa năm trời.
Một đứa trẻ, chẳng dũng khí từ , mà dám một sống trong căn nhà hoang bóng ở ngoại ô.
Ở một mạch hơn nửa năm, cũng chẳng sợ núi con thú rừng nào chạy xuống c.ắ.n c.h.ế.t .
"Ở ngoại ô? Cái ..."
Chương 337 Người dội gáo nước lạnh, lòng đáng sợ
Mẹ Phó (Chu Nhã) và Bành Y Y kìm đỏ mắt Chu Hoài An, cha Phó là một thô lỗ cũng khỏi nghẹn ngào nơi cổ họng.
Cứng họng nên lời, khô khốc đến khó chịu.
Hai phụ nữ trong nhà nên lời, chỉ sợ mở miệng sẽ khiến Chu Hoài An thấy thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-407.html.]
Cha Phó thở dài một tiếng, đưa tay vỗ vai Chu Hoài An.
"Vất vả cho cháu ."
"Sự nỗ lực của cháu giúp nhà họ Chu bình phản thành công."
"Ngày mai chú của cháu sẽ đưa đón cha cháu về, chức vụ của cha cháu phục chức ."
"Phía ông bà nội cháu và Tiểu Lễ quốc gia sẽ cử đón."
Chức vụ của ông nội Chu và bà nội Chu đương nhiên cũng phục chức, đặc biệt là tập tài liệu của nhà họ Chu lập công lớn!
Chức vụ và quyền lực của ông nội Chu và bà nội Chu khi trở về chắc chắn sẽ thăng thêm một bậc, cấp sẽ thảo luận đưa kết quả.
Cụ thể như thế nào cũng đợi về mới thể thực hiện.
"Cháu... cháu cũng đón cha ."
Chu Hoài An Phó Quốc Huy, gần ba năm gặp cha , gặp cha .
"Cháu bồi bổ cơ thể , quân y cháu suy dinh dưỡng."
Phó Quốc Huy lo lắng cơ thể chịu nổi, nhưng cha Phó thấy vẻ khẩn thiết trong mắt Chu Hoài An, vẫn đồng ý.
"Cứ để nó ."
Cha Phó đồng ý để , cho cùng còn hơn là để ở nhà sốt ruột chờ đợi.
"Được, tối nay cháu ngủ một giấc thật ngon, nuôi dưỡng tinh thần."
Tin tức Chu Hoài An về đại viện ít , khoảnh khắc thực sự cảm nhận chuyện nhà họ Chu bình phản là thật.
Nếu thì Chu Hoài An vốn dĩ c.h.ế.t , thể quang minh chính đại bước đại viện chứ?
Nhà họ Chu bình phản , bầu trời thủ đô e rằng sắp đổi !
———
Thẩm Niệm chuyện của nhà họ Chu, con bé dồn tâm trí việc nghiên cứu của , vì mục đích là để một mùa hè dễ chịu.
Khi nửa tháng Chu Chiến Uyên và vợ Hạ Tịch Hi đón từ nông trường về thủ đô, Phó Quốc Huy mới tới nhà một tiếng.
Ngụy Thục Phấn nhà họ Chu bình phản xong thì mừng rỡ khôn xiết, thế thì , gia đình lão Chu bọn họ cũng đoàn tụ .
"Bé ngoan đang ở Viện Hàn lâm khoa học ạ?"
" , con bé nghiên cứu ."
Phó Quốc Huy con gái nuôi của đang ở Viện Hàn lâm khoa học thì đành thôi, vốn dĩ ông còn đưa Thẩm Niệm đến đại viện chơi.
Nhà của gia đình họ Chu cũng trả , Chu Chiến Uyên và Hạ Tịch Hi về thủ đô phục chức ngay lập tức.
Chu Chiến Uyên về quân khu thủ đô báo danh, Hạ Tịch Hi về cục giáo d.ụ.c.
Chỉ điều sức khỏe của hai tổn thất lớn, nên quốc gia cho họ nghỉ ngơi hưởng lương một tháng, tiền lương của mấy năm cũng bù đắp cho hai vợ chồng.
Chu Hoài An cũng theo cha về nhà họ Chu, hai vợ chồng đưa Chu Hoài An chuẩn đón ông nội Chu, bà nội Chu và Chu Hoài Lễ về thủ đô.
Đồ đạc trong nhà còn hình thù gì nữa, hai vợ chồng trở về căn nhà họ Chu, mớ hỗn độn còn sót khi tịch thu nhà năm đó, trong lòng khỏi xót xa.
Ngày xưa gia đình họ sống ở đây, những thứ đều là tâm huyết của gia đình họ.
"Mọi chuyện qua ."
Chu Chiến Uyên vợ , Hạ Tịch Hi mỉm gật đầu, chuyện qua .