Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 351

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:29:32
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vợ chồng họ Chu thấy hai đứa cháu nội đến thì vội vàng kéo chúng trong.

 

“Chu thúc, Chu di, hai cứ ăn cơm .”

 

“Lát nữa cháu sẽ đưa bọn trẻ sang học bài, tối cháu đưa Tiểu An, Tiểu Lễ về.”

 

Thẩm Cương Nghị dặn dò vài câu rời , còn về gỡ xương cá cho con gái nữa.

 

“Được, .”

 

Hai đứa cháu thể ăn cơm cùng hai già , vợ chồng họ Chu vui mừng đến nhường nào.

 

Bữa cơm vợ chồng họ Chu ăn , sáu trong lán bò càng thêm ăn ý khi gắp hết những miếng thịt ngon bát của hai đứa trẻ.

 

Chương 291 Tiền thưởng, hợp đồng

 

“Ăn nhiều , Tiểu An Tiểu Lễ ăn nhiều .”

 

“Cẩn thận xương ?”

 

Trong lán bò là tiếng lẩm bẩm dặn dò của Chu mẫu, nhưng cái khí bữa cơm đoàn viên bình thường là điều mà nhà họ Chu mấy năm nay từng .

 

Ăn no tắm rửa xong, Phương Chi và Thẩm Cương Nghị cũng đưa ba đứa trẻ đến lán bò.

 

Thẩm Niệm quen đường thuộc lối trèo lên giường gạch, lớp học nhỏ của cô bé nhanh ch.óng bắt đầu.

 

Còn Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên đầu tiên đến học, mấy vị trưởng bối liền tỉ mỉ tìm hiểu tình hình học tập của hai em.

 

“Tiểu Lãng, Tiểu Hiên học khá đấy chứ.”

 

Mấy vị trưởng bối kiểm tra một lượt cũng chút ngạc nhiên, hai đứa trẻ tuy thông minh xuất chúng như Thẩm Niệm.

 

cũng lanh lợi hơn hẳn những đứa trẻ bình thường, và điều quan trọng nhất ở hai đứa trẻ là sự dẻo dai.

 

Điểm quan trọng trong việc học tập, chúng đủ thông minh nhưng đủ kiên nhẫn, sẵn sàng “quyết chiến” với đề bài đến cùng.

 

“Hay là cứ dạy thử xem? Trước tiên tìm năng khiếu lớn nhất của hai đứa trẻ là gì .”

 

Vũ thúc đề nghị, đều ý kiến, quả thực cần tìm năng khiếu lớn nhất của hai đứa nhỏ mới tập trung bồi dưỡng từ đó.

 

“Được, cứ thử xem .”

 

Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên thầm than trong lòng, cuộc sống tươi của họ sắp kết thúc .

 

———

 

Chẳng mấy chốc đến ngày khai giảng của Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên và Chu Hoài An. Sáng sớm tinh mơ, ba đứa trẻ theo Thẩm Cương Nghị và Phương Chi khỏi cửa.

 

Hai dẫn Chu Hoài An nhận đường, tan học ba đứa trẻ sẽ tự xe bò về nhà.

 

Thẩm Niệm và Chu Hoài Lễ ở nhà, Chu Hoài Lễ học theo dáng vẻ của trai , ghế Thẩm Niệm học bài.

 

“Chúng ngoài chơi , Lễ Vật?”

 

“Anh tớ trông học đủ 2 tiếng mới ngoài chơi.”

 

Thẩm Niệm: “......”

 

Thẩm Niệm thở dài một già dặn, khó quá mất! Cô bé thật sự là quá khó khăn .

 

Lần đầu tiên Thẩm Niệm một chi phối, nhưng cô bé đành lòng mắng Chu Hoài Lễ, dù trông Chu Hoài Lễ còn nhỏ hơn cả cô bé.

 

Chu Hoài Lễ ngoan ngoãn ghế cô bé, Thẩm Niệm đến mức chột , chỉ đành nghiêm túc học bài.

 

“Được .”

 

“Sao lời trai thế?”

 

“Ừm~ Anh tớ cũng lời Bảo mà.”

 

Cậu lời trai, nhưng nào trai cũng lời Bảo, Bảo bảo đều nấy.

 

Đương nhiên, ngoại trừ việc học ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-351.html.]

Thẩm Niệm Chu Hoài Lễ, đó nghĩ đến điều gì mà ánh mắt tràn đầy vẻ lém lỉnh.

 

“Vậy trai lời tớ.”

 

“Cậu cũng nên lời tớ nhỉ?”

 

Chu Hoài Lễ nhất thời cô bé xoay cho kịp phản ứng, đó gật gật đầu.

 

mà, tớ bảo trông chừng .”

 

trai lời tớ mà, cho nên cũng lời tớ.”

 

!”

 

Chu Hoài Lễ cô bé thuyết phục, hai đứa nhỏ lập tức ăn ý cùng chạy vội tìm Thẩm Âm chơi.

 

“Chậm thôi chậm thôi.”

 

“Bà nội! Cháu tìm chị Tiểu Âm đây!”

 

“Cháu học xong ?”

 

Ngụy Thục Phấn thời gian, mới học nửa tiếng chạy ngoài ?

 

Tối nay con dâu thứ hai về hỏi, tìm lý do gì cho cháu gái bây giờ?

 

“Vâng!”

 

Thẩm Niệm khẳng định chắc nịch là học xong, Chu Hoài Lễ cứ thấy gì đó sai sai, nhưng Thẩm Niệm kéo chạy mất .

 

“Chạy chậm thôi, về sớm mà ăn cơm nhé.”

 

“Biết ạ! Bà nội.”

 

Thẩm Niệm như con diều đứt dây lao ngoài, nhưng mới chạy một đoạn thì Lý Mai Hoa bắt quả tang.

 

“Đồng chí Thẩm Niệm nhỏ, cháu , bắt cháu học đủ 2 tiếng cơ mà.”

 

Thẩm Niệm ngơ ngác đầy mặt, Lý Mai Hoa cô bé với ánh mắt đồng cảm, đó đưa cả hai đứa trẻ về nhà.

 

Khá khen cho Phương Chi, bà còn để một chiêu , trực tiếp nhờ Lý Mai Hoa giám sát, cô bé còn chạy khỏi cửa 10 mét bắt về .

 

Thẩm Niệm bàn học mà vẫn còn ngẩn ngơ, Lý Mai Hoa mỉm với cô bé leo từ tường vườn ngoài.

 

“Bà nội, cháu bắt về .”

 

Ngụy Thục Phấn cũng chút kịp phản ứng, đó vội vàng an ủi cháu gái bảo bối.

 

“Bảo , cháu vẫn nên chăm chỉ học .”

 

“Đừng đấu trí với cháu nữa.”

 

Ngụy Thục Phấn cũng khâm phục cô con dâu thứ hai , nắm bắt trúng phóc những tâm tư nhỏ nhặt của cháu gái bà.

 

“Hừ~”

 

Thẩm Niệm còn thể nữa, chỉ đành học thôi!

 

Đợi Phương Chi về đến nhà là bắt gặp ngay ánh mắt oán trách của con gái , trong lòng bà lập tức thấy vui vẻ hẳn lên.

 

Chu Hoài An buổi tối cũng em trai kể chuyện Thẩm Niệm đ.á.n.h tráo khái niệm, trong lòng thêm nhận thức mới về sự nhanh trí của cô bé.

 

đó vẫn dặn dò em trai kỹ lưỡng một trận, bắt buộc để Thẩm Niệm học đủ 2 tiếng mới ngoài chơi.

 

Chu Hoài Lễ ngây ngô ghi nhớ tất cả lòng, chỉ cần Bảo học xong là họ chơi.

 

Chu Hoài Lễ nhớ kỹ, ngày hôm dù Thẩm Niệm dỗ dành thế nào Chu Hoài Lễ cũng chịu khỏi cửa.

 

Cậu ghi nhớ lời dặn của trai , còn Thẩm Niệm thì uất ức vô cùng, chỉ hận thể ăn luôn cuốn sách tay.

 

Tất cả là tại mấy cuốn sách , vì sách mà ngoài chơi, thì sẽ hết sách thế giới luôn!

 

Đến lúc đó chẳng còn lý do gì nữa! Bản cũng hạn chế nữa .

 

 

Loading...