Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:29:28
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được.”

 

Phương Chi dẫn em Chu Hoài An, Chu Hoài Lễ xem phòng, hai đứa trẻ thấy căn phòng sạch sẽ như mới thì chút thụ sủng nhược kinh.

 

“Sau các con ngủ ở đây, chăn đệm, bàn học đều là đồ mới cả.”

 

“Thẩm di, phòng , quá ạ.”

 

Chu Hoài An chút ngại ngùng, Phương Chi mỉm bế Chu Hoài Lễ lên, Chu Hoài Lễ đặc biệt thích lớn bế.

 

Chu Hoài An đây là phòng của Thẩm Minh Hiên, chiếm dụng phòng của khác.

 

Cậu và Chu Hoài Lễ một nơi che gió che mưa là thấy vui lắm .

 

“Đừng khách sáo với Thẩm di.”

 

“Nhà Thẩm di tuy đại phú đại quý gì, nhưng dì và Thẩm thúc của con đều công việc.”

 

“Con cứ yên tâm mà ở, đây chính là phòng của các con.”

 

“Tiểu Hiên vốn dĩ ngủ ở phòng , thằng bé nhát gan, tự ngủ một nửa đêm sẽ sợ hãi.”

 

Thẩm Minh Hiên thấy cũng , ánh mắt đầy oán trách đang vạch trần khuyết điểm của .

 

“Mẹ, .”

 

“Được , con là gan nhất .”

 

Phương Chi vội vàng dỗ dành con trai út, thằng bé đừng vẻ ngoài tranh giành, nhưng nếu thực sự bướng bỉnh lên thì còn khó đối phó hơn cả con gái.

 

“Nhường phòng cho và em trai ngủ nhé?”

 

“Được ạ! Đằng nào con cũng ngủ ở đây.”

 

Thẩm Minh Hiên hào phóng, chủ yếu là cũng quen với việc phòng khác ngủ nhờ.

 

Cậu cơ bản là bao giờ ở trong phòng , nơi sắp biến thành kho chứa đồ .

 

“Tiểu Hiên ý kiến gì, các con cứ yên tâm ở .”

 

Chu Hoài An cũng thấy yên tâm hơn, đến nhà khác mà để con cái nhà chủ chịu uất ức vì .

 

“Đây là khăn mặt và bàn chải đ.á.n.h răng mới.”

 

Ngụy Thục Phấn cầm khăn mặt và bàn chải mới mua , còn một cái chậu gỗ, đây là để cho hai em rửa mặt.

 

“Chậu gỗ bà nhờ thợ thủ công trong làng đấy, đồ mới.”

 

“Cảm ơn Thẩm bà nội.”

 

“Được , tắm rửa nghỉ ngơi .”

 

Ngụy Thục Phấn gọi bọn trẻ tắm, hai em vội vàng cầm quần áo vườn.

 

Vì đây là đầu tiên họ đến, Thẩm Cương Nghị bảo em Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên tắm cùng để quen với gian trong nhà.

 

Mấy đứa trẻ tắm xong liền ngủ sớm. Vốn dĩ Thẩm Cương Nghị còn định đưa hai đứa trẻ lán bò.

 

Thấy hai đứa nhỏ mệt đến mức ngủ say, tự lán báo một tiếng.

 

Chương 288 Cho Chu Hoài An học, lời tiếng trong thôn

 

Vợ chồng họ Chu thấy hai đứa cháu mệt đến mức ngủ say thì cũng vội, bảo Thẩm Cương Nghị cũng về nghỉ ngơi cho khỏe .

 

Đợi bọn trẻ ngủ say, Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn mới cùng Thẩm Cương Nghị, Phương Chi ở nhà chính bàn bạc về những sắp xếp tiếp theo.

 

“Các con định sắp xếp thế nào?”

 

“Cha , mấy ngày nữa là khai giảng , con định ngày mai đưa Tiểu An đến trường bài thi nhập học.”

 

“Xem thằng bé thể trực tiếp học lớp 4 cùng Tiểu Lãng .”

 

Ngụy Thục Phấn và Thẩm Phú Quý thấy sự sắp xếp cũng thấy kinh ngạc, dù họ cũng đoán .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-347.html.]

“Vậy còn Tiểu Lễ?”

 

“Tiểu Lễ thì ở nhà chơi với Bảo Nhi, đợi sang năm 6 tuổi cũng đưa học.”

 

“Tiểu Lễ nhất là năm nữa hãy học , để cùng khóa với Bảo Nhi cho bạn bè.”

 

Thẩm Niệm 4 tuổi , sinh nhật cô bé tháng 8, qua sinh nhật 6 tuổi là kịp kỳ khai giảng.

 

Thẩm Cương Nghị và Phương Chi gật đầu, chuyện vẫn nên bàn bạc với vợ chồng họ Chu thì hơn.

 

Dù con gái bạn là , nhưng họ thể vì con gái lỡ việc học của đứa trẻ khác.

 

“Vâng, tối mai chúng con sẽ sang bàn bạc với Chu thúc, Chu di.”

 

“Ngày mai con đưa Tiểu An thi ở trường.”

 

“Được.”

 

Mọi chuyện sắp xếp như . Ngày hôm , Chu Hoài An tin học thì chút thẫn thờ.

 

“Thẩm thúc, con... con ở nhà chăm sóc các em là ạ.”

 

“Ở nhà bà nội Thẩm của con lo liệu .”

 

“Thẩm thúc nhớ ông bà nội con từng thành tích học tập của con .”

 

“Có tài thì đừng lãng phí, em trai con cũng sẽ học.”

 

Chu Hoài An Thẩm Cương Nghị, đó gật đầu. Cha dặn , lời Thẩm thúc và Thẩm di.

 

“Cảm ơn Thẩm thúc.”

 

“Đi thôi, lên xe.”

 

Thẩm Niệm thấy họ cửa cũng theo, cô bé thì Thẩm Cương Nghị thể đồng ý.

 

“Chúng đến trường học, chơi .”

 

“Bảo , Bảo cổ vũ cho Tiểu An.”

 

Thẩm Niệm nhiệt tình, Thẩm Cương Nghị thấy cô bé thực sự nên mang theo luôn, dùng dây cố định buộc cô bé lên .

 

“Trời nắng thế , đưa Bảo Nhi và Tiểu An ngoài nhớ cho chúng uống nhiều nước .”

 

Phương Chi dặn dò một câu, treo bình nước lên Thẩm Cương Nghị, gật đầu đáp.

 

“Vâng.”

 

Ngụy Thục Phấn nỡ để cháu gái bảo bối về , nhưng bà ngăn nổi cháu gái ý định riêng của .

 

May là lên thị trấn, chứ nếu lên thành phố thì bà là đầu tiên đồng ý.

 

Ngụy Thục Phấn ngoài , Thẩm Niệm nhà thì bà ở nhà cũng thấy chán.

 

Hơn nữa Phương Chi ở đây, trong nhà còn mấy đứa trẻ cũng trông nom, bản bà cũng là yên .

 

“Bà ở nhà chăm hai đứa cháu mới ?”

 

Người trong thôn vốn tính tò mò, cũng xem thái độ của Ngụy Thục Phấn như thế nào.

 

“Thằng hai nhà đưa Tiểu An đăng ký học .”

 

“Con dâu đang ở nhà.”

 

Chà, đưa con nuôi học, nhà bí thư chi bộ đúng là hào phóng thật. Phải rằng học phí một năm cũng mất mấy đồng đấy.

 

Một mất 3 đồng, hai là 6 đồng, tiền đó thà để dành cho cháu ruột lấy vợ còn hơn.

 

“Không , nhưng nhà bà định nuôi như cháu ruột thật đấy ?”

 

“Sao nào? Tiêu tiền nhà bà chắc?”

 

“Bà và bí thư chi bộ tiền nhàn rỗi thế, đưa cho ba đứa cháu nội của bà .”

 

 

Loading...