Còn ánh mắt của Chu Hoài An lạnh lùng hung dữ, dường như sẵn sàng xông lên c.ắ.n c.h.ế.t đối phương bất cứ lúc nào.
Chương 278 Ôn Ngôn Ngọc thi đấu vật, bắt quả tang
“Buông .”
“Lại là một kẻ khó nhằn đây.”
Thẩm Minh Lãng cũng khách sáo đáp , Chu Hoài An thấy lời liền mím môi đầu chỗ khác.
“Đánh ! Chị Tiểu Ngư~”
Thẩm Niệm vẫy tay cổ vũ cho Ôn Ngôn Ngọc sân đấu, Ôn Ngôn Ngọc giấu cha lén chạy đến tham gia cuộc thi đấu vật.
“Đánh!!!”
Thẩm Niệm hét lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn vì phấn khích mà thịt má đều rung rinh, Ôn Ngôn Ngọc thấy tiếng cổ vũ của cô bé liền cảm thấy tràn đầy sức lực.
“Hà~”
Ôn Ngôn Ngọc lộn nhào một cái vật đối phương xuống đất, trọng tài tiến lên tạm dừng trận đấu, hỏi đối phương thể tiếp tục .
Cậu bé bò dậy tiếp tục, Ôn Ngôn Ngọc và đối phương túm lấy cánh tay , chờ thời cơ ngáng chân đối phương.
“Cố lên~~”
“Chị Tiểu Ngư~”
“Ha ha hê~ Đánh cho Niệm Niệm!”
Tiếng cổ vũ của Thẩm Niệm là rõ ràng nhất, cô bé chỉ cổ vũ bằng miệng mà chân tay cũng ngừng nghỉ, liên tục múa may cuồng.
Nhóm Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên vây quanh cô bé, dành cho cô bé đủ gian để trổ tài múa võ.
Bên trong đang thi đấu, bên ngoài thể thấy một đứa trẻ ngừng khua chân múa tay.
Thẩm Cương Nghị bên ngoài con gái còn phấn khích hơn cả đang thi đấu sân, khỏi bắt đầu hoài nghi.
Con gái thực sự thấy mệt ? Cái sức lực của cô bé còn khỏe hơn cả trâu nữa.
Phương Chi lắc đầu, thôi xong, con gái cô bay bổng .
“Em gái , Niệm Niệm định phát triển theo hướng nữ hán t.ử ?”
Phương Trí Quốc ướm hỏi một câu, Phương Chi lập tức tặng cho một ánh mắt: “Không đời nào.”
Phương Trí Quốc cái sức trâu của cháu ngoại , chuyện đúng là nha.
Trận đấu kết thúc, Ôn Ngôn Ngọc giành chiến thắng, nhận tấm bài thắt lưng của dũng sĩ nhỏ.
“Chị thắng , tặng em đấy.”
Ôn Ngôn Ngọc bá đạo đặt tấm bài thắt lưng vàng của dũng sĩ nhỏ lòng Thẩm Niệm, Thẩm Niệm ôm tấm bài vàng híp cả mắt.
“Chị Tiểu Ngư~”
“Ừm, thích ?”
“Thích ạ, Niệm Niệm thích lắm.”
Cô bé thích nhất là những thứ lấp lánh, Ôn Ngôn Ngọc đúng là tặng trúng ý cô bé .
“Vậy em giữ gìn cho cẩn thận, nếu em dám mất, chị sẽ đập em đấy.”
Ôn Ngôn Ngọc giơ nắm đ.ấ.m của lên, Thẩm Niệm hề sợ hãi, cô bé ở khu nhà tập thể quân đội cùng Ôn Ngôn Ngọc sớm quen .
“Cảm ơn chị Tiểu Ngư~”
“Niệm Niệm sẽ cất giữ thật kỹ, đợi chị đến lấy.”
“Khụ~ Đừng kể với cha chị là chị thi đấu đấy nhé.”
Ôn Ngôn Ngọc quên dặn dò cô bé, về nhà tuyệt đối đừng để lộ , nếu m.ô.n.g cô sẽ nở hoa mất.
“Chị Tiểu Ngư, là, là dì Ôn kìa~”
Thẩm Niệm trợn tròn mắt phụ nữ đang lưng Ôn Ngôn Ngọc, quân phục chỉnh tề, mái tóc ngắn gọn gàng.
Đây chẳng là dì Ôn của cô bé ?
“Đừng diễn trò đó với chị, đừng hòng hù dọa chị.”
Ôn Ngôn Ngọc tin, Thẩm Niệm hai con mắt trợn to như quả chuông đồng, cô bé hề hù mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-335.html.]
“Ôn! Ngôn! Ngọc!”
“Cái đệch!!!”
“Mẹ!!!”
Mẹ Ôn lạnh một tiếng, trực tiếp tung một cú vật vai quật Ôn Ngôn Ngọc xuống đất, đè c.h.ặ.t lấy cô.
“Không kể với chuyện gì cơ?”
“Không, gì ạ.”
“Ồ, thì là tấm bài vàng dũng sĩ nhỏ đây .”
“Không của con, thật sự của con, của Niệm Niệm đấy ạ.”
“Ồ, của Niệm Niệm , nào, Niệm Niệm.”
Thẩm Niệm sợ lắm, dì Ôn tuy đối xử với cô bé dịu dàng nhưng cô bé cũng chịu nổi cú vật như .
“Là, là của Niệm Niệm ạ.”
“Ai tặng cho Niệm Niệm thế?”
Mẹ Ôn đối xử với cô bé bằng giọng điệu dịu dàng hiền hậu, Thẩm Niệm thấy chị Tiểu Ngư nháy mắt với liền lập tức chạy biến.
“Oa oa oa oa....... Là chị Tiểu Ngư tặng ạ.”
“Mông Niệm Niệm , dì Ôn đừng đ.á.n.h.”
Thẩm Niệm chạy thành thật khai báo hết , đồ đúng là của cô bé, nhưng là chị Tiểu Ngư tặng cho cô bé.
Cô bé dối, đừng đ.á.n.h m.ô.n.g cô bé.
Mẹ Ôn câu trả lời ý, híp mắt đứa con gái đang đè .
“Ồ, là chị Tiểu Ngư tặng cơ đấy.”
“Bà già g.i.ế.c mày!”
“Mấy ngày mới nhắc nhở mày xong, hôm nay dám trốn tham gia thi đấu vật!”
“Mẹ!!! Con sai , con dám nữa !”
“Lúc nào mày chẳng sai , nhưng nào là mày dám !”
Ôn Ngôn Ngọc xách tai lôi về khu tập thể quân đội, Thẩm Niệm mếu máo ôm tấm bài vàng theo .
“Dì ơi~”
“Đừng đ.á.n.h chị, chị đau lắm.”
Thẩm Niệm sợ thì sợ thật, nhưng vẫn trượng nghĩa đến giải cứu Ôn Ngôn Ngọc.
Trước mặt Thẩm Niệm, Ôn vẫn nể mặt, buông tai Ôn Ngôn Ngọc , Ôn Ngôn Ngọc đau đớn xoa xoa cái tai của .
“Ngày mai sẽ xử mày.”
Ôn Ngôn Ngọc cảm kích Thẩm Niệm, may quá may quá, em gái hề bỏ mặc .
Chỉ cần Niệm Niệm cầu xin thì ông bà nội cô sẽ giúp cô thôi.
“Niệm Niệm, đợi chị Tiểu Ngư dưỡng thương xong, tới sẽ tiếp tục cố gắng!”
“Chị Tiểu Ngư?”
Ôn Ngôn Ngọc tặng cô bé một ánh mắt, Thẩm Niệm lập tức ngậm miệng , Ôn Ngôn Ngọc chính là thích cái vẻ lanh lợi của cô bé.
“Chị về đây, em tìm các em chơi .”
Ôn Ngôn Ngọc ngoan ngoãn theo về thôi, nếu về thì hậu quả sẽ càng t.h.ả.m khốc hơn.
Ôn Ngôn Ngọc vội vàng theo kịp bước chân của , cô cũng ngờ từ đơn vị sát khí đùng đùng đến tìm như .
“Theo gì?”
“Thì theo về ạ.”
“Không con hẹn với Niệm Niệm cưỡi ngựa ?”