Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 319

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:29:00
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phương Trí Quốc tự đào hố chôn , cầm cái bát mà đưa cũng , rút cũng chẳng xong.

 

Chương 265 Tặng quà, Thẩm Niệm tháo đồ chơi

 

Việc cưỡi ngựa ngày mai Phương Trí Quốc chính là gánh vác nhiệm vụ quan trọng nhất, mấy đứa nhỏ nhất quyết cho ăn nhiều, chỉ sợ tích thực thì ngày mai .

 

Phương Trí Quốc ăn no mà tức đến nghiến răng nghiến lợi, bình thường ba thằng nhóc ở nhà đủ phiền phức .

 

Giờ thêm năm thằng nhóc (tính cả Thẩm Niệm) quản thúc , kiếp tạo nghiệt gì thế ?

 

Ăn cơm xong, Phương Chi lấy đồ mang theo , đặc biệt là cái túi lớn mà Thẩm Cương Nghị vác suốt dọc đường, bên trong là đồ đạc.

 

“Cha , đây là cha chồng con bảo mang biếu hai ạ.”

 

Thẩm Phú Quý nhớ thông gia thích uống rượu, nên đóng 2 hũ rượu nhân sâm mang biếu.

 

Ngụy Thục Phấn thì chuẩn đùi lợn rừng, chỗ thịt lợn rừng là do tháng dân làng lên núi săn , mỗi nhà đều chia một phần.

 

Ngụy Thục Phấn đến đại đội dùng tiền và phiếu để đổi lấy một chiếc đùi lợn rừng, khi phơi khô thì mang đến Tân Cương.

 

“Trời đất ơi! Đùi lợn to thế ?”

 

Một chiếc đùi lợn to bằng cả cánh tay lớn, ngay cả cha Phương và Phương Trí Quốc là hai đàn ông cũng chút sững sờ.

 

“Trong làng các con gặp lợn rừng ?”

 

“Tháng dân làng thấy tiếng lợn rừng kêu núi, thợ săn và dân làng săn.”

 

“Mẹ con đến đại đội để đổi đấy ạ.”

 

Mẹ Phương thấy là Ngụy Thục Phấn đặc biệt đổi thì trong lòng khỏi cảm động, bà thông gia thật là tâm quá.

 

“Hôm nào cảm ơn bà thông gia thật nhiều mới .”

 

“Đây đúng là đồ , bồi bổ cơ thể.”

 

“Còn đây là đôi giày da tặng chị dâu ạ.”

 

Phương Chi đặc biệt nhờ Thẩm Cương Nghị tìm bạn cùng Hải Thị mua hai đôi giày da mang về, một đôi dành cho Ôn Nhu.

 

Lần Ôn Nhu tặng cô và Bảo bối những món đồ quý giá như , cô vẫn luôn nghĩ cách tặng quà đáp lễ.

 

“Em chồng , thế thì tốn kém quá.”

 

“Không tốn kém chị, chị còn tặng em và Bảo bối những bộ váy như thế mà.”

 

“Chị cứ nhận lấy ạ.”

 

Ôn Nhu chút ngại ngùng, Phương Trí Quốc thấy ánh mắt yêu thích của vợ thì lên tiếng.

 

“Vợ , cứ nhận , đều là nhà cả mà.”

 

Ôn Nhu chồng bảo nhận thì cũng bộ nữa, em chồng lòng thì cô xin nhận.

 

“Được , chị xin nhận nhé em chồng.”

 

gia đình em chồng cũng sẽ ở Tân Cương một thời gian, cô sẽ mua thêm đồ chơi và đồ ăn ngon cho mấy đứa trẻ.

 

“Cha, bộ đồ Trung Sơn Nghị nhờ bạn cùng ở Hải Thị mua tặng cha đấy ạ.”

 

“Mẹ, chiếc đồng hồ cũng là Nghị mua tặng ạ.”

 

“Anh trai, xem chiếc roi ngựa thích ?”

 

Phương Trí Quốc thật ngờ cũng quà, hơn nữa là roi ngựa, món đồ hiếm lắm đấy.

 

“Em rể mua tặng ?”

 

“Vâng, Nghị nhờ bạn chiến đấu cũ tìm cho đấy.”

 

Đừng đây là Tân Cương, nhưng sở hữu một chiếc roi ngựa của riêng thì hề đơn giản chút nào.

 

Đặc biệt là trong thời buổi , ngay cả nhà những du mục ở Tân Cương, trong nhà cũng chỉ thể một chiếc roi ngựa.

 

“Cái từ thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-319.html.]

 

“Một bạn chiến đấu ở vùng Tây Tạng ạ.”

 

Thẩm Cương Nghị và một bạn chiến đấu điều chuyển đến Tây Tạng, quan hệ đây , nên Thẩm Cương Nghị nhờ đó tìm cho Phương Trí Quốc một chiếc.

 

“Chà, đây đúng là da bò thật.”

 

Tay cầm của roi ngựa là loại da bò bện, phần roi thì từ xương bò.

 

Vùng Tây Tạng trâu bò thành đàn, cư dân ở đó ai cũng roi ngựa.

 

là da bò đấy ạ, roi bằng xương bò.”

 

là đồ .”

 

Cha Phương cũng chút tò mò tiến lên cầm xem, Phương Trí Quốc chút nỡ, nhưng ngại uy quyền của cha nên chỉ đành buông tay.

 

“Cha ơi, cha sờ nhẹ tay thôi.”

 

“Bàn tay cầm b.út của cha còn hơn cái bàn tay đầy vết chai của nhiều.”

 

Cha Phương hiếm khi năng thô lỗ, sờ chiếc roi một chút mà thằng con cứ kì kèo, cha như ông chẳng thèm chiều nó.

 

Phương Trí Quốc dám gì, chỉ đành trơ mắt cha Phương sờ tới sờ lui, lòng nóng như lửa đốt.

 

“Cảm ơn em rể nhiều nhé.”

 

“Vâng.”

 

Thẩm Cương Nghị lấy quà tặng ba đứa trẻ nhà họ Phương, quà của ba đứa nhỏ đều là nhờ bạn cùng mang từ Hải Thị về.

 

“Đây là ô tô Phong Hỏa Luân, hàng ngoại đấy.”

 

Ở nước ngoài hiện nay những mô hình ô tô đồ chơi , Hải Thị là thành phố giao thương đối ngoại trọng điểm, nên Thẩm Cương Nghị nhờ tìm vài món đồ chơi.

 

“Cháu cảm ơn chú dâu!”

 

“Ô tô ạ! Bằng sắt hả chú?”

 

, đây là một món đồ mô hình.”

 

Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên cũng , nào Thẩm Cương Nghị nhờ mang đồ cũng quên đồ chơi cho hai em.

 

“Màu vàng !”

 

“Của em màu đen.”

 

“Của em, của em màu xanh lá cây!”

 

Ba em nhà họ Phương từng thấy món đồ chơi nào mới lạ như , Thẩm Niệm mấy chiếc ô tô đồ chơi thì chớp chớp mắt.

 

Thứ thực sự vui đến thế ?

 

Tại các thích ô tô đến nhỉ?

 

Thẩm Niệm mím môi, cau mày món đồ trong tay ba em nhà họ Phương.

 

“Bảo bối thế con?”

 

“Cha ơi! Bán cái kiếm tiền ạ?”

 

“Ừ, những thứ trong nước thì giá sẽ đắt.”

 

Thẩm Cương Nghị hề giấu giếm, giải thích cặn kẽ cho Thẩm Niệm , Thẩm Niệm hiểu nổi, tại nước Hoa Hạ của họ thể chứ!

 

“Phải ! Đều !”

 

“Sau sẽ thôi, chỉ là hiện tại các nguyên liệu trong nước thể sản xuất hàng loạt .”

 

“Vậy thì tìm nguyên liệu ạ~”

 

Thẩm Niệm nghiêng đầu cha, Thẩm Cương Nghị thấy ánh mắt đầy quyết tâm của con gái.

 

Biết ngay là con gái định việc , thế là Thẩm Niệm chạy lên, mượn ô tô của Phương Ân Bang, giơ lên cha .

 

 

Loading...