Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:49:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng, là ngựa thật, đại thảo nguyên.”

 

Hai đứa trẻ ngay lập tức phấn khích phát điên, ánh mắt cha chúng tràn đầy sự hướng khởi.

 

Thẩm Cương Nghị và Phương Chi đồng ý.

 

“Đợi sang năm, khi cha và công việc định hơn một chút, sẽ xin nghỉ phép đưa các con .”

 

“Tuyệt quá!!!”

 

Phương phụ Phương mẫu thấy lời con rể cũng trở nên kích động.

 

Vậy là sang năm thể gặp con gái và các cháu ?

 

“Đi, tất cả đều chơi.”

 

Ngụy Thục Phấn cũng hớn hở , đừng là hai đứa cháu trai , bà thôi cũng thấy mở mang tầm mắt.

 

Có điều bà sẽ nơi xa xôi như , nhưng cháu trai cháu gái thể kiến thức một chút.

 

Nhân lúc thông gia công thông gia mẫu ở bên đó, bây giờ xem thử thì đợi đến khi nào?

 

Cứ đợi tới đợi lui, chỉ sợ sẽ giống như bà và ông lão nhà , đến già cũng qua mấy nơi.

 

“Tuyệt quá, nội ơi nội thật !”

 

Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên thấy Ngụy Thục Phấn đồng ý, trong lòng vui mừng đến nhường nào.

 

Ông bà nội đồng ý thì việc cơ bản là chắc chắn thành công.

 

“Mấy thằng nhóc thối, tránh một bên.”

 

Ngụy Thục Phấn tức giận mắng một câu, hai thằng nhóc chỉ nghĩ đến chơi.

 

Chẳng giống cháu gái bảo bối của bà chút nào, ngày nào cũng dỗ bà vui vẻ.

 

, Nghị, lấy đồ của chúng .”

 

Lần Thẩm Cương Nghị Hải Thị mang về ít đồ, nhiều thứ là hàng hiếm ở Hải Thị.

 

Có một vốn định đợi đến Tết mới gửi cho Phương phụ Phương mẫu.

 

giờ đến , vặn lấy luôn.

 

“Cha , quần áo giày dép Nghị Hải Thị mua cho hai đấy.”

 

Thẩm Cương Nghị mua cho Phương phụ một đôi giày da, mua cho Phương mẫu một chiếc áo khoác , hơn nữa hai mặc đều vặn.

 

Phương Chi thấy khít như thì cảm thấy chút trùng hợp.

 

khi Thẩm Cương Nghị đưa chiếc áo lót mang về cho Phương Trí Quốc cũng vặn nốt, cô tin đây là trùng hợp nữa.

 

“Sao size của cha cả?”

 

“Cương Nghị năm ngoái đến tỉnh Cương một chuyến.”

 

“Anh khi nào thế?”

 

Phương Chi thực sự Thẩm Cương Nghị tỉnh Cương, Thẩm Cương Nghị chỉ đành thật.

 

“Lần đó Hải Thị, cơ hội nên một chuyến.”

 

Phương Chi nhớ , năm ngoái Thẩm Cương Nghị Hải Thị ròng rã ba tháng trời.

 

Hóa trong đó còn một chuyến đến tỉnh Cương.

 

“Sao với em.”

 

“Sợ em lo lắng.”

 

Thẩm Cương Nghị sự thật, tỉnh Cương là để Phương phụ Phương mẫu thể yên tâm giao Phương Chi cho .

 

Đi tới đó là để bày tỏ thái độ.

 

Ánh mắt Phương phụ Thẩm Cương Nghị ôn hòa hơn nhiều.

 

Rõ ràng Thẩm Cương Nghị đến tỉnh Cương Phương phụ Phương mẫu hài lòng.

 

Còn về việc gì để họ hài lòng, e rằng chỉ ba họ .

 

Phương Chi cũng hỏi truy cùng diệt tận nữa, mặt bao nhiêu ở đây, dù cũng giữ thể diện cho đàn ông của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-267.html.]

“Chị dâu, đây là khăn lụa mua cho chị.”

 

Thẩm Cương Nghị theo yêu cầu của vợ mua hai chiếc khăn lụa về.

 

Một chiếc màu đỏ, một chiếc màu xanh, chiếc màu đỏ Phương Chi đưa cho Ôn Nhu.

 

Ôn Nhu thấy còn mang về cho món đồ quý giá thế , vội vàng cảm ơn.

 

“Đa tạ cô út và chú út, thứ quý quá.”

 

“Chị dâu chị , chị còn mua cho Cưng Bào bao nhiêu đồ thế .”

 

“Chị chê quà của tụi em mọn là lắm .”

 

So với những món đồ Ôn Nhu mang đến, chiếc khăn lụa thực sự bù đắp nổi.

 

“Sao mà chê , thế cơ mà.”

 

Ôn Nhu thích cực kỳ, màu sắc chỉ ở Hải Thị mới mua thôi.

 

Ngay cả ở thủ đô cũng khăn lụa màu .

 

“Chị dâu chê là .”

 

Trong đó còn một đồ chơi mang về từ Hải Thị.

 

Đều là đồ chơi cho con trai và sách tranh, dành cho ba đứa trẻ nhà họ Phương.

 

“Còn đây là sách truyện, trẻ con bên Hải Thị thích xem.”

 

“Cảm ơn cô và chú ạ.”

 

Ba em Phương Ân Bang, Phương Ân Hòa, Phương Ân Tập khỏi yêu thích những cuốn sách tranh và s.ú.n.g đồ chơi .

 

Đây đều là những thứ ngày thường chúng chơi.

 

Chỗ sách tranh tới mười mấy cuốn.

 

Bình thường một cuốn chúng xem cả năm trời, còn nỡ vứt .

 

Hơn nữa sách truyện càng là thứ từng thấy qua, bên trong tranh vẽ.

 

Lại còn học ít kiến thức, mang ngoài bao nhiêu đứa trẻ ngưỡng mộ.

 

“Có gì , cơ hội cô chú mang thêm vài món khác gửi cho các cháu.”

 

Ba nhóc nhà họ Phương thấy còn nữa, hì hì như mấy đứa ngốc, nhe cả hàm răng trắng hếu.

 

“Cô út, đừng nuông chiều ba thằng nhóc quá.”

 

Phương Trí Quốc thấy bộ dạng đắc ý quên cả trời đất của ba đứa nhỏ liền dội gáo nước lạnh.

 

ba đứa trẻ cậy sự yêu thương của cô út Phương Chi nên chẳng sợ chút nào.

 

“Mấy thằng nhóc thối, xem các con còn đắc ý mấy ngày.”

 

“Mấy thằng nhóc thối nha~ đắc ý nha~”

 

Thẩm Niệm học theo lời Phương Trí Quốc, lắc lư cái đầu dáng lắm, ngữ khí học theo mười phần.

 

Không là giống hệt, chỉ thể là y đúc...

 

Cháu giống , Thẩm Niệm học hồn, cái ánh mắt nhỏ cũng giống y hệt.

 

“Sau đừng mấy lời mặt Cưng Bào, con bé học hết kìa.”

 

Phương phụ vui lườm Phương Trí Quốc một cái.

 

Phương Trí Quốc cũng ngờ cháu gái nhỏ của thích học theo những lời , thế là lập tức ngậm miệng.

 

Thẩm Niệm híp mắt Phương Trí Quốc, dáng vẻ vô hại vô cùng.

 

Phương Trí Quốc bất lực con bé, cái tay nhỏ đều hướng về phía ba thằng nhóc thối .

 

“Cậu ~ .”

 

Phương Trí Quốc: "......." Cháu tưởng cháu chắc?

 

Hơi tí là nhè đối với Phương Trí Quốc là chuyện thể nào.

 

Chứ Phương Trí Quốc đ.á.n.h cho ba thằng nhóc nhà họ Phương nhè thì còn khả năng.

 

 

Loading...