Dân làng chú Võ y thuật cao cường, nên cũng còn bài xích bọn họ nữa.
Mặc dù bình thường vẫn giữ cách, nhưng cũng đến tìm chú Võ nhờ khám bệnh.
Có sự hiện diện của chú Võ, mấy chú Chu cũng nhận sự tôn trọng từ dân làng.
Cộng thêm sự giúp đỡ của Phó Quốc Huy và nhà họ Thẩm, ngày tháng trôi qua cũng quá khó khăn.
"Bảo bối thế nào ? Trên thành phố vấn đề gì lớn chứ?"
"Dạ , đều ạ."
"Chú Chu, dì Chu, chú Võ, dì Võ, chú Minh, dì Minh, thời gian qua thế nào ạ?"
"Chúng đều , dân làng thiện, khó gì bọn cả."
Thẩm Cương Nghị và Phương Chi các vị trưởng bối kể ít chuyện xảy trong thời gian qua.
Có bản lĩnh chữa bệnh của chú Võ, dân làng đương nhiên sẽ khách khí với bọn họ hơn một chút.
"Vậy thì quá ạ."
"Chú Võ, hai thứ nhờ chú xem giúp ạ."
"Thứ gì ? Với chú mà hai đứa còn khách sáo cái gì?"
Thẩm Cương Nghị lấy đồ đưa cho chú Võ, chú Võ liếc mắt một cái nhận là thứ gì, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
"Đây là nhân sâm và linh chi, trông chừng năm mươi năm."
"Thật sự là linh chi !"
Phương Chi ngờ đây thật sự là linh chi, trong nhà vẫn cứ tưởng là nấm dại cơ chứ.
"Phải, thể bán giá đấy."
" hai đứa thiếu tiền thì đừng bán, thứ hiếm lắm, để phòng ."
Chú Võ yêu thích những loại d.ư.ợ.c liệu , Thẩm Cương Nghị và Phương Chi thể tìm thấy thứ , chú cũng đưa lời khuyên hợp lý nhất.
"Bọn cháu cũng nghĩ như , cho nên thỉnh giáo chú xem bảo quản thế nào cho ạ."
"Nhân sâm thì thái lát phơi khô bảo quản, cũng thể đun nóng giường lò để lên sấy khô."
"Linh chi thì để nguyên cả bông phơi khô hoặc sấy khô bảo quản."
"Cho hộp kín hoặc hũ thủy tinh, bình thường thể bẻ một ít hầm canh."
Chú Võ dạy bọn họ cách bảo quản , Thẩm Cương Nghị và Phương Chi đều kiên nhẫn ghi nhớ, cũng quên lời dặn của con gái .
"Chú Võ, cái bảo bối tặng chú ạ."
Thẩm Cương Nghị đưa linh chi cho chú Võ, chú Võ thấy hành động của hai vợ chồng lập tức đẩy ngược trở .
"Thứ thế hai đứa cứ giữ lấy, chú dùng đến ."
"Chú cứ giữ lấy ạ, bình thường lỡ chuyện gấp mà cháu và Tiểu Chi mặt, cũng cái để ứng phó."
"Hai đứa đây là đều lên thành phố công tác ?"
Chú Chu phản ứng đầu tiên, Thẩm Cương Nghị và Phương Chi gật đầu, kể chuyện công việc.
"Hai đứa đều điều lên thành phố là chuyện , nhưng ở đó cẩn thận hành sự, vạn phô trương."
Dì Chu kiên nhẫn dặn dò ít chuyện, đem nhiều kinh nghiệm của bản cho hai vợ chồng, Thẩm Cương Nghị và Phương Chi đều ghi nhớ trong lòng.
"Lão Võ, nhận lấy ."
"Đừng để bọn trẻ công tác bên ngoài mà còn lo lắng cho chúng ."
Chú Chu hiểu dụng ý của Thẩm Cương Nghị và Phương Chi, hậu bối sợ bọn họ chuyện mà thứ cứu mạng.
Ân tình bọn họ đều ghi tạc trong lòng.
Còn cái đứa Thẩm Niệm , trông thì vẻ chẳng quan tâm gì, lúc thì nghịch ngợm chỗ , lúc thì dựa lớn chỗ .
tinh ý, hiểu rõ sở thích của bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-247.html.]
Những lời tùy tiện cô bé cũng đều ghi nhớ trong lòng.
Đều là những đứa trẻ , hậu sinh , cơ hội, bọn họ dốc hết tính mạng để báo đáp cũng hối tiếc.
"Được, nhận."
Chú Võ cũng nhận lấy, tâm ý của bọn trẻ bọn họ đều hiểu.
Bọn họ mặc dù bây giờ năng lực gì giúp đỡ bọn trẻ một tay, nhưng cũng cố gắng gây thêm rắc rối cho chúng.
Thời gian của Thẩm Niệm sắp xếp , ngày hôm cô bé chạy tìm Thẩm Âm chơi.
Thẩm Chính và Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên dẫn hai cô bé chân núi b.ắ.n chim.
"Ông ba ạ!"
Thẩm Niệm thấy ông ba thì lập tức sà lòng, ông ba hì hì bế cô bé: "Đi một chuyến lên thành phố mà hoạt bát hẳn lên thế?"
"Bảo bối hoạt bát! Bảo bối ngoan!"
Thẩm Niệm tự khen , ông ba cũng thấy lạ nhưng trách, mỉm gật đầu phụ họa theo lời cô bé.
"Phải, hoạt bát một chút thì ."
Ông ba hiền từ xoa xoa đầu cô bé, cho mấy viên kẹo cái túi nhỏ đeo chéo của con bé, để con bé chơi cùng Thẩm Âm.
"Em gái, mau theo chị."
Thẩm Âm kéo con bé cùng Thẩm Chính, Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên khỏi cửa, mấy đứa trẻ chạy về phía chân núi.
Thẩm Minh Đào và Thẩm Minh Thắng cũng ở đó, đúng lúc tụ tập một chỗ.
"Xem ai b.ắ.n nhiều chim hơn nào!"
"Người thắng cuộc sẽ đại ca!"
Thẩm Chính và Thẩm Minh Lãng hứng thú đại ca, nhưng Thẩm Minh Hiên và Thẩm Niệm thì cực kỳ hứng thú.
Đặc biệt là Thẩm Niệm, đang hò hét hùng hổ.
"Con con con! Con đại ca nha!"
Thẩm Niệm tự tin và tự luyến vỗ vỗ cái n.g.ự.c nhỏ của , cô bé đại ca!
"Em thắng mới đại ca!"
Đám trẻ trong thôn tranh luận với cô bé, ai cũng đại ca.
Thế là từng đứa một hăng m.á.u như trâu định thi đấu.
"Con thắng!"
Thẩm Niệm vì đại ca, cầm cái s.ú.n.g cao su mà Thẩm Minh Lãng đưa cho bắt đầu học theo những đứa trẻ khác b.ắ.n chim.
"Bảo bối, đặt một viên đá lên , đó kéo b.ắ.n ."
Thẩm Minh Lãng dạy cô bé chơi, Thẩm Niệm học tỉ mỉ.
Tiếc là lúc đầu b.ắ.n trúng chim, lực của cô bé đủ lớn, kéo căng s.ú.n.g cao su.
"Bảo bối kéo nổi ạ!"
Thẩm Niệm sốt ruột c.h.ế.t, Thẩm Niệm sốt ruột Thẩm Âm cũng sốt ruột theo, thế là Thẩm Chính cũng gia nhập đội ngũ dạy Thẩm Niệm.
"Không , cả giúp em kéo."
"Bảo bối đừng vội, các giúp em kéo, em đặt đá nhỏ ."
Thẩm Niệm và các phối hợp với , cô bé phụ trách đặt đá.
Thẩm Minh Lãng và giúp kéo căng, cô bé đặt đá là hô "Bắn!".
Thẩm Minh Lãng và liền b.ắ.n viên đá .
"Trúng trúng !!!"
Thẩm Minh Hiên reo hò chạy tới nhặt con chim mà Thẩm Niệm b.ắ.n hạ mang về.