Ngụy Thục Phấn tay cầm quạt nan trò chuyện hăng say, mãi cho đến khi Phương Chi bế Thẩm Niệm tỉnh dậy viện nấu cơm chiều.
Lúc bà mới tìm cớ đuổi về.
"Không với mấy bà nữa, giúp vợ thằng hai nấu cơm đây."
"Vợ thằng hai nhà bà còn để bà việc !"
"Chứ ! Vợ thằng hai nhà hiếu thảo thế , chẳng lẽ giúp nó một tay ?"
"Quần áo mới, giày mới đều là vợ thằng hai mua cho cả đấy."
Ngụy Thục Phấn quên tiếp tục khoe khoang một hồi khi , quần áo mới, giày mới bà mà đầy vẻ ngưỡng mộ.
Nếu con dâu nhà bọn họ mà như thế, đừng là giúp việc, trâu ngựa cũng chẳng vấn đề gì!
"Thôi , nấu cơm đây."
Ngụy Thục Phấn đuổi ngoài, , nụ mặt bà càng thêm đắc ý.
"Bảo bối của bà ơi, trong bếp nhiều khói dầu lắm, cháu đừng ở đây."
Ngụy Thục Phấn bế con bé sân chơi, còn nhét cho con bé một viên kẹo để nhấm nháp, Thẩm Niệm ăn kẹo mảnh vườn nhỏ của nhổ củ cải.
"Hây dô~"
"Hây dô~ Hây dô~"
Thẩm Niệm dùng hết sức bình sinh, miệng ngừng kêu hây dô hây dô.
Thỉnh thoảng còn thấy tiếng cô bé tự cổ vũ cho chính .
"Y da~"
Thẩm Niệm ngã xuống đất, một củ cải to bằng cánh tay trẻ con nhổ lên, Thẩm Niệm nhổ xong một củ tiếp tục nỗ lực.
"Bảo bối, bẩn hết ."
Thẩm Cương Nghị và Thẩm Phú Quý cũng về, thấy cô bé chơi trong vườn đất cát đầy tay.
Thẩm Cương Nghị tới bế cô con gái lấm lem lên, phủi phủi bùn đất con bé.
"Nhổ củ cải !"
"Cha nhổ giúp con."
Thẩm Niệm thấy việc nữa thì lập tức đồng ý, xổm một bên cổ vũ cho cha .
"Cố lên nha~"
Thẩm Cương Nghị tiếng cổ vũ mềm mại của con gái, trong mắt đầy ý .
khi thấy củ cải mà Thẩm Niệm nhổ bên cạnh, hình bỗng khựng .
Chương 205 Thẩm Niệm giận củ cải, đây là nhân sâm!!
Thẩm Cương Nghị cầm củ cải con bé nhổ lên kỹ, đưa lên mũi ngửi ngửi, lặp lặp mấy .
"Làm cái gì đấy?"
Thẩm Phú Quý thấy nhổ củ cải mà lâu thế, thoáng chốc cảm thấy đứa con trai thật vô dụng.
Ông còn đang định cho cháu gái bảo bối một cái giỏ tre nhỏ, đợi thằng hai lên núi c.h.ặ.t tre, kết quả là thằng hai đến củ cải cũng nhổ xong.
"Cha, cha xem cái ."
Thẩm Phú Quý hiểu chuyện gì tới xổm xuống, một củ cải mà còn bắt xem, đúng là càng sống càng thụt lùi.
"Đây chẳng là củ cải , đầu óc chập mạch ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-244.html.]
"Cha, cái hình như là nhân sâm."
Thẩm Phú Quý vội vàng cầm lên ngửi, cẩn thận nhận diện vân và rễ củ cải, thoáng chốc trợn tròn mắt.
"Cái ... đây là nhân sâm mà!"
Giọng Thẩm Phú Quý run rẩy, Phương Chi và Ngụy Thục Phấn đang bận rộn trong bếp thấy tiếng cũng vội vàng chạy .
"Ông nó ơi, ông cái gì!"
"Bà nó ơi, đây là nhân sâm đấy!!!"
Ngụy Thục Phấn xong suýt chút nữa mắt nhắm nghiền ngất , hai củ cải nhỏ mà cháu gái bảo bối mang về đây là nhân sâm ???
Trời đất ơi!!! Mảnh vườn nhỏ của cháu gái bảo bối là những thứ quý giá thể quý giá hơn.
Bà mấy suýt nhịn định nhổ mấy củ cải đem nấu ăn , cũng may là bà nhịn .
"Mau! Vợ thằng hai mau tìm mấy dải vải đỏ đây!"
Phương Chi định thần vội vàng chạy phòng tìm vải đỏ, trong nhà đây còn dư ít vải vụn, lúc dùng đến.
"Mẹ! Có đây ."
Ngụy Thục Phấn vội vàng nhận lấy vải đỏ Phương Chi đưa tới, tiến lên xổm xuống, cẩn thận buộc rễ nhân sâm , cũng dám buộc quá c.h.ặ.t, nhưng cũng tránh để nhân sâm chạy mất.
"Trời đất ơi!"
Ngụy Thục Phấn kìm vỗ vỗ n.g.ự.c , cháu gái bảo bối đúng là một kho báu, thứ tùy tiện mang về là nhân sâm.
"Thằng hai, cẩn thận mà đào, đừng nhổ!"
Thẩm Cương Nghị ban đầu còn tưởng là củ cải, nhổ thô bạo như nhổ rau.
bây giờ đây là nhân sâm , dám thô bạo nữa, mà là cẩn thận dùng tay bới đất xung quanh , mới từ từ nhổ lên.
Thẩm Niệm hiểu, bộ dạng căng thẳng của lớn trong nhà mà mặt nhỏ đầy lo lắng, cái nhổ đến bao giờ đây?
Thẩm Niệm nhíu đôi mày nhỏ bà nội và , bà nội và cũng nấu cơm, cô bé đói .
Thẩm Niệm nhịn bụng đói, trực tiếp tiến lên giơ tay "Hê ya~" một tiếng, nhổ phắt củ nhân sâm lên, cả nhà đều trợn tròn mắt cô bé.
"Bảo bối nhổ nè~"
"Nấu cơm ! Nấu cơm !"
Thẩm Niệm giậm giậm đôi chân nhỏ, sốt ruột thôi, bốn lớn với vẻ mặt vô hại.
Thẩm Phú Quý kìm nuốt nước miếng, thấy củ nhân sâm trong tay cô bé vẫn bình an vô sự mới bệt xuống đất.
Bầu khí rơi im lặng, mấy lớn hành động của cô bé cho kinh ngạc kịp phản ứng, vẫn là Phương Chi thấy hai chữ nấu cơm của con gái mới hiểu .
" đúng đúng, bảo bối đói ?"
Ngụy Thục Phấn cũng phản ứng , cháu gái bảo bối của bà đói , đói đến mức nhân sâm cũng chẳng thèm hiếm lạ nữa.
" đúng đúng, vợ thằng hai chúng nấu cơm thôi."
Ngụy Thục Phấn ném dải dây đỏ cho Thẩm Cương Nghị, nhưng kỹ thì thấy lúc bếp bà vẫn để Phương Chi dìu, cả nhà đều Thẩm Niệm dọa cho khiếp vía.
Cái tính của Thẩm Niệm đúng là giống hệt Ngụy Thục Phấn, việc càng dứt khoát, vui là chẳng quản nhiều như , trực tiếp luôn!
Chẳng chẳng rằng nhổ luôn củ nhân sâm đói bụng , ánh mắt củ nhân sâm còn mang theo một tia tức giận.
Dường như đang giận củ nhân sâm đói bụng, cũng giận củ nhân sâm thu hút hết ánh mắt của cha và ông bà, khiến một đứa trẻ nhỏ như cô bé lãng quên.
Thẩm Cương Nghị liếc cô con gái đang sốt ruột vì đói, củ cải tay cũng chẳng còn thơm nữa, bế cô con gái bảo bối đang giận dỗi lên dỗ dành.