Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:49:05
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ngày mai vẫn ?"

 

Trong mắt Ngụy Thục Phấn đầy vẻ xót xa, giọng điệu bất mãn, Thẩm Niệm càng ôm c.h.ặ.t lấy cổ bà nội, đứa nhỏ cực kỳ ỷ Ngụy Thục Phấn.

 

Trương Thư Dịch: "......"

 

"Cần , đồng chí Thẩm Niệm nhỏ từ ngày mai sẽ bắt đầu học tập, nhiệm vụ sẽ quá nặng nề."

 

"Sao học nữa ? Bảo bối của bà ơi, một ngày vất vả bao nhiêu!"

 

Ngụy Thục Phấn xót xa vô cùng, thêm một nhiệm vụ nữa thế ? Cục cưng của bà còn thời gian để chơi và nghỉ ngơi ?

 

Trương Thư Dịch tiếp tục chuyện với Ngụy Thục Phấn nữa, ông sợ tiếp sẽ tức c.h.ế.t vì kiểu giáo d.ụ.c lười biếng của Ngụy Thục Phấn mất.

 

" đây."

 

"Được , tiễn nhé."

 

Ngụy Thục Phấn vung tay lớn, bế Thẩm Niệm nhà, Trương Thư Dịch giật giật khóe miệng, chị dâu họ Thẩm , đúng là một phụ nữ kỳ lạ.

 

Thẩm Niệm bế về nhà, về đến nhà Thẩm Niệm lập tức lấy tinh thần, chạy nhảy lung tung trong sân, xổm ở góc tường chọc tổ kiến.

 

"Bảo bối ơi, mau uống ít nước ."

 

Ngụy Thục Phấn bưng nước đưa đến tận miệng cô bé, chiều chuộng Thẩm Niệm đến mức vô pháp vô thiên.

 

"Bà nội~ Con đói~"

 

"Bà nấu cơm ngay đây, bảo bối của bà, thật sự là vất vả quá ."

 

Thẩm Niệm đồng tình gật đầu, chẳng , bà nội ở đó thì việc gì cô bé cũng tự động tay.

 

Nói đến khô cả nước miếng, thể vất vả ?

 

Trương Thư Dịch: "......" Đã bắt cháu ?

 

Hai bà cháu là cùng một kiểu , Phương Chi về thấy con gái cưng đang ở hậu viện xem Ngụy Thục Phấn nấu cơm.

 

tới bế bổng Thẩm Niệm lên trong nhà, tới lui, thấy dáng vẻ con bé mất tinh thần thì trong lòng khỏi xót xa.

 

"Hôm nay mệt lắm đúng ?"

 

"Mẹ~ Đau m.ô.n.g."

 

Thẩm Niệm ấm ức cô, cái ghế nhỏ đó cứng quá, cô bé cả buổi chiều, cũng , thật sự đau.

 

"Mẹ xem nào."

 

Phương Chi vội vàng kéo quần con bé xem, thấy cái m.ô.n.g trắng trẻo đỏ lên, xót xa xoa xoa cho cô bé.

 

"Mẹ cho con một cái gối nhỏ, con mang theo để lót."

 

"Mẹ là nhất~"

 

Phương Chi mỉm véo cái má nhỏ của cô bé, hỏi kỹ một chuyện ở viện nghiên cứu hôm nay, con bé ăn uống đầy đủ, ngủ trưa ngoan, lúc mới yên tâm.

 

"Con mới 3 tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ."

 

"Mệt thì , buồn ngủ cũng ngủ ?"

 

"Dạ ~ Cưng là trẻ con mà."

 

"Phải, con là trẻ con."

 

Một đứa trẻ ranh, nhưng là một đứa trẻ ranh khác biệt, như cô học thức hạn, năng lực hạn, nhiều chuyện giúp con gái .

 

cô chỉ con gái bình bình an an, cần giỏi giang quá mức, cũng cần tiền đồ rộng mở, chỉ mong con bé thể bình an lớn lên, một nữ công nhân là .

 

năng lực của con gái quá lớn, lớn đến mức như cô giúp gì, chỉ thể cố gắng gây thêm phiền phức cho con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-236.html.]

 

Phương Chi nghĩ đến cha ở tỉnh Cương, đúng ! Cô thể tìm cha để xin ý kiến, cha kiến thức rộng, học vấn sâu.

 

Nhiều chuyện suy nghĩ sẽ chu đáo hơn cô, đặc biệt là thế nào để bảo con gái trong trung tâm quyền lực, cô đều thỉnh giáo cha .

 

———

 

"Bảo bối, mau uống ít canh ."

 

Ngụy Thục Phấn hầm canh móng giò cả buổi chiều, thêm lạc và đậu phụ, hầm đến mức trắng như sữa, cực kỳ bổ dưỡng.

 

"Thơm quá~"

 

Thẩm Niệm ngửi thấy mùi liền lập tức chạy tới vùi đầu uống, canh móng giò Ngụy Thục Phấn để nguội bớt, Thẩm Niệm uống miệng.

 

"Mẹ, trong nhà còn vải với bông chứ ạ?"

 

"Có, vẫn để dành đấy, thế?"

 

"Cục cưng cả ngày đỏ hết cả m.ô.n.g , cho con bé cái gối nhỏ mang theo để lót."

 

"Cái gì!? Đỏ m.ô.n.g ?"

 

"Mau, mau để bà xem nào."

 

Thẩm Niệm đang ăn cơm, Ngụy Thục Phấn tụt quần con bé xem m.ô.n.g, bàn tay thô ráp còn xoa xoa cho cô bé.

 

"Bà nội, đau nữa ~"

 

Thẩm Niệm ngoan ngoãn hiểu chuyện, rõ ràng ở trong phòng còn kêu đau với Phương Chi, ở chỗ Ngụy Thục Phấn hiểu chuyện an ủi bà.

 

"Cục cưng của bà ơi, thật sự là chịu tội ."

 

Ngụy Thục Phấn bế cô bé hôn mấy cái, Thẩm Niệm rúc lòng bà nội, tận hưởng sự yêu thương của bà, ăn cơm cũng cần tự động tay, Ngụy Thục Phấn đút cho cô bé.

 

Phương Chi cũng hiếm khi dung túng cho con bé, bữa cơm Thẩm Niệm ăn vô cùng vui vẻ tự tại.

 

Phương Chi dỗ Thẩm Niệm ngủ xong liền thức đêm thư, sáng sớm hôm khi gửi thư tỉnh Cương.

 

Còn Thẩm Niệm sáng sớm đón , Ngụy Thục Phấn rút kinh nghiệm từ hôm qua, hôm nay nhất định nhét 2 quả trứng luộc túi đeo nhỏ cho Thẩm Niệm.

 

Thẩm Niệm đến viện nghiên cứu Nguyên lão và Lý lão đưa , Thẩm Niệm kinh nghiệm của ngày hôm qua, hôm nay đợi họ dặn dò, tự chiếc ghế nhỏ chuyên dụng.

 

Mà lúc tại thôn nhà họ Thẩm:

 

Thẩm Phú Quý dân làng quây hỏi chuyện ở thành phố, cũng đến để dò hỏi tin tức.

 

"Bí thư chi bộ , vợ ông bao giờ thì về thế?"

 

" thế đấy, theo con dâu thứ hai lên thành phố định về nữa ?"

 

Thẩm Phú Quý trong thôn bà già nhà về nữa, lập tức sốt ruột phản bác.

 

"Sao về! Bà già nhà chăm sóc cục cưng và con dâu thứ hai, chứ chuyển hộ khẩu ."

 

Đó là vợ ông, thể về, từng một cứ ở đây bậy.

 

Thẩm Phú Quý cáu kỉnh trong mắt họ chính là trúng tim đen, chắc chắn là chê ông già , nếu thể mặc kệ chăm sóc mấy đứa cháu trai, chạy lên thành phố?

 

Mấy đứa cháu trai đều cần nữa, chạy lên thành phố chăm sóc một đứa cháu gái, ai tin?

 

Chương 199 Thanh niên tri thức nữ ái mộ, thanh niên tri thức nữ lên cửa tìm Thẩm Cương Nghị

 

Nói trắng , chẳng canh chừng Phương Chi ?

 

Chậc chậc chậc...... Bí thư chi bộ và vợ bí thư chi bộ cũng thật lắm tâm tư, sợ con dâu thứ hai bỏ chạy, nên cố ý tìm cớ canh đấy.

 

"Bí thư chi bộ , con trai thứ hai nhà ông bao giờ thì về?"

 

 

Loading...