Tất cả là tại Thẩm Niệm, sự tồn tại của Thẩm Niệm lúc nào cũng nhắc nhở nó rằng, nó là một vật thế!
Kiếp là vật thế, kiếp cha nuôi trực tiếp vì Thẩm Niệm mà vứt bỏ nó, cần nó!
Sao Thẩm Niệm c.h.ế.t ! Sao giống kiếp một đứa đần độn !
Ông trời thật công bằng với nó, cho nó cơ hội trọng sinh, nhưng để Thẩm Cương Nghị và Phương Chi trọng sinh theo.
Thẩm Chiêu Đệ luôn cho rằng Thẩm Cương Nghị và Phương Chi cũng trọng sinh giống , cho nên kiếp mới như , chứ tất cả chuyện đều là vì Thẩm Niệm.
Thẩm Cương Nghị và Phương Chi tất cả những chuyện , chính là để cho nữ chính phát hiện sự khác thường của Thẩm Niệm, đổ hết vấn đề lên đầu hai vợ chồng họ.
Phải rằng quyết định của Thẩm Cương Nghị và Phương Chi chính xác, Thẩm Chiêu Đệ quy kết tất cả vấn đề việc Thẩm Cương Nghị và Phương Chi cũng trọng sinh, chứ hề nghi ngờ Thẩm Niệm.
Thẩm Niệm thèm đếm xỉa đến nó mà đến nhà Thẩm Âm, hai chị em chơi với vui, Thẩm Phú Quý dẫn hai cô bé con suối nhỏ cửa chơi.
Con suối lớn thì bóng ma tâm lý , Thẩm Phú Quý dẫn họ chơi mà đôi mắt hận thể quét sạch xem xung quanh nguy hiểm gì .
Thẩm Âm và Thẩm Niệm ảnh hưởng, Tam thúc công ở sân , thấy hai đứa trẻ chơi đùa, thấy chúng chơi vui, thỉnh thoảng cũng vui lây theo.
“Cá nhỏ kìa~”
Thẩm Âm chỉ con cá đang bơi đến trong suối, cá to bằng bàn tay lớn, Thẩm Phú Quý bắt lên mười mấy con.
Tam thúc công lấy cái xô trong nhà cho họ, Thẩm Niệm và Thẩm Âm chỉ thể để đôi chân nhỏ trong suối nghịch một chút, nhưng tuyệt đối xuống nước.
Cá đều bơi về phía chân Thẩm Niệm, bàn chân nhỏ của Thẩm Niệm cá rỉa nhột nhột, cô thấy thoải mái.
“Ha ha ha ha ha~ Nhột quá!”
Thẩm Niệm hớn hở, nhưng khổ Tam thúc công và Thẩm Phú Quý, hai lớn tuổi mà cúi lưng bắt cá.
“Đủ , Phú Quý dẫn cục cưng nhà .”
Tam thúc công lên tiếng, Thẩm Phú Quý cũng bắt nữa, dùng tay áo của lau sạch chân nhỏ cho Thẩm Niệm, xỏ giày bế về trong nhà.
Cá tuy lớn, nhưng thắng ở lượng nhiều.
Thẩm Phú Quý và nhà Tam thúc công mỗi nhà chia một nửa, hai nhà từ đến nay tính toán những thứ , gì thì nhận nấy.
“Phú Quý, theo .”
Thẩm Phú Quý Tam thúc công gọi phòng , Tam thúc công dặn dò những gì, lúc Thẩm Phú Quý vẻ mặt nghiêm túc.
Thẩm Niệm và Thẩm Âm xổm bên xô nước đếm cá, Thẩm Âm đếm , dạy cho Thẩm Niệm vốn chỉ đếm từ một đến năm, đếm đến mười.
“Em gái một là nhớ luôn.”
“Hì hì~ Bảo giỏi mà.”
Thẩm Âm cũng gật đầu đồng tình, em gái cô quả nhiên lợi hại, chỉ là suông, cũng lời đồn trong giang hồ, mà là sự thật.
ngoài Thẩm Âm thật sự chẳng ai cảm thấy Thẩm Niệm cái tố chất thông minh trong việc học hành, dù con bé cứ nháo nhào như một tiểu bá vương .
Thẩm Phú Quý dẫn Thẩm Niệm về nhà, Tam thúc công dặn dò ông nhiều điều, mỗi một câu đều rời khỏi Thẩm Niệm.
Ý trong lời của Tam thúc công là khuyên Thẩm Niệm nên giáo d.ụ.c chính quy , nếu "tuệ cực tất thương" (thông minh quá sẽ tổn hại).
“Tam thúc công nghĩ nên để cục cưng học với ai?”
Thẩm Phú Quý cũng cháu gái nhỏ của thông minh, nhưng trong nhà họ học thức nhất chính là Phương Chi, Phương Chi nghiệp cấp ba, đủ sức để dạy dỗ thiên tài như Thẩm Niệm.
“Ta nhớ, sáu trong lán kiến thức uyên bác.......”
“Ý của ngài là......”
“Ừm, bắt đầu học từ những kiến thức cơ bản nhất, bước nào tính bước .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-206.html.]
Thẩm Phú Quý tin tưởng Tam thúc công, ông chỉ hình như bất cứ chuyện gì cũng giấu nổi Tam thúc công, những lời Tam thúc công dặn dò ông, chính là thứ Thẩm Niệm hiện đang cần nhất.
“Tam thúc công, liệu ảnh hưởng ?”
“Thằng hai nhà chẳng thường xuyên đến đó ?”
Chương 174 Thẩm Niệm bắt đầu học tập
Tam thúc công toạc , ông căn bản cần khỏi cửa cũng Thẩm Cương Nghị quan hệ với mấy trong lán.
“Ngài thật là.......”
Thẩm Phú Quý mặt Tam thúc công giống như một gã hề lột sạch quần áo, chuyện gì cũng thoát khỏi pháp nhãn của Tam thúc công.
Tam thúc công mỉm lắc đầu, mấy cũng coi như là bạn cũ , lâu gặp, cũng nên gặp một chút.
Thẩm Niệm cả nhà tóm học, con bé ngơ ngác trong lán đối mặt với sáu vị sư phụ của .
“Nhỏ thế bắt đầu học ?”
Nhóm cô Chu xót xa vô cùng, cục cưng của họ mới bao lớn chứ, ép lên bục học hành .
“Vâng, cha cháu là do Tam thúc công dặn dò.”
“Tam thúc công là?”
“Là .”
Tam thúc công chống gậy từ trong bóng đêm , khoảnh khắc chú Chu thấy ông thì môi run rẩy thôi, thể tin mà dụi dụi mắt.
“Thẩm thúc! Là ngài ?”
“Ừm, là .”
Tam thúc công xuất hiện mặt , đều thể tin mà bật dậy, trong mắt đầy rẫy sự kinh ngạc.
“Thẩm lão gia t.ử.”
“Thẩm lão gia t.ử.”
Tam thúc công gật đầu, ông và chú Chu là quen, đây ở trong quân đội họ từng gặp , chỉ điều lúc đó chú Chu còn là một trai trẻ, hiện nay là tổng tư lệnh .
“Thẩm thúc, ngài ở đây?”
“Ngài chẳng cáo lão hồi hương ?”
“Đây là quê hương của .”
Tam thúc công xuống, chú Chu vội vàng đỡ ông giường gạch, Thẩm Niệm thấy Tam thúc công là chạy .
“Cương Nghị, ngoài canh chừng.”
Tam thúc công dặn Thẩm Cương Nghị ngoài canh chừng, Thẩm Cương Nghị liếc đứa con gái béo ú Tam thúc công là bỏ rơi cha ruột , chỉ thể ngoài canh.
“Ông ba ơi~ Cục cưng bắt tới đây ~”
“Ông cũng bắt tới đây hả~”
Thẩm Niệm bứt râu Tam thúc công hỏi, cô ông nội và cha bắt đến lán, Tam thúc công cũng bắt đến?
“Á á á! Buông tay .”
“Cái con bé ngày nào cũng bứt râu thế hả!”
“Bé con ơi! Cháu bứt như bứt b.úp bê !”