Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:22:57
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Cương Nghị trong lòng hiểu rõ, Phương Chi lật cuốn Thực phẩm Đại xem, thấy các món ăn bên trong liền ghi vài công thức.

 

"Bé ngoan, thu những thứ ."

 

Thẩm Cương Nghị bế Thẩm Niệm tới, Thẩm Niệm thu hết thứ , trừ cuốn Thực phẩm Đại trong tay Phương Chi.

 

"Có là thèm ?"

 

"Mẹ ơi~ đồ ăn mà."

 

Thẩm Niệm ôm cánh tay Phương Chi nũng, Phương Chi ngay cuốn sách mới là trọng tâm của con gái .

 

Chương 145 Thời gian là kẻ trộm

 

"Mẹ ghi hai công thức, mấy ngày nữa cho con."

 

"Mẹ quá~"

 

"Đồ ham ăn."

 

Phương Chi chọn hai công thức nguyên liệu sẵn trong nhà ghi , đợi đến lúc trong thôn an sẽ thỏa mãn ham ăn uống của con gái.

 

"Thu sách , cha hỏi, con lấy đấy."

 

"Tiền trong nhà giao cho con hết, con quản gia bà nhỏ."

 

Có bảo bối Thẩm Niệm , nhiều thứ trong nhà thể giấu phát hiện.

 

Thẩm Cương Nghị hỏi kỹ như cũng là vì một cơ hội kinh doanh, một cơ hội kinh doanh lớn.

 

"Bé ngoan thích đá quý ?"

 

"Lấp lánh! Thích thích!"

 

Thích, cô thích nhất là những thứ lấp lánh, lắm!

 

Thẩm Cương Nghị cô thích thì khóe miệng nhếch lên, thích là .

 

Thời buổi trong trạm phế liệu đầy những thứ đó, thị trường đen càng thể dùng lương thực để đổi.

 

Con gái thích, sẽ đổi một ít về cho con...

 

Loạn thế trữ vàng, thịnh thế trữ đồ cổ, đạo lý vẫn hiểu.

 

Thế đạo cũng mãi như thế , sẽ ngày qua thôi.

 

Thẩm Niệm cha giác ngộ , nhưng nghĩ nếu Thẩm Cương Nghị giác ngộ thì cũng trở thành giàu nhất Băng Thành .

 

"Lấy lương thực đây, gửi cho ông ngoại bà ngoại con."

 

Thẩm Niệm vội vàng thu một cái, thu sạch sành sanh lương thực định gửi cho nhà họ Phương, chẳng màng đến gì cả.

 

Thẩm Niệm khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ m.ô.n.g lung, đó phản ứng híp mắt , lấy lương thực gửi cho nhà ông ngoại , còn lấy thêm một chút nữa.

 

"Cho ngoại~"

 

"Cậu! Mợ!"

 

Thẩm Niệm chỉ lương thực Thẩm Cương Nghị, Thẩm Cương Nghị gật đầu, con gái còn hơn cả con rể nữa, cái còn thêm ít đồ.

 

Nào là cô trứng gà, gạo và thịt là đồ , nên lấy 10 quả trứng gà, 5 cân gạo, 5 cân thịt hun khói.

 

"Bé ngoan hiếu thảo với ông ngoại bà ngoại ?"

 

Phương Chi thấy thao tác của con gái trong lòng cũng chút khó tin, con gái cô nhỏ tuổi như hiểu những chuyện nhân tình thế thái .

 

"A! Cho ngoại."

 

Thẩm Niệm hiểu những chuyện nhân tình thế thái , dù cũng là do Ngụy Thục Phấn – một tay hòm chìa khóa giỏi giang nuôi lớn.

 

Ít nhiều cô cũng học một chút da lông.

 

Ít nhất là điểm "tài bất lộ tướng" , cô học đến nơi đến chốn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-172.html.]

"Được, ông ngoại bà ngoại nhất định sẽ vui lắm."

 

Phương Chi thấy con gái hiếu thảo như thì yêu quý chịu nổi, vội vàng thư cho cha những thứ là do cháu ngoại của họ đích danh gửi cho họ ăn.

 

"Anh Nghị, ngày mai gửi những thứ ."

 

"Trong giỏ đựng ít cát, trứng gà dùng báo bọc mới gửi , đường cũng sợ vỡ."

 

"Được."

 

Thời buổi gửi những đồ dễ vỡ cũng bao bì gì , chỉ thể bọc báo, đặt trong cát để tránh va đập.

 

Thẩm Niệm buồn ngủ , Phương Chi đưa phong thư cho Thẩm Cương Nghị để ngày mai mang cùng, dặn dò xong xuôi liền vội vàng dỗ Thẩm Niệm ngủ.

 

Thẩm Cương Nghị ngày hôm mang đồ rời , Ngụy Thục Phấn bóng lưng rời trong lòng vẫn yên tâm.

 

nghĩ đến trong nhà phúc tinh Thẩm Niệm, chắc là sẽ xảy chuyện gì.

 

Rất nhanh trong thôn một chuyện náo nhiệt, đó là ba ngày , đưa đến thôn.

 

Ba nam ba nữ, tuổi tầm 60 tuổi.

 

Mùa đông giá rét mà quần áo mặc vẫn là áo mỏng mùa thu.

 

"Thôn trưởng ?"

 

"Đây đây."

 

Thôn trưởng tiến lên giao thiệp, nhận những đưa đến.

 

Thôn của họ vị trí địa lý xa xôi, mùa đông thiên hàn địa t.ử, vị trí là thích hợp nhất còn gì bằng.

 

"Mấy sẽ phân phối ở thôn của các ông."

 

"Phải giám sát việc cho , cải tạo cho ."

 

"Rõ, nhất định sẽ giám sát c.h.ặ.t chẽ."

 

Thôn trưởng vội vàng bảo đảm, chỉ sợ lời nào đối phương nổi giận.

 

Dân làng lũ lượt chạy xem tình hình, thấy nhiều như đều dám lên tiếng.

 

Đặc biệt là thấy mấy vị đưa đến, chê bai vội lùi hai bước.

 

"Yên tâm , chúng nhất định sẽ bắt họ việc , cuộc đời."

 

Thấy thôn trưởng điều như , trong lòng họ cũng hài lòng. Thôn trưởng chỉ sợ những chỗ nào hài lòng sẽ đảo lộn cả thôn lên.

 

"Thành, trong thôn sắp xếp họ ở ?"

 

"Ở chuồng bò cuối thôn."

 

"Dẫn chúng xem."

 

Thôn trưởng và Thẩm Phú Quý vội vàng dẫn một nhóm rầm rộ xem nơi ở sắp xếp.

 

Thấy là cái lán quanh năm tu sửa, nhà cửa nát bét hình thù gì, trong lòng họ cũng yên tâm.

 

"Tốt, nhất định bắt họ cải tạo cho , cuộc đời."

 

"Rõ, rõ, ngài cứ yên tâm."

 

Mấy hài lòng rời , lúc ngang qua nhà Thẩm Niệm thì nheo mắt , Thẩm Phú Quý ở phía tim đ.á.n.h thót một cái.

 

"Trong thôn thế mà nhà gạch đỏ?"

 

Mấy thôn trưởng, thôn trưởng lau mồ hôi lạnh trán, tiến lên giải thích.

 

"Đây là công nhân duy nhất của thôn chúng ."

 

"Trước đây là bộ đội, xuất ngũ về tài xế xe tải ."

 

Mấy định bước lục soát liền thu chân , nhà của quân nhân xuất ngũ lục soát là lục soát .

 

 

Loading...