Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:22:55
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Minh Hiên sợ c.h.ế.t khiếp, điều gì khiến ông nội tức giận ?

 

Có khi nào ông nội đuổi khỏi nhà ?

 

Thẩm Minh Hiên lo lắng vô cùng, lúc bài tập đều dốc hết sức lực, chỉ sợ chỗ nào sẽ ông nội đuổi khỏi nhà ăn xin.

 

Thẩm Phú Quý thấy nỗ lực học tập liền tò mò tiến lên xem. Nhìn thấy đang bài tập toán, mắt ông sáng lên.

 

Có hứng thú với toán học , thế khi nào trở thành một nhà toán học ?

 

Thẩm Phú Quý nghĩ ngợi tìm Phương Chi. Phương Chi bố chồng bảo giao thêm nhiều bài tập toán cho con trai út, là Thẩm Minh Hiên thích bài tập , trong lòng thấy lạ lùng vô cùng.

 

Thích bài tập toán á? Thế hôm qua lúc bài còn sắp đến nơi ?

 

“Vâng ạ, con sẽ giao thêm nhiều một chút.”

 

Thẩm Minh Hiên: !!!

 

Thẩm Minh Hiên vạn ngờ tự đào hố chôn . Cậu chỉ bài tập nhiều lên, mà còn ông nội hết sức coi trọng.

 

———

 

Vào đông :

 

Thẩm Niệm căn bản là khỏi cửa. Người lính phái đến bảo vệ Thẩm Niệm cũng ngẩn ngơ. Cửa , cổng bước, cô đến đây để bảo vệ khí ?

 

mà như cũng , Thẩm Niệm khỏi cửa thì lính trong bóng tối trái còn thở phào nhẹ nhõm. Ra khỏi cửa mới lo cô bé sẽ xảy chuyện.

 

“Nội ~ đau đau!”

 

Ngụy Thục Phấn thấy Thẩm Niệm kêu đau là lập tức bật dậy từ giường sưởi. Thẩm Niệm kêu đau là cả nhà sợ hết hồn.

 

Vào mùa đông , trong thôn cũng . Phương Chi và Thẩm Phú Quý cũng cần hàng ngày đến đại đội và trạm phát thanh, rảnh rỗi là ở nhà.

 

“Làm thế?”

 

Ngụy Thục Phấn và Phương Chi vốn đang chuyện trong phòng, kết quả tiếng kêu của Thẩm Niệm cho giật b.ắ.n . Hai phi như bay ngoài.

 

“Sao thế thế?”

 

Thẩm Niệm ôm lấy khuôn mặt nhỏ của . Ngụy Thục Phấn và Phương Chi vội vàng bế cô bé lên xem tình hình. Thẩm Phú Quý cũng chạy theo.

 

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Niệm nẻ chút tróc da. Con bé khó chịu nên tự gãi mặt , gãi rách cả da, chảy m.á.u .

 

“Rách da .”

 

“Dọa c.h.ế.t bà nội , dọa c.h.ế.t bà nội .”

 

Ngụy Thục Phấn thấy là do con bé tự gãi rách da mặt chứ thương, tảng đá lo lắng trong lòng cũng rơi xuống đất.

 

“Mặt nhỏ khô quá , gãi nữa gãi nữa.”

 

Phương Chi vội vàng lấy kem dưỡng da bôi lên mặt cho cô bé. Khuôn mặt nhỏ buổi sáng mới bôi, bây giờ khô .

 

Có vết thương nhỏ nên cũng dám dùng kem dưỡng da kích ứng da thịt. Phương Chi chỉ thể né vết thương mặt cô bé . Ngụy Thục Phấn bế cô bé dỗ dành.

 

“Để bà nội thổi cho cháu nhé. Ông nó mau lấy t.h.u.ố.c mỡ trong tủ đây.”

 

Thẩm Phú Quý phòng lấy t.h.u.ố.c mỡ. Ngụy Thục Phấn cẩn thận bôi lên cho cô bé, bôi thổi phù phù.

 

“Chúng chơi ở bên ngoài nữa, chúng trong phòng .”

 

Thẩm Niệm thích mùa đông. Tay nhỏ mặt nhỏ lúc nào cũng đau đau, còn ngoài tắm nắng. Hàng ngày đều ở trong nhà, mà ngay cả ở trong nhà mặt nhỏ cũng đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-170.html.]

 

Thẩm Niệm bế về phòng. Trong phòng đang đốt giường sưởi, Thẩm Niệm bế giường sưởi sưởi ấm. Phương Chi để dỗ dành cô bé, còn pha cho cô bé một cốc sữa mạch nha để cô bé áp tay mà uống.

 

“Làm ấm bàn tay nhỏ con, ở gian chính đốt lò, lạnh lắm.”

 

Thẩm Niệm hừ hừ nũng nịu vui. Phương Chi dáng vẻ của cô bé là con bé đang hờn dỗi .

 

“Mẹ mắng con , đừng chu cái mỏ nhỏ nữa.”

 

Thẩm Niệm thấy mắng nữa lúc mới vui vẻ. Phương Chi ngay con gái cố ý mà, nào cũng nũng để xoay như chong ch.óng.

 

“Tuyết năm nay còn to hơn năm ngoái, hoa màu cũng lớn bằng năm ngoái. Lương thực nộp lên cũng mới đủ chỉ tiêu.”

 

Thẩm Phú Quý thở dài một tiếng. Thế đạo đúng là ngày càng tệ . Hoa màu thì lớn nổi, chỉ tiêu cấp giao xuống năm nào cũng tìm cách để thành.

 

Cứ tiếp tục như thế , e là chẳng mấy chốc lương thực của sẽ còn khan hiếm hơn nữa. Hơn nữa ông còn nhận tin tức, vài ngày nữa trong thôn sẽ tiếp nhận mấy đến lao cải (lao động cải tạo).

 

Mùa đông giá rét đưa đến, đường như cũng sợ xảy chuyện thật ...

 

Thẩm Phú Quý cũng chẳng gì cho . Ở cái thế đạo , nhân tính mới là thứ đáng sợ nhất.

 

Đó đều là những phát hiện và đưa đến đây. Đến thôn chỉ thể sắp xếp cho họ những công việc vất vả mệt nhọc nhất.

 

Mọi thấy những đều tránh xa và c.h.ử.i bới một trận, chỉ sợ bất kỳ tiếp xúc nào thì nhà cũng gặp họa lây.

 

Trong thôn cũng nhận tin báo của cấp , sắp xếp chuồng bò. Chuồng bò của thôn chỉ 2 căn nhà cũ nát.

 

Nhà quanh năm tu sửa, còn dột nát, cửa gỗ đều hở gió. Đến cả bò ở còn hơn họ. Mùa đông giá rét thế đến ở đây thì sống nổi?

 

“Vợ của con trai thứ hai, con đến trạm phát thanh thông báo cho vài ngày nữa sẽ đưa tới.”

 

“Mọi đều chuẩn phòng , tránh để kẻ để mắt tới.”

 

Trong thôn vốn yên bình. Sự xuất hiện của những e là sẽ khiến lòng hoang mang. Đáng sợ nhất là nhà nào phô trương kẻ để mắt tới.

 

“Vâng ạ.”

 

Phương Chi vội vàng đến trạm phát thanh thông báo cho . Người dân trong thôn xong liền vội vàng cất kỹ thịt thà nọ trong nhà .

 

Ngụy Thục Phấn cũng cất đồ đạc trong nhà , tiền và phiếu càng giấu kỹ. Thẩm Niệm thấy bà nội giấu đồ liền hào hứng tham gia cùng.

 

Thẩm Cương Nghị về nhà thấy trong nhà vẻ lo lắng liền hỏi một câu. Biết vài ngày nữa sẽ hạ phóng (đưa xuống địa phương) đến thôn, khẽ cau mày.

 

Chương 147 Lai lịch của Thẩm Niệm đều Thẩm Cương Nghị nắm rõ

“Cụ thể là bao giờ thì đến ạ?”

 

“3 ngày nữa con ạ. Con trai thứ hai, nhà chúng nổi bật đấy.”

 

Căn nhà gạch đỏ chút nổi bật, hơn nữa đến lúc đó họ còn ngang qua nhà , khó tránh khỏi sẽ sự nghi ngờ.

 

“Mẹ, đưa những thứ nổi bật trong nhà cho con, con mang thành tìm cách giấu .”

 

Ngụy Thục Phấn thấy cũng . Lỡ như thực sự lục soát, thì ít nhất trong nhà cũng sạch sẽ, sợ gia đình gặp chuyện.

 

“Nổi bật nhất chính là tiền.”

 

Tiền của Thẩm Niệm, tiền của hai vợ chồng Phương Chi là nổi bật nhất. Cộng đến hơn 2 ngàn đồng. Cuối năm thế mà trong nhà nào khoản tiền gửi hơn 2 ngàn đồng cơ chứ?

 

Đây chẳng là lộ liễu khiến nghi ngờ ?

 

“Con mang thành cất giữ, con chạy xe mà.”

 

 

Loading...