"Hãy cho bà uống." Ngu Nhược Khanh lệnh.
Tô Cảnh Trạch gần như theo lời nàng một cách vô thức. Đôi bàn tay run rẩy của nâng chiếc cằm lạnh lẽo của Tô Tú Uyển lên, cẩn thận đút viên đan d.ư.ợ.c miệng mẫu .
Tất cả nín thở chờ đợi. Họ chẳng Ngu Nhược Khanh lấy loại đan d.ư.ợ.c gì, chỉ bám víu một phép màu mong manh, hoặc chuẩn đón nhận cái kết đau thương nhất.
Nhịp thở của Tô Tú Uyển yếu dần, yếu dần, cho đến khi tắt lịm.
Ngay khoảnh khắc sự tuyệt vọng bao trùm lấy tất thảy, đột nhiên, trái tim nàng đập một nhịp, từ yếu ớt dần trở nên mạnh mẽ, mỗi nhịp đập tràn trề sinh lực hơn !
Tô Cảnh Trạch thẫn thờ. Hàn Thiển phản ứng cực nhanh, lập tức nắm lấy cổ tay Tô Tú Uyển. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Hàn Thiển dồn tâm ý bắt mạch cho Tô Tú Uyển. Nét mặt chuyển từ kinh ngạc sang trầm tư, phức tạp khôn lường.
"Tiểu đạo hữu, tình hình bà thế nào ?" Có rụt rè lên tiếng hỏi.
Hàn Thiển hướng mắt Ngu Nhược Khanh, mãi một lúc lâu mới hồn.
"Bà sẽ c.h.ế.t ." Hắn cất lời, giọng xa xăm như thể phát từ một khác: "Vết thương lành, bệnh tình cũng tiêu tan."
Sau khi kéo về từ cõi c.h.ế.t, Tô Tú Uyển chìm giấc ngủ sâu suốt năm ngày ròng rã.
Người đáng lẽ yếu đuối nhất lúc là Tô Cảnh Trạch, nhưng thời gian để chìm đắm trong sự mềm yếu. Chàng thiếu niên lập tức khoác lên uy nghi của vị thiếu gia chủ, mặc cho đôi mắt vẫn chìm trong bóng tối, vẫn rành mạch, dứt khoát hạ từng mệnh lệnh, vực dậy Tô gia khỏi bờ vực suy tàn.
Chàng bận rộn từ sáng đến tối mịt, thậm chí chẳng thời gian túc trực bên giường bệnh của mẫu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-391.html.]
Kẻ từng Tô Tú Uyển đ.á.n.h tan nát Nguyên Anh, Lý Hưng Triều, dẫu giữ cái mạng quèn nhưng trở thành phế nhân vĩnh viễn mất khả năng tu luyện. Hắn ném ngục tối của Tô gia, chung phận với Lý Tô Việt và Lê Văn Khang - kẻ bỏ trốn ngoài thành nhưng cuối cùng vẫn bắt .
Tu vi của Lê Văn Khang vô cùng thâm hậu, để bắt tốn ít công sức, thậm chí vài thương. Tuy nhiên, dù xuất chúng đến cũng chỉ là mãnh hổ nan địch quần hồ, rốt cuộc cũng áp giải và giam giữ tại một nhà lao khác, nơi từng dùng để giam giữ Ma tộc.
Không dừng ở đó, Tô Cảnh Trạch còn xử lý vô công việc ngổn ngang. Chàng chỉ tức tốc tiếp quản mớ bòng bong mà Lý Hưng Triều gây trong chuyện ăn suốt những năm qua, mà còn liên tục chủ trì các buổi nghị sự. Không chỉ họp bàn với các chi thứ trong nội bộ Tô gia để minh định ngọn ngành, rà soát bộ cơ ngơi ăn, còn triệu tập các vị gia chủ của những thế gia lớn khác.
Trong đó, thật tâm hoan hỉ khi Tô Cảnh Trạch thế Lý Hưng Triều, nhưng cũng thiếu những kẻ cáo già xảo quyệt – mới hôm qua còn chén chú chén , xưng gọi với Lý Hưng Triều, hôm nay trở mặt về phía Tô Cảnh Trạch, c.h.ử.i rủa Lý Hưng Triều thậm tệ.
Ai nấy đều thấu hiểu sự bận rộn cùng cực của Tô Cảnh Trạch lúc . Tuy khôi phục tu vi, thể suy nhược hơn thường, nhưng gần như vắt kiệt sức lực, chân chạm đất, chẳng thời gian để hàn huyên dăm ba câu với họ.
Trong lúc Tô Cảnh Trạch bận rộn, bốn còn cũng chẳng hề rảnh rỗi. Ngu Nhược Khanh luôn để mắt đến những chốn nhơ nhuốc như Xuân Phong Uyển, đấu trường ngầm và ám thị của yêu ma – nơi Lý Hưng Triều cùng vài gã gia chủ khác bắt tay trục lợi.
Nay Lý Hưng Triều sa lưới, họ tức tốc dẫn đột kích các địa điểm , giải cứu những sinh linh giam cầm, đồng thời phong tỏa vĩnh viễn các ám thị, để cho những gã gia chủ cơ hội đổi chủ.
Kể từ lúc chứng kiến Lý Hưng Triều bắt, đám gia chủ hẳn đoán nước cờ . Không thể tẩu tán tài sản, bọn chúng đành ngậm bồ hòn ngọt, trốn chui trốn lủi dám mặt, cắt đứt dính líu với các tụ điểm .
Trong mắt Ngu Nhược Khanh, bọn chúng đều là những kẻ cặn bã bại hoại. Thế nhưng, hiện tại lúc để thanh trừng. Nếu manh động, e rằng cục diện thế gia sẽ rối loạn, thậm chí đe dọa đến nền hòa bình vốn của Tu Tiên giới. Do đó, nàng chỉ đành khắc sâu món nợ lòng chờ ngày thanh toán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Về những chuyện khác, Ngu Nhược Khanh quả thực bận tâm đến từng chi tiết.
Vào cái ngày Tô Tú Uyển cận kề cửa t.ử, tất thảy đều ngỡ nàng sẽ qua khỏi.
Để giữ chút tôn nghiêm cuối cùng cho nàng, để nàng yên bình lời từ biệt với nhi t.ử, các vị lão hộ pháp túc trực xung quanh cùng giăng một lớp kết giới giữa trung, cô lập tiên hạc với thế giới bên ngoài.