Lý Hưng Triều thất kinh gào lên: "Tú Uyển, nàng điên , nàng định tìm c.h.ế.t !"
Không ai thấu hiểu thể trạng của Tô Tú Uyển hơn . Mỗi ngày, bảy tám loại kỳ hoa dị thảo vô giá đưa phòng bệnh của nàng. Đáng lý , sinh mệnh Tô Tú Uyển lụi tàn từ năm lên chín, mạng sống mong manh níu giữ đến tận bây giờ nhờ nguồn tài lực đồ sộ của Tô gia.
Một va chạm nhỏ nhoi cũng đủ gây tổn thương chí mạng cho nàng, huống hồ là việc tàn nhẫn tự rạch nát cánh tay như thế ?!
Bầu trời quang đãng vạn dặm chẳng từ lúc nào mây đen vần vũ, cuộn xoáy quanh hai họ như một tâm bão.
Lý Hưng Triều hiểu rõ Tô Tú Uyển đang toan tính điều gì. Nàng đang dùng chính tinh huyết và sinh mệnh của bản để bù đắp cho phần tu vi thiếu hụt, hòng kiến tạo một sát trận ngay giữa trung!
"Nương!" Phía lưng nàng, Tô Cảnh Trạch hoảng hốt quỳ sụp xuống. Chàng tuyệt vọng khua tay tìm kiếm trong trung, nhưng đằng Tô Tú Uyển dường như một bức tường vô hình, phong tỏa gian của mấy bọn họ.
Tô Tú Uyển thở dốc từng hồi. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt ghim c.h.ặ.t Lý Hưng Triều.
"Lý Hưng Triều, tổn thương , thể c.ắ.n răng nhẫn nhịn. tuyệt đối dung thứ cho kẻ nào dám đụng đến Trạch Nhi. Chàng lừa dối suốt bao năm qua, quả thực quá tàn nhẫn!"
"Không Uyển Nhi, nàng hãy giải thích..." Lý Hưng Triều cố trấn an Tô Tú Uyển, dùng cách tìm đường thoát . Thế nhưng bàng hoàng nhận bản lâm bước đường cùng, thể lùi thêm nửa bước. Không gian tứ bề bát hướng đang ngừng siết c.h.ặ.t, đè ép lấy .
Cùng lúc đó, Lý Hưng Triều kinh hãi nhận xung quanh từ bao giờ chằng chịt những sợi chỉ m.á.u đan dệt thành một trận pháp kỳ quái.
Hắn trợn trừng mắt Tô Tú Uyển, dám tin sự thật. Thân ảnh mỏng manh của nàng chênh vênh gió, tưởng như thể gục ngã bất cứ lúc nào. Vậy mà thanh chủy thủ trong tay nàng vẫn tàn nhẫn rạch từng tấc thịt cánh tay, những giọt m.á.u đỏ tươi lơ lửng giữa trung, vẽ nên một đồ án phức tạp đến rợn .
"Tô Tú Uyển, nàng rốt cuộc gì!" Lý Hưng Triều bắt đầu rơi cơn hoảng loạn tột độ.
Tô Tú Uyển buông tay, thanh chủy thủ nhuốm m.á.u rơi văng xuống chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-387.html.]
"Chàng luôn thèm khát bí pháp của Tô gia, nhưng từng hé răng nửa lời." Nàng cất giọng lạnh lẽo, "Hôm nay, sẽ cho toại nguyện."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Tú Uyển từ từ vươn tay, đầu ngón tay thon dài, nhợt nhạt chỉ thẳng huyết trận giữa trung. Toàn bộ trận pháp tức thì tỏa vầng sáng ch.ói lòa. Ngay thời khắc , tu sĩ mặt tại hiện trường đều cảm nhận rõ rệt linh khí xung quanh đang hút cạn với tốc độ kinh hồn.
Trong mắt Lý Hưng Triều, vạn vật trở nên kinh khủng tột cùng. Bầu trời sụp đổ, mặt đất cuộn trào. Luồng linh khí khổng lồ cuồn cuộn ập đến, vượt xa giới hạn chịu đựng của một tu sĩ, thi tràn cơ thể qua ngũ quan và từng lỗ chân lông. Vậy mà khóa c.h.ặ.t tại chỗ, cứng đờ như tượng đá, mặc cho tai họa giáng xuống.
"Không... ...!"
Lý Hưng Triều đau đớn thét lên những tiếng ch.ói tai. Trận pháp cuộn lên những luồng gió dữ dội tung bay vạt áo Tô Tú Uyển. Khóe miệng và cánh mũi nữ nhân bắt đầu rỉ m.á.u, nhưng nàng dường như chẳng mảy may cảm thấy đau đớn. Đôi mắt nàng, đôi mắt mang nét dịu dàng hệt như Tô Cảnh Trạch, giờ phút lạnh lẽo như băng, ghim c.h.ặ.t gã nam nhân đang giãy giụa trong kết giới.
Nàng gõ nhẹ ngón tay, cổ tay nhấn xuống, ầm —!
Thân hình Lý Hưng Triều như một bàn tay khổng lồ vô hình tát mạnh xuống mặt đất, tạo thành một hố sâu nứt nẻ.
Hắn thở hổn hển trong đau đớn tột cùng, cảm giác như xương cốt dập nát. Đặc biệt là nguyên mà từng tự hào dày công tu luyện thuở thiếu thời, nay cũng luồng linh khí khổng lồ tràn đ.á.n.h trọng thương, ẩn hiện những vết nứt vỡ.
Lý Hưng Triều kìm mà ứa một ngụm m.á.u tươi, đau đớn ngất lịm .
Cục diện diễn biến đến cơ sự , chẳng những Lý Hưng Triều ngờ tới, mà ngay cả nhóm Ngu Nhược Khanh cũng bất ngờ.
Theo kế hoạch ban đầu, ai trông mong Tô Tú Uyển thể tay xoay chuyển tình thế. Dù nữa, nàng cũng chỉ là một mang bạo bệnh liệt giường lâu, thể mỏng manh đến độ một cơn gió thoảng cũng đủ cướp sinh mệnh. Hơn nữa, nàng gần như từng tu luyện, sức lực cạn kiệt.
Điều các cựu thuộc hạ mong mỏi chỉ là một lời tuyên bố danh chính ngôn thuận từ vị gia chủ Tô gia. Lý Hưng Triều dẫu mang tu vi Nguyên Anh, nhưng một khi Tô Tú Uyển phế truất quyền thế mà mượn danh Tô gia để gây dựng, thì Lý Hưng Triều cũng chẳng còn gì đáng sợ.