Rồi nàng thấy Hoa Nguyệt Yên – trong hình hài nguyên bản của Giao nhân – đang uyển chuyển bơi về phía . Ánh sáng xuyên qua làn nước lấp lánh phản chiếu lên lớp vảy cá màu xanh ngọc bích lộng lẫy và làn da trắng ngần của nàng. Giữa lòng đại dương, nhan sắc của Giao nhân phô diễn đến độ mỹ tột đỉnh.
Hoa Nguyệt Yên tiến gần, sát đến mức suối tóc của hai hòa quyện giữa dòng nước... lúc đó, một lực kéo mạnh mẽ từ bên ngoài thình lình lôi tuột nàng khỏi ảo cảnh.
Ngu Nhược Khanh Thương Hàn Lăng kéo giật về phía . Nàng mất một lúc lâu mới định thần , văng vẳng bên tai là tiếng tranh cãi gay gắt giữa Thương Hàn Lăng và Hoa Nguyệt Yên. Bọn họ đang sử dụng ngôn ngữ Giao nhân, nên nàng chẳng hiểu lấy một từ.
Trái ngược với sự giận dữ, cương quyết của Thương Hàn Lăng, Hoa Nguyệt Yên vẫn giữ phong thái ung dung, nhàn nhã. Nàng tủm tỉm tung một câu phản pháo rõ nghĩa, nhưng tác dụng như một gáo nước lạnh dập tắt cơn thịnh nộ của đối phương.
Thương Hàn Lăng khựng , vành tai bỗng chốc đỏ lựng. Hắn hậm hực gầm gừ thêm một câu, ngoắt , nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Nhược Khanh, toan lôi nàng khỏi nơi .
"Hàn Lăng, chúng còn hỏi chuyện bằng chứng mà?" Ngu Nhược Khanh cuống quýt níu tay .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thương Hàn Lăng khựng bước, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Mãi một lúc , mới chịu đầu Hoa Nguyệt Yên.
"Rốt cuộc các hợp tác ?" Hắn gằn từng chữ, lạnh lẽo như băng: "Hợp tác thì đôi bên cùng lợi, chúng sẽ giúp các thoát khỏi chốn địa ngục . Còn nếu tỷ vẫn giữ cái thói cợt nhả, trêu đùa khác, thì mớ bằng chứng đó, cũng chẳng cần!"
Hoa Nguyệt Yên xòe chiếc quạt xếp, che nửa khuôn mặt, bật khúc khích.
"Đệ xem, tính khí nóng nảy thật đấy." Nàng thong thả buông lời: "Ăn thì cục cằn, tính tình thô lỗ thế , nữ nhân ghét nhất là thể loại nam nhân như đấy."
Chẳng rõ vì nguyên cớ gì, Ngu Nhược Khanh cảm thấy hôm nay Thương Hàn Lăng đặc biệt nhạy cảm, dễ kích động. Xưa nay ở Tiên tông, lời cay độc, sỉ nhục nào mà từng nếm trải? Vậy mà hôm nay, chỉ một câu khích tướng bâng quơ của Hoa Nguyệt Yên đ.â.m trúng tim đen, khiến như nổ tung.
"Được , ."
Ngu Nhược Khanh nắm lấy tay khẽ lay động. Dường như lúc Thương Hàn Lăng mới sực tỉnh nhận tư thế mật quá mức giữa hai . Cả cơ thể tức thì cứng đờ, đến cả cơn giận cũng bay sạch còn dấu vết.
Chứng kiến cảnh tượng ngộ nghĩnh , Hoa Nguyệt Yên một phen vỡ bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-368.html.]
Trước , Ngu Nhược Khanh vốn giỏi ăn , giao tiếp. nhờ chuỗi ngày "huân tập" bởi cái thói dẻo mép của Lục Nguyên Châu, nàng cũng học lỏm vài chiêu trò.
Nàng dịu giọng, ngọt ngào dỗ dành: "Hoa tỷ tỷ, tỷ cứ cho bọn . Nếu tỷ giúp một tay, cơ hội lật đổ Tô Hưng Triều sẽ cao hơn đấy."
Tiếng "Hoa tỷ tỷ" thốt khiến Hoa Nguyệt Yên vô cùng mãn nguyện. Nàng khẽ phe phẩy quạt, gật gù đắc ý.
"Đã nể mặt tiểu Tiên quân đây, nô gia dĩ nhiên sẽ tương trợ." Hoa Nguyệt Yên : " giao kèo đấy, các cũng giúp bọn tỷ thoát khỏi nơi ."
"Việc đó là đương nhiên." Ngu Nhược Khanh vội vã cam đoan.
Hoa Nguyệt Yên gật đầu.
Ban nãy nàng vẫn luôn nghiêng, nay chống tay thẳng dậy. Chỉ trong tích tắc, đôi chân thon thả, trắng nõn ngọc ngà hóa thành chiếc đuôi cá màu xanh lam tuyệt mỹ mà Ngu Nhược Khanh chiêm ngưỡng trong ảo cảnh.
Chiếc đuôi của Giao nhân trưởng thành vốn dài và to lớn. Khi nàng trải dài chiếc đuôi , cả căn phòng dường như bừng sáng, mang một hiệu ứng thị giác chấn động. Từng chiếc vảy xanh lấp lánh như cẩn ngọc quý.
Tuy nhiên, một điểm mỹ. Khác với chiếc đuôi trọn vẹn của Thương Hàn Lăng, đuôi của Hoa Nguyệt Yên bong tróc nhiều vảy. Có những mảng da chằng chịt những vết sẹo do đao kiếm rạch nát, những vết cháy xém ám khói đen thui. Nhìn qua cũng đủ tưởng tượng những trận t.r.a t.ấ.n kinh hoàng mà nàng từng gánh chịu.
Ngu Nhược Khanh những chiếc vảy khuyết thiếu, cõi lòng bỗng chùng xuống, quặn thắt xót xa.
"Thế nào?" Hoa Nguyệt Yên ngẩng cao đầu, nở nụ kiêu hãnh.
"Rất ." Ngu Nhược Khanh đáp bằng sự chân thành tuyệt đối: "Nếu là , sẽ tuyệt đối nỡ tay tàn phá nó."
Hoa Nguyệt Yên thoáng ngẩn . Nàng xoáy sâu đáy mắt Ngu Nhược Khanh, và quả thực, nàng chỉ thấy ở đó sự thuần khiết, xót xa tận tâm can, hề pha lẫn bất kỳ d.ụ.c vọng phàm tục sự thương hại giả tạo nào.