Lục Nguyên Châu và Thương Hàn Lăng , dường như quyết định . Cuối cùng, cả hai đồng loạt sang Ngu Nhược Khanh.
"Sư tỷ, chúng nên gì bây giờ?" Lục Nguyên Châu hỏi, "Có nên báo cho sư tôn của ?"
"Cứ đợi Hàn Thiển về ." Ngu Nhược Khanh day day trán, đáp, "Chúng là một đội, nhất nên đợi cùng đưa quyết định."
Ba tất nhiên phản đối. ...
Lục Nguyên Châu im lặng một lúc dè dặt hỏi: "Liệu đại sư nổi giận nhỉ?"
Dường như ngoại trừ đầu gặp gỡ, những họ gặp Hàn Thiển , y luôn thể hiện sự điềm tĩnh biến cố. Cảm xúc của y hiếm khi d.a.o động, càng từng thấy y tức giận nổi cáu.
với chuyện ... ai dám chắc chắn điều gì.
Ngu Nhược Khanh ngước họ, lên tiếng: "Thôi nào, gì mà nghiêm trọng thế. Đợi về, sẽ chuyện riêng với để chuẩn tâm lý."
Vốn dĩ Ngu Nhược Khanh định nhân lúc Hàn Thiển vắng để điều tra ngọn ngành về y trong tông môn. sự việc miếng ngọc bội của Ma Tôn bất ngờ xảy khiến nàng chẳng còn tâm trí nào nữa.
Sau khi nhắn tin cho Hàn Thiển, Ngu Nhược Khanh trở về Xích Luyện Phong để tiếp tục tu luyện. Trong khi đó, Lục Nguyên Châu và Thương Hàn Lăng lo sợ Tô Cảnh Trạch sẽ nghĩ quẩn hoặc cảm thấy tội , nên quyết định ở thung lũng cùng .
Nghe đến tối, Lục Nguyên Châu thì ngủ lăn lóc sàn nhà, còn Thương Hàn Lăng chọn cách ngủ suối. Từ khi thoát khỏi sự kìm kẹp của sư tôn, Thương Hàn Lăng ngày càng bộc lộ cá tính thật của .
Y còn tự ti về dòng m.á.u Giao nhân của như nữa, cũng lảng tránh sự thật về một nửa dòng m.á.u của . Giờ đây, y dám sống thật với bản , thừa nhận rằng y thực sự yêu thích nguồn nước.
Thực chất, chuyến của Hàn Thiển chỉ mất vỏn vẹn một ngày một đêm. Nếu tính toán kỹ, thời gian đó đủ để y đặt chân đến Linh Châu - nơi các thế gia tu tiên định cư. Hành trình trở về của y nhanh hơn lúc , gần như chỉ mất một ngày. Rõ ràng, y hối hả ngừng nghỉ trong suốt hai ngày qua.
Ngày y trở về, Ngu Nhược Khanh cất công đón.
Trên đường về tiên tông, hai cùng cưỡi con phi hạc của Ngu Nhược Khanh. Nàng kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện cho Hàn Thiển .
Hàn Thiển chỉ lặng lẽ lắng . Hàng mi y khẽ rũ xuống, dáng vẫn thẳng tắp như khi. Trang phục y vẫn chỉnh tề, chút xộc xệch, để lộ chút dấu hiệu mệt mỏi nào chặng đường dài.
Phản ứng của y khá bình thản. Sau khi Ngu Nhược Khanh kể xong chuyện, Hàn Thiển chỉ thốt một câu ngắn gọn: "Ta ."
Khi đối mặt với Tô Cảnh Trạch, Ngu Nhược Khanh từng tỏ bất bình cho Hàn Thiển. giờ đây, mặt y, nàng e ngại việc y sẽ thực sự nổi giận với Tô Cảnh Trạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-310.html.]
"Những năm qua, Tô sư chịu đựng quá nhiều. Lần cũng chỉ vì phẫn uất mà liều mạng sống mái với gia đình." Ngu Nhược Khanh cố gắng phân trần, "Ai cũng lúc bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Thực trong thâm tâm, cũng hối hận."
Hàn Thiển khẽ chớp mắt, gật đầu nhẹ.
"Ừ."
Câu trả lời ngắn gọn khiến Ngu Nhược Khanh chẳng tiếp tục câu chuyện như thế nào.
Nàng đành hy vọng rằng thời gian yên lặng đường sẽ giúp Hàn Thiển xoa dịu phần nào sự tức giận.
Cả hai duy trì sự im lặng cho đến khi trở ngôi nhà gỗ của Tô Cảnh Trạch trong thung lũng. Vừa bước phòng, ba bên trong đồng loạt dậy.
Nét mặt Hàn Thiển vẫn giữ vẻ điềm nhiên, thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
Khi y tiến lên phía , Thương Hàn Lăng và Lục Nguyên Châu vội vàng bước lên chắn lối.
"Đại sư ..." Lục Nguyên Châu lo lắng gọi.
Hàn Thiển ngước mắt lên, đưa ánh quét qua hai họ. Lục Nguyên Châu và Thương Hàn Lăng từ từ lùi , ngoan ngoãn nhường đường.
Cuối cùng, y dừng mặt Tô Cảnh Trạch. Hai nửa của "Huyền Sương song bích" lúc đang đối mặt với .
"Ta nợ một lời xin ." Tô Cảnh Trạch hạ giọng.
Hàn Thiển đáp .
Chẳng hề bất cứ dấu hiệu báo nào, y vung tay giáng một cú đ.ấ.m thẳng mặt Tô Cảnh Trạch, chút nương tay.
Dù thu hồi bộ chân khí, nhưng chỉ dựa sức lực cơ bắp đơn thuần, Hàn Thiển vẫn vượt trội hơn Tô Cảnh Trạch nhiều về sức khỏe và sự dẻo dai.
Cú đ.ấ.m mạnh đến nỗi Tô Cảnh Trạch lảo đảo, ngã nhào cạnh bàn, khóe miệng rỉ một dòng m.á.u tươi.
"Sư !" Lục Nguyên Châu và Thương Hàn Lăng sững sờ trong giây lát, vội vàng chạy tới đỡ dậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ