Nhìn chiếc đuôi cá màu đỏ ch.ói lóa của Thương Hàn Lăng lấp lánh làn nước trong vắt, Lục Nguyên Châu thèm thuồng hỏi: "Sư , cho chiêm ngưỡng cái đuôi của một chút ? Chỉ cần... cho sờ một cái thôi, ?"
Nhận Lục Nguyên Châu hề tỏ vẻ ghê sợ bài xích chân của , tảng đá trong lòng Thương Hàn Lăng cũng gỡ bỏ. Tuy nhiên, ngoài mặt y vẫn giữ vẻ lạnh lùng, dứt khoát đáp: "Không ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mối quan hệ giữa hai sư vốn luôn như , hệt như ch.ó với mèo.
Lục Nguyên Châu thì khoái chọc tức, xúi giục Thương Hàn Lăng tay tẩn . Còn Thương Hàn Lăng thì tỏ vẻ ghét bỏ, phản ứng , nhưng Lục Nguyên Châu càng bám riết lấy y buông.
Cái kiểu cãi cọ, chí ch.óe , nghịch lý , là minh chứng cho một tình bạn thiết. Nếu ngày hai họ bỗng dưng tương kính như tân, e rằng lúc đó mới là chuyện lạ đời.
Lục Nguyên Châu sang hỏi Ngu Nhược Khanh: "Rốt cuộc những gì mà chỉ trong ba ngày ngắn ngủi thể khiến Tông môn quyết định xử lý Vĩnh Uyên trưởng lão ?"
"Toàn bộ sự tình thì cũng nắm rõ, chỉ tham gia một phần nhỏ thôi." Ngu Nhược Khanh thành thật đáp, "Ta chỉ Hàn Thiển tìm gặp Thanh Văn trưởng lão để nhờ ông chứng, đó tiếp tục diện kiến Tông chủ. Còn nội dung cuộc trò chuyện giữa bọn họ thì mù tịt."
"Nói chung việc đều do đại sư âm thầm bôn ba lo liệu, thậm chí Tô sư còn đích thỉnh cầu Tông chủ xem xét vụ . À đúng , hôm nay thể phá vỡ kết giới của Tinh La Phong một cách nhanh ch.óng như , đều là nhờ công lao của lũ khôi Xích Luyện Phong đấy." Lục Nguyên Châu hào hứng kể , "Uy lực của mấy con khôi đó thật sự ngoài sức tưởng tượng của ."
"Đương nhiên ." Ngu Nhược Khanh kiêu hãnh hừ nhẹ, "Ngay cả con thú cưỡi của , đến lúc nguy cấp cũng thể biến thành v.ũ k.h.í chiến đấu, dư sức đ.á.n.h gục một tu sĩ Kim Đan kỳ."
Từng cơ hội quá giang lưng con thú cưỡi vài , Lục Nguyên Châu tỏ vẻ bán tín bán nghi: " nó dùng cách nào để tấn công kẻ thù? Đệ mãi mà chẳng thấy nó bộ phận nào dùng để tấn công cả."
Hai mải mê trò chuyện, câu chuyện lan man từ chủ đề sang chủ đề khác.
Dưới hồ nước, Thương Hàn Lăng khép hờ đôi mắt. Lắng những tiếng ríu rít trò chuyện của hai , y cảm thấy ồn ào mà ngược , những âm thanh mang đến chút ấm cho căn phòng lạnh lẽo .
Trái tim y cũng giống như căn phòng trống trải . Suốt những đêm dài đằng đẵng nhốt một nơi đây, y quen với sự hoang vắng, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Để lấp đầy sự trống trải đó, y thà tự lừa dối bản , dùng những vết thương rỉ m.á.u để đổi lấy thứ tình thương giả tạo, hư vô. Dẫu ... vẫn là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-280.html.]
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc , Thương Hàn Lăng chợt nhận trống trong tim dường như lấp đầy.
Bạn bè của y đang chạy đôn chạy đáo, bôn ba ngược xuôi để đòi công bằng cho y, cùng y vui buồn, cùng y phẫn nộ.
Hóa , tình cảm chân thành cần đ.á.n.h đổi bằng sự đau khổ những vết thương chằng chịt cơ thể.
Y chỉ cần là chính , và họ vẫn dành cho y sự yêu thương vô điều kiện.
lúc đó, những tiếng bước chân vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của y. Cả ba ngước lên, thấy Thanh Văn trưởng lão và Hoắc Tu Viễn đang tiến .
Chứng kiến cảnh Thương Hàn Lăng giam cầm hồ nước, sắc mặt Thanh Văn trưởng lão sầm .
"Trưởng lão, trận pháp hồ nước thể phá giải ạ?" Ngu Nhược Khanh vội vàng hỏi.
Thanh Văn trưởng lão bước đến bên thành hồ. Ông đưa tay , những dòng bí văn màu m.á.u đỏ tươi lập tức hiện rõ mồn một thành hồ. Sắc mặt lão giả thêm phần nghiêm trọng.
"Bí văn là một loại cấm thuật, từ lâu giới Tu Tiên nghiêm cấm sử dụng." Thanh Văn trưởng lão giải thích, "Mặc dù thể dùng sức mạnh để phá vỡ nó, nhưng như sẽ cực kỳ nguy hiểm. Để an , nhất là nhờ chính kẻ lập nó đến để hóa giải."
Ông chuyển ánh sang Thương Hàn Lăng, như sợ y buồn phiền, bèn lên tiếng an ủi: "Nếu ngươi gặp mặt , thể hỏi xem thứ khẩu quyết nào để giải trừ ."
Sự quan tâm ân cần từ một bậc trưởng bối khiến Thương Hàn Lăng cảm thấy quen. Y cúi đầu lảng tránh ánh mắt của Thanh Văn trưởng lão, hạ giọng đáp: "Không ạ."
"À , trưởng lão, tình hình bên Trừng Giới Đường thế nào ạ?" Ngu Nhược Khanh tò mò, "Tông chủ sẽ xử lý cái lão già tệ... khụ khụ, Vĩnh Uyên trưởng lão ?"