Nàng quen với hình ảnh một Hàn Thiển luôn lẳng lặng theo phía , dù là trong các cuộc tỷ thí những lúc ồn ào náo nhiệt. Y giống như một ngọn núi vững chãi, im lìm, chẳng cần nửa lời cũng đủ khiến cảm thấy an tâm và vững lòng tin.
Tất cả đều quá tin tưởng y. Tin đến mức một Lục Nguyên Châu từng y dọa cho khiếp vía, một Thương Hàn Lăng luôn cảnh giác cao độ, cũng giống như nàng, sẵn sàng trao lưng cho y bảo vệ mà từng mảy may nghi ngờ.
Vì như ? Chẳng lẽ thời gian chung sống qua, tất cả chỉ là một màn kịch dựng lên?
Ngu Nhược Khanh tắt hẳn âm thanh của hệ thống, tự tay bóc lớp bùa ẩn .
Khoảnh khắc thấy Ngu Nhược Khanh, Hàn Thiển cũng sững .
Sát ý và sự lạnh lẽo quanh y dần dần tan biến. Ngu Nhược Khanh thể vị biểu cảm gương mặt y lúc .
"Tại như ?" Nàng cất tiếng hỏi, giọng khàn đặc, khô khốc như cành củi khô, "Tại ?"
Hàn Thiển buông thõng tay, thanh kiếm của y cũng lập tức biến mất.
Mặt đất vẫn đang rung chuyển ầm ầm, bí cảnh sắp sửa sụp đổ .
Y cứ thế tiến về phía Ngu Nhược Khanh với hai bàn tay trắng. Ngu Nhược Khanh siết c.h.ặ.t thanh bản mệnh kiếm. Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng dữ dội, đấu tranh nội tâm gay gắt xem nên nhân cơ hội kết liễu y .
Thấy y mỗi lúc một gần, Ngu Nhược Khanh lùi hai bước. Nàng giơ kiếm lên, lạnh lùng lên tiếng: "Hàn Thiển, ——"
Ánh mắt Ngu Nhược Khanh chạm đôi mắt của Hàn Thiển, khiến nàng bất giác khựng .
Thật khó để diễn tả đó là ánh mắt như thế nào. Nó chứa đựng những cảm xúc phức tạp mà Ngu Nhược Khanh thể hiểu nổi, nhưng trĩu nặng một nỗi bi thương khôn tả. Nỗi bi thương như một tảng đá đè nặng lên trái tim Ngu Nhược Khanh, kéo nó chìm sâu xuống đáy vực.
Hàn Thiển phớt lờ thanh kiếm tay nàng. Y vươn tay , ôm chầm lấy Ngu Nhược Khanh lòng.
Vòng tay y siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức Ngu Nhược Khanh gần như nghẹt thở.
"Khanh Khanh, thực xin ." Nàng thấy giọng Hàn Thiển khàn khàn cất lên bên tai.
Ngu Nhược Khanh lờ mờ cảm nhận bàn tay của Hàn Thiển đang vòng lưng nàng, hình như đang cầm một thứ pháp bảo gì đó. Đại não nàng tức thì trở nên choáng váng, mơ màng. Cơ thể nàng bủn rủn, mất hết sức lực. Thanh kiếm tay cũng tuột xuống đất.
Tay Ngu Nhược Khanh níu c.h.ặ.t lấy vạt áo Hàn Thiển. Người nam t.ử luôn chỉn chu, gọn gàng , đầu tiên trong đời cho xộc xệch y phục.
Ngay trong khoảnh khắc khi ngất lịm , Ngu Nhược Khanh chỉ cảm thấy Hàn Thiển một nữa siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy nàng.
Cái ôm của y tuyệt vọng như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối cố bám víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, mang theo một sự yếu ớt, mỏng manh như chực chờ vỡ vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-252.html.]
Ngu Nhược Khanh mất ý thức.
............
......
Ngu Nhược Khanh ngủ một giấc sâu, đỗi ngọt ngào.
Đã lâu lắm nàng nghỉ ngơi thoải mái như thế . Giấc ngủ bồng bềnh như một đám mây mềm mại ôm ấp lấy cơ thể, mang đến cho nàng cảm giác bình yên và thư thái lạ thường.
Trải qua một thời gian dài rõ bao lâu, bên tai nàng văng vẳng tiếng gọi. Âm thanh từ xa xăm dần dần trở nên rõ ràng.
"Ký chủ... Ký chủ!"
Ngu Nhược Khanh đ.á.n.h thức.
Nàng từ từ mở mắt, đập mắt là trời xanh thẳm vời vợi. Ngu Nhược Khanh vươn vai một cái thật sảng khoái, cảm thấy nhẹ bẫng, khoan khoái vô cùng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng khẽ nghiêng đầu sang một bên, liền bắt gặp Lục Nguyên Châu đang ngủ say sưa ngay cạnh . Hàng mi dài, rậm của nam thanh niên hắt một cái bóng mờ mờ lên đôi gò má.
Khi năng huyên thuyên giở trò nghịch ngợm, mà chỉ ngoan ngoãn thế , trông tuấn, rạng ngời hơn hẳn thường ngày.
"Ký chủ!!"
Ngu Nhược Khanh đang chìm đắm trong cảm giác sảng khoái giấc ngủ ngon thì hệ thống như chập mạch, ngừng réo rắt gọi nàng.
"Chuyện gì ?" Ngu Nhược Khanh làu bàu với vẻ khó chịu, "Mi ồn ào quá đấy."
"Ký chủ, còn tưởng ngài quy tiên cơ!" Trái ngược với trạng thái thư thái của Ngu Nhược Khanh, hệ thống vẻ đang ở trạng thái hoảng loạn tột độ, "Ngài còn nhớ trải qua chuyện gì đấy?"
Nhớ trải qua chuyện gì ư?
Ngu Nhược Khanh đáp lời: "Chẳng là dùng ngọc bài thoát khỏi cái bí cảnh quái vật ? Từ từ , Lục Nguyên Châu chình ình ở đây thế ?"
Nàng thừa chỗ là bí cảnh. Bởi linh khí ở Thượng Linh Châu sung mãn đến mức kết tụ thành những hạt sương li ti mát rượi, vuốt ve khắp thể, dồi dào hơn linh khí trong bí cảnh gấp trăm ngàn .