Nàng hề coi y là quái vật. Ngược , ánh mắt nàng chất chứa sự tán dương xen lẫn ngưỡng mộ, hệt như đang chiêm ngưỡng một báu vật độc nhất vô nhị chỉ thuộc về nàng.
Thử hỏi, ai thể nhẫn tâm chối từ ánh mắt ?
Thương Hàn Lăng mặt . Chiếc đuôi khẽ nâng lên từ mặt nước. Nước róc rách chảy dọc theo những lớp vảy đỏ rực rỡ, hàng vây lớn trong suốt phản chiếu ánh nắng, tạo nên một tuyệt tác mỹ lệ tựa bức tranh sơn dầu.
Thương Hàn Lăng luôn chán ghét cái đuôi của . Dù là Giao nhân, y vô cùng căm ghét loài cá.
Y khinh miệt những đặc điểm của hải tộc cơ thể . Ngu Nhược Khanh phản ứng trái ngược.
Đầu ngón tay nàng mơn trớn chiếc đuôi. Những chiếc vảy đó to lớn, nhọn hoắt vô cùng cứng cáp, nhưng đồng thời cũng càng thêm diễm lệ. Nhìn kỹ, dường như chúng màu đỏ chuyển sắc, chiết xạ tia nắng, hắt lên muôn vàn màu sắc kỳ ảo.
Ngu Nhược Khanh say sưa thưởng lãm. Nàng chú ý đến phần rìa của những lớp vảy, xem chừng vô cùng sắc bén.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vốn tính tò mò, nàng nghĩ . Bàn tay nàng vuốt dọc qua lớp vảy. Vệt rìa sắc lẹm lập tức cứa rách lòng bàn tay nàng.
Lần đầu tiên chính tay Thương Hàn Lăng còn từng tự vuốt ve chiếc đuôi của , nay chợt cảm nhận sự đụng chạm ấm áp, mềm mại, cả y khỏi run lên.
Ngu Nhược Khanh kêu lên tiếng nào, nhưng y vốn nhạy bén, ngửi thấy mùi m.á.u tanh.
Thương Hàn Lăng vội vàng đầu. Nhìn thấy m.á.u rỉ xuống từ lòng bàn tay nàng, ruột gan y nóng như lửa đốt.
Y kéo tay Ngu Nhược Khanh , thao túng một dòng nước nhỏ cuốn trôi vệt m.á.u. Xem kỹ lòng bàn tay nàng, vết thương liền nguyên vẹn nhờ nàng dùng linh lực chữa thương tốc hành.
Nàng như một đứa trẻ xong một trò tinh quái, dương dương tự đắc với thí nghiệm của bản , nở một nụ ranh mãnh.
Thương Hàn Lăng bất lực chịu thua.
Có giây phút y dường như thấu hiểu tâm trạng thường nhật của Hàn Thiển.
"Đừng ba cái chuyện nữa." Y trầm giọng, "Ta tỷ thương."
"Biết mà." Ngu Nhược Khanh đáp lẹ, miệng , mắt len lén Thương Hàn Lăng đang từ từ dìm chiếc đuôi của chìm sâu xuống mặt nước.
Kỳ thực nàng vẫn nếm trải hết sự thú vị, nhưng hiện đang trong bí cảnh, hóa giải khúc mắc chất chứa bao năm trong lòng Thương Hàn Lăng, như là mãn nguyện lắm .
"Đệ khôi phục hình ?" Ngu Nhược Khanh giục, "Chúng nán đây lâu đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-228.html.]
"Ta thử mới ." Thương Hàn Lăng , "Cũng hơn mười năm vận dụng đến yêu lực."
Y lẳng lặng tự nhẩm khẩu quyết thúc giục yêu lực và linh khí, mưu cầu phép biến hóa hình.
Ngu Nhược Khanh bó gối bên cạnh chờ đợi. Chợt nàng nhớ điều bất .
"Khoan , nếu từng điều động yêu lực, từ đến nay lấy bộ dạng nhân loại kiểu gì?" Nàng đột nhiên vạch trần.
Động tác của Thương Hàn Lăng cứng đờ.
Y thừa hiểu Ngu Nhược Khanh và những khác tuyệt đối đồng tình với cách y phong ấn bản , thế nên vẫn luôn lảng tránh. Nào ngờ Ngu Nhược Khanh vẫn móc nối khúc mắc .
Y khẽ mím môi mỏng, đáp lời: "Ra ngoài hẵng bàn tiếp, chúng đang gấp mà."
Quả nhiên uẩn khúc!
Ngu Nhược Khanh đạp chân xuống nước, hừ lạnh một tiếng, buông lời đe dọa với vẻ mặt hiểm ác: "Đợi ngoài, liệu mà khai báo thật thà. Bằng ..."
Nàng vươn tay . Ngự trong lòng bàn tay nàng chễm chệ viên minh châu lấp lánh hóa từ giọt lệ của Thương Hàn Lăng lúc .
Đầu Thương Hàn Lăng ong lên như sét đ.á.n.h ngang tai. Nếu nhờ tố chất m.á.u lạnh của Giao nhân, e rằng mặt y lúc đỏ bừng bừng như gấc chín.
Theo bản năng, y vươn tay chộp lấy, nhưng Ngu Nhược Khanh rụt né tránh còn nhanh hơn.
Chứng kiến dáng vẻ dở dở vì thẹn thùng của Thương Hàn Lăng, Ngu Nhược Khanh đắc ý: "Vậy quyết định thế . Đợi lúc ngoài, nếu hợp tác, sẽ trả cho . Nếu vẫn ngoan cố giấu giếm..."
Nói đến đây, ngữ khí đe dọa của Ngu Nhược Khanh càng nồng đậm.
Thương Hàn Lăng thu tay về, nhắm mắt bất đắc dĩ đáp: "Biết ."
Lạ , dù Ngu Nhược Khanh uy h.i.ế.p, y chẳng mảy may tức giận, ngược trong lòng còn dâng lên một cảm giác an khó tả.
Một lúc , Thương Hàn Lăng rốt cuộc cũng nắm vững phép biến thành hình . Có điều hiện tại trong bí cảnh, phong ấn vô hiệu. Hình dạng y khôi phục vẫn mang dáng dấp của một thanh niên chứ chẳng thiếu niên, bộ tông phục nay khoác lên cũng chật trông thấy.
May mắn , trong nhẫn trữ vật của y vẫn mang theo một vài y phục cá nhân. Trong đó một chiếc áo bào màu lam là quý giá nhất. Đó là một kiện pháp y linh hoạt, thể tự do co giãn theo hình chủ nhân. Nhờ đó, y đến nỗi mặc bộ tông phục bó sát lố lăng mà rời .