"Hôm nay thế là đủ ." Thương Hàn Lăng lên tiếng, "Tiếp theo chúng hãy hành động cùng , để bảo thực lực."
Lục Nguyên Châu gật gật đầu. Y bệt xuống t.h.ả.m cỏ, tiên nuốt một viên đan d.ư.ợ.c. Thương Hàn Lăng liền đưa cho y túi nước, trong khi Hàn Thiển thì bắt tay việc trị thương cho y.
Rõ ràng y là kẻ vô cùng giỏi nhẫn nhịn, thế mà cố tình khẽ huých vai Ngu Nhược Khanh, nửa như nũng, thầm thì: "Sư tỷ, đau quá mất."
Ngu Nhược Khanh đang nhắm mắt đả tọa. Nghe thấy lời y , nàng vẫn bất động như núi, hờ hững buông một câu: "Kiều khí."
Bề ngoài Lục Nguyên Châu như vấp bức tường băng, nhưng y hắc hắc rộ lên.
"Có sư tỷ và các sư ở đây che chở, ẻo lả một chút thì nào."
Nghe thấy , Hàn Thiển đang phía trị thương liền gõ nhẹ một cái lên đầu y.
"Ăn cho cẩn thận." Hàn Thiển nhắc nhở, "Đệ gì, bên ngoài đều rành rành đấy."
Bờ vai Lục Nguyên Châu lập tức cứng đờ.
—— Thôi xong, y quên béng mất chuyện !
Trên quảng trường, ít t.ử theo dõi màn thể hiện của Lục Nguyên Châu nhịn mà bật .
Chao ôi, giá mà cũng một sư tài giỏi đáng tin, thích nũng như Lục Nguyên Châu thì mấy!
Nghĩ , nhiều ánh mắt ngưỡng mộ đều đồng loạt hướng về phía Ngu Nhược Khanh.
Trong đại điện, một vị chưởng môn vuốt râu, : "Vân tông chủ, ngài giấu kỹ cô tiểu nha đầu cũng thật tài, thể gom cả ba tên t.ử thiên phú dị bẩm tụ quanh ."
Bọn họ, những lão quái vật sống cả mấy trăm năm, đương nhiên thấu sự tình. Kẻ dẫn dắt hành động của nhóm bốn là Hàn Thiển; nhạy bén nắm bắt động tĩnh là Thương Hàn Lăng; phụ trách thu dọn chiến lợi phẩm và giải quyết hậu quả cho các sư , sư tỷ là Lục Nguyên Châu. Thế nhưng, trung tâm thực sự của cả đội chính là kẻ trông vẻ vô sự, dạo chơi ngắm cảnh như Ngu Nhược Khanh.
Bất luận là ai trong bốn , cũng đều là nhân tài ngàn vạn mới một.
Các chưởng môn môn phái khác Huyền Sương Tiên Tông ôm trọn mấy mầm non xuất chúng , thèm thuồng đến mức nghiến răng trèo trẹo.
"Thế mới vì là nhất Tiên tông cơ chứ, đúng là tàng long ngọa hổ."
"Các vị khách sáo quá." Vân Thiên Thành xua tay, đáp, "Bọn trẻ còn non nớt, đường tu hành hãy còn dài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-217.html.]
Trong bí cảnh, sắc trời dần buông bức màn đen.
Đêm nay, những đội ngũ chọn cách ẩn nấp, phân công canh gác, còn tranh thủ đả tọa phục hồi linh lực.
Cũng những đội ngũ vì nóng lòng gặt hái thành tích, nên mệt mỏi rã rời vẫn cố tình dây dưa chiến đấu với yêu thú trong đêm.
Và tất nhiên, cũng chẳng thiếu những kẻ kịp chống cự qua đêm đầu tiên đào thải, tống cổ khỏi bí cảnh.
Đến khi những t.ử chiến bại trị thương xong xuôi, tập tễnh bước ngoài quan sát tình hình, ánh mắt bất giác đổ dồn về nhóm của Huyền Sương.
Lý do chẳng gì sâu xa: trong khi kẻ khác đang chật vật trốn chui trốn nhủi c.ắ.n răng vật lộn sinh tồn, thì bốn con ngang nhiên tìm một bãi đất trống, đốn củi nhóm lửa, quang minh chính đại nướng thịt!
Nhìn ngọn lửa bập bùng giữa khu rừng tối tăm, đám t.ử vây quanh xem đến độ tê dại cả mặt mày.
Đây là phong thái của các vị đại lão đó ?
Cũng một vài đội ngũ lân la theo ánh lửa, nhưng mon men tới nơi, thấy mặt nhóm Huyền Sương là lập tức đầu vắt chân lên cổ mà chạy.
Nhóm Ngu Nhược Khanh cũng chẳng buồn chủ động truy kích những t.ử khác, cứ mặc kệ họ chạy tới chạy lui.
Tuy nhiên, cũng vài kẻ đui mù định chơi trò cứng rắn, lập tức bọn họ tiễn bay màu, đào thải thẳng cẳng khỏi bí cảnh.
Thế vẫn hết, Lục Nguyên Châu còn lôi từ trong nhẫn trữ vật đủ loại gia vị.
"Sư tỷ, tỷ nếm thử xem." Lục Nguyên Châu đưa miếng thịt nướng đầu tiên cho Ngu Nhược Khanh, hớn hở , "Tuy đây là cách nguyên thủy nhất, nhưng ngon nhất đấy."
Ngu Nhược Khanh nhận lấy miếng thịt xèo xèo mỡ, vỏ ngoài cháy xém giòn rụm, bên trong thịt vẫn mềm mọng, tỏa mùi thơm nức mũi.
Đám t.ử theo dõi ngoài quảng trường kìm nuốt nước bọt ực ực.
Trời đất quỷ thần ơi, đây thực sự là Thủy Nguyệt Bí Cảnh hung hiểm khó lường ? Sao bọn họ giống như đang cắm trại thế ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trong đại điện, một vị trưởng lão cảnh tượng đó, lắc đầu ngao ngán: "Vân tông chủ, t.ử của ngài quả thực vô cùng dũng mãnh, nhưng thái độ thế thì thật thể chấp nhận . Bí cảnh hung hiểm bủa vây, bọn chúng coi thường đến , sớm muộn cũng sẽ xảy chuyện."