Nữ Học Bá Ở Cổ Đại - Chương 591: Chênh Lệch Ở Đâu?
Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:26:25
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Như Hi Cam Luân công tác tư tưởng cho , bèn cáo với Tề Hư Cốc theo Cam Luân ngoài.
Đến thiên sảnh xuống, Cam Luân : “Con bé ngốc , Tề đại nhân là vì lòng yêu tài, tạo cơ hội cho con. Nếu , tiến sĩ nào quan mà bắt đầu từ thất, bát phẩm?”
Cam Luân đem tấm lòng của Tề Hư Cốc phân tích cặn kẽ cho Triệu Như Hi .
Triệu Như Hi khổ.
Nàng nào ý đồ của Tề Hư Cốc? Ông hôm nay đến, chỉ nàng lập công, mà còn sợ nàng khác giành mất, nên mới bán cho nàng một ân tình.
“Phu t.ử, e là con phụ tấm lòng của Tề đại nhân .” Triệu Như Hi , “Nếu thật sự thể đỗ tiến sĩ, con nhân lúc gánh nặng gia đình, xem non sông gấm vóc của Đại Tấn chúng . Vì con xin ngoại phóng, đến nơi khác quan một . Xin phu t.ử giải thích giúp con với Tề đại nhân một tiếng.”
“Sao con… nghĩ đến chuyện ngoại phóng?” Cam Luân kinh ngạc .
dù ông khuyên thế nào, Triệu Như Hi vẫn kiên quyết giữ ý kiến của .
Cam Luân hết cách, đành cùng Triệu Như Hi đại sảnh.
Trong đại sảnh, Tề Hư Cốc khảo sát Triệu Tĩnh Lập một lượt, phát hiện năng lực toán học của tuy kinh diễm bằng Triệu Như Hi, nhưng cũng khá, trong lòng đang suy tính xem nên sắp xếp Triệu Tĩnh Lập thế nào.
Kinh thành tuy nguyên tắc tránh né việc gần, nhưng giữa những họ hàng quan hệ huyết thống gần gũi, vẫn cố gắng tránh việc trong cùng một nha môn, để tránh xảy hiện tượng bao che lẫn , tư lợi trái pháp luật.
Nếu Triệu Như Hi lớn tuổi, Hộ bộ lâu, sắp về hưu, một trẻ tuổi của Triệu gia , thì vấn đề gì. Triệu Như Hi và Triệu Tĩnh Lập cùng tuổi, cùng Hộ bộ, thì dễ sắp xếp.
Lúc thấy Triệu Như Hi và Cam Luân , ông còn tâm trí nghĩ đến chuyện nữa, mắt về phía Cam Luân, ông khuyên thế nào . Triệu Như Hi mới là quan trọng nhất mà ông .
Cam Luân khổ một tiếng, thẳng: “Tri Vi ngoại phóng.”
Lời , đều kinh ngạc, đồng loạt về phía Triệu Như Hi.
Triệu Tĩnh Lập là đại ca, tán thành nhíu mày : “Sao nghĩ đến chuyện ngoại phóng?”
Triệu Như Hi với Cam Luân đến khô cả họng, thật sự với Triệu Tĩnh Lập một nữa.
Nàng xua tay, : “Tổ mẫu, cha , sư phụ của đều đồng ý. Muội chỉ ngoài đây đó, tìm hiểu dân sinh khổ cực.”
Mọi lập tức im lặng.
Trưởng bối nhà đều phản đối, họ còn tác dụng gì?
Triệu Như Hi : “Đây chỉ là dự định của thôi. Bây giờ chuyện còn sớm, tên bảng, những điều cũng vô nghĩa.”
“Phỉ phui phui, đồng ngôn vô kỵ, linh linh.” Cam Luân lập tức , xong còn lườm Triệu Như Hi một cái, “Đừng bậy bạ.”
Triệu Như Hi ngẩn , bật , vội vàng nhận : “Phu t.ử, con sai .”
Cam Luân liền về phía Tề Hư Cốc.
Tề Hư Cốc chút vui.
Ông đường đường là một thượng thư, tuổi cao, thể tổ phụ của Triệu Như Hi. Đặc biệt tự đến cửa tặng công lao cho Triệu Như Hi, mời Triệu Như Hi đến Hộ bộ nhậm chức, cũng xem là vô cùng lễ hiền hạ sĩ. Triệu Như Hi những cảm kích, còn trực tiếp từ chối ông .
Ông : “Trưởng bối nhà ngươi đều phản đối, chúng là ngoài cũng tiện gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoc-ba-o-co-dai/chuong-591-chenh-lech-o-dau.html.]
Nói xong, ông dậy: “Trong nha môn của còn chút việc, xin cáo từ .”
Cam Luân cũng vội vàng dậy cáo từ.
Triệu Như Hi cũng chút điều, Tề Hư Cốc vui cũng là .
Nàng cung kính tiễn hai đến cổng lớn, theo xe ngựa của bọn họ rời khỏi ngõ nhỏ, lúc mới xoay .
“Nếu đến Hộ bộ, sẽ đến .” Nàng với Triệu Tĩnh Lập.
Tề Hư Cốc ban đầu còn khảo sát Triệu Tĩnh Lập, nàng từ chối lời mời thì liền đổi sắc mặt, lúc cũng đề cập đến việc để Triệu Tĩnh Lập đến Hộ bộ nhậm chức. Nếu hai Triệu Tĩnh Lập hiểu rõ ngọn ngành, trong lòng sẽ oán trách nàng thế nào.
Nàng tuy là tự ngoại phóng, cố ý nhường vị trí cho Triệu Tĩnh Lập, nhưng cũng để Triệu Tĩnh Lập hiểu lầm .
Triệu Tĩnh Lập trong lòng quả thực chút oán trách. chút oán trách đó nhanh ch.óng tan biến.
Triệu Như Hi suy nghĩ của riêng , ngoại phóng, thể vì đắc tội Tề thượng thư mà từ bỏ suy nghĩ của , để thành cho chứ?
Toán học của là do Triệu Như Hi dạy; cơ hội hôm nay cũng là do Triệu Như Hi cho. Hắn thể một chút suy nghĩ ?
Xấu hổ!
Hắn nghĩ đến chuyện hai thể ở cùng một nha môn.
Nghe lời của Triệu Như Hi, ngẩn một lúc lâu, mới đỏ hoe mắt : “Ngũ , … cần như .”
Triệu Như Hi vội vàng xua tay: “Không . Muội vốn dĩ ngoại phóng, sẽ vì mà ngoại phóng, cũng sẽ vì mà ngoại phóng, đừng nghĩ nhiều.”
Nàng tuy , nhưng Triệu Tĩnh Lập vẫn áy náy, đặc biệt là chút oán trách nảy sinh trong lòng, càng khiến còn mặt mũi nào.
“Huynh cứ tiếp tục học toán cho , đừng vội. Chỉ cần bản lĩnh, cho dù ở nông thôn, cũng sẽ mời quan; nếu bản lĩnh, dù ngày ngày đến mặt các đại nhân , cũng thèm để ý.” Triệu Như Hi .
Nàng chắc chắn về suy nghĩ của Tề Hư Cốc . Là thật sự giận nàng, liên lụy đến Triệu Tĩnh Lập cũng dùng; là đợi một thời gian nguôi giận sẽ tiếp tục dùng Triệu Tĩnh Lập. Nàng hiểu Tề Hư Cốc, nên thể đoán .
“Huynh hãy nhớ một câu: Cơ hội chỉ dành cho những sự chuẩn .” Nàng rót cho Triệu Tĩnh Lập một bát súp gà đậm đặc.
Triệu Tĩnh Lập như khai sáng, ngẩn ngơ đó; ngay cả Triệu Tĩnh An cũng vẻ như đốn ngộ.
Triệu Như Hi thấy hai đó động, nàng cũng tiện cứ thế , đành cắt ngang suy nghĩ của họ, hỏi: “Hai thêm một lát, là về?”
Triệu Tĩnh Lập và Triệu Tĩnh An lúc mới hồn.
Triệu Tĩnh Lập chắp tay: “Đa tạ ngũ hôm nay đề bạt và chỉ điểm, Tĩnh Lập thu hoạch nhiều. Đợi ngũ kim bảng đề danh, chúng sẽ đến chúc mừng. Hôm nay nữa, chúng cáo từ với tổ mẫu, đại bá mẫu.”
Triệu Tĩnh An cũng chắp tay. Hai cáo từ rời .
Trên đường hai đều im lặng, cho đến cổng lớn nhị phòng, Triệu Tĩnh An mới : “Ca, chúng và ngũ , chênh lệch thật sự quá xa. Huynh xem, nàng trời sinh thông minh ? Sao chúng đuổi ngựa cũng theo kịp?”
“Thiên tư thông minh, đó là điều cần nghi ngờ. phần lớn vẫn là nàng là một thông suốt. Huynh xem chiều sâu và chiều rộng khi nàng nhận vấn đề, chúng so với nàng, quả thực là một trời một vực. Tại sự chênh lệch như ? Huynh xem nàng, luôn mục tiêu rõ ràng, xác định mục tiêu, là hướng về mục tiêu đó mà nỗ lực phấn đấu, phân tâm, dù khó khăn đến cũng bước vững chắc. Ngược chúng , luôn mục đích, dù mục đích cũng dễ đổi, chịu bỏ nỗ lực, nên chẳng nên trò trống gì.” Triệu Tĩnh Lập .
594.