Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 65

Cập nhật lúc: 2025-03-18 20:26:03
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Nguyệt hài lòng, thế này mới ra dáng.

Cảnh này lọt vào mắt người khác, chính là cảnh vợ chồng trẻ tình tứ khiến người ta ghen tị.

Chồng của Triệu Thục Cầm đưa họ vào rồi vội đi làm, lúc này bà ấy và cô giáo Từ ngồi đó, cảm thấy cô đơn lẻ bóng, ghen tị với Khương Nguyệt: “Tiểu Khương, đây là chồng cô à? Tình cảm vợ chồng các người thật tốt!”

Khương Nguyệt cười gượng hai tiếng, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, cô liếc nhìn Phó Đình Xuyên: “Anh ấy không chê tôi là tốt rồi.”

Nếu không đưa cô vào tù thì càng tốt.

Giọng nói của Khương Nguyệt nghẹn lại trong cổ họng, âm cuối mang theo ý cười, mềm mại như đang làm nũng. Phó Đình Xuyên cảm thấy lòng mình mềm nhũn, hai tai đỏ lên.

Anh vô thức trừng mắt nhìn Khương Nguyệt, bảo cô đừng nói bậy.

Khương Nguyệt: “Ôi, sao mặt anh đỏ thế! Có phải bị cháy nắng không!”

“Bây giờ mời chiến sĩ anh hùng của chúng ta, Phó tiểu đoàn trưởng lên phát biểu!”

Trong tiếng vỗ tay như sấm, Phó Đình Xuyên xoa mặt thật mạnh, nhét chiếc khăn tay nhỏ vào túi, lên sân khấu phát biểu.

Khương Nguyệt rõ ràng cảm thấy bóng lưng của người đàn ông mang theo chút oán giận.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lại sao nữa vậy? Cô nói sai à?

Khương Nguyệt không hiểu mình lại chọc giận Phó Đình Xuyên ở điểm nào, nam chính đúng là vui buồn thất thường.

Nhưng cô phải thừa nhận, Phó Đình Xuyên thật sự rất đẹp, mặc một bộ quân phục bẩn thỉu đứng trên sân khấu, khỏe khoắn, vạm vỡ, ngũ quan lập thể, làn da màu đồng dưới ánh nắng mặt trời như phủ một lớp mật, đặc biệt thu hút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-65.html.]

Phó Đình Xuyên kể từ sa mạc đầy gió cát, đến chiến trường khói lửa mịt mù, kể về tinh thần lạc quan của những người đồng đội trong hoàn cảnh gian khổ, những chuyện nhỏ thú vị trong cuộc sống hàng ngày, còn có sự hy sinh hết mình, không sợ chết.

Những chiến sĩ bên dưới nghe xong đều sôi sục nhiệt huyết, ý chí chiến đấu hừng hực.

Hai anh em bên cạnh đều ngồi nghiêm chỉnh hơn nhiều, trên mặt lộ rõ vẻ phấn khích, ngay cả Phó Tiểu Sơn vốn không biểu lộ cảm xúc cũng kích động đến mức mặt đỏ bừng.

Lòng Khương Nguyệt trong giới giải trí đầy vật dục đã nguội lạnh dần nóng lên, cô bàng hoàng nhận ra, cô đã đến thời đại của ông nội mình khi còn trẻ.

Nhìn Phó Đình Xuyên, cô cảm nhận sâu sắc được sự chính trực mạnh mẽ thấm vào xương tủy của ông nội.

Cô nghĩ, có lẽ đây chính là ý nghĩa cô xuyên đến thời đại này.

Cùng với tiếng vỗ tay như sấm, Phó Đình Xuyên bước xuống sân khấu. Tiếp theo là tiết mục ca múa.

Hai anh em không ngồi yên được, cứ ngọ nguậy trên ghế, nhớ lại lúc ở nhà chị Triệu, hai anh em mỗi người đã uống một bát nước đường to, Khương Nguyệt cho chúng đi vệ sinh: “Đi nhanh về nhanh, đừng chạy lung tung.”

Cô nhìn người đàn ông kiên cường bên cạnh, trong nguyên tác có nhắc đến, đơn vị trước đây của Phó Đình Xuyên làm công tác bí mật. Anh rời nhà từ năm mười mấy tuổi, cùng những người đồng đội vào sinh ra tử nhiều năm, cuối cùng cũng có thể đứng dưới ánh mặt trời để đón nhận hào quang và vinh dự.

Nhưng những người anh em sống c.h.ế.t với anh đều không còn nữa, thậm chí có người còn không được để lại tên.

Cô đột nhiên hiểu tại sao Phó Đình Xuyên không muốn tham gia buổi lễ chào đón.

Người khác nhìn thấy công trạng, anh nhìn thấy sự hy sinh nặng nề.

Khương Nguyệt đột nhiên thấy hơi thương người đàn ông ít nói này.

Chính ủy Lư làm công tác tư tưởng, đôi mắt đã từng trải, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ý nghĩa trong ánh mắt Khương Nguyệt nhìn Phó Đình Xuyên.

Loading...